“Nghĩ đến mỗi thu gom đồ đạc của Chư Tầm Đào giao cho Tiêu Cảnh Trạm, ngài đều nhiều lời giễu cợt đối với nàng, Thái t.ử đều cảm thấy bản lúc đó thực sự là con , cũng xứng trữ quân.”
“Cảnh Trạm, con cô hiện giờ đang nghĩ gì ?”
Tiêu Cảnh Trạm - kẻ vô tình trúng đ-ạn - thở dài một cái còn dài hơn cả tiếng thở dài của Thái t.ử hôm qua:
“Thái t.ử, vi thần một chút cũng .”
Thái t.ử ngẩng đầu trời:
“Cảnh Trạm, nếu con của cô, cho dù Chư Tầm Đào là vợ , nữ t.ử như nàng cũng nên bình phàm.”
Thế t.ử phi là cái gì chứ, Thái t.ử phi mới là vị trí may đo riêng cho Chư Tầm Đào!
Tiêu Cảnh Trạm hề yếu thế:
“Có những chuyện Thái t.ử nghĩ một chút thì thôi, chắc thành hiện thực , Đào Đào sẽ bằng lòng Thế t.ử phi .”
Tiêu Cảnh Trạm thể ghen với Dục Vương, nhưng thực sự sẽ ghen với Thái t.ử.
“Đào Đào thích nam nhân ba lòng hai ý.”
Thái t.ử u uất:
“Đợi Chư Tầm Đào thực sự lên vị trí đó, suy nghĩ trong lòng tự nhiên sẽ đổi...”
“Đào Đào thích nam nhân ba lòng hai ý.”
Tiêu Cảnh Trạm lặp .
Thái t.ử:
“Ngôi vị Thái t.ử phi tôn quý, nữ t.ử nào mà ?”
Tiêu Cảnh Trạm:
“Đào Đào thích nam nhân ba lòng hai ý.”
Thái t.ử:
“...
Ngoài câu , con câu nào khác ?”
Bởi vì Thái t.ử chắc chắn sẽ là vị nam nhân ba lòng hai ý đó.
Đừng là Chư Tầm Đào, ngài một vị Lương .
Cho dù ngài thực sự để Chư Tầm Đào Thái t.ử phi của , dành cho nàng sự tín nhiệm và trọng dụng lớn nhất, thì với tư cách là hoàng trữ, việc khai chi tán diệp cho hoàng thất chính là bổn phận của ngài.
Nếu các hoàng t.ử đương triều ít , thì đối với triều cương mà , đó cũng là chuyện .
Càng khỏi tới việc ngài đăng cơ đế, cho dù tam thiên giai lệ, thì một hậu bốn phi chung quy cũng đầy đủ.
Thái t.ử chỉ thể cố gắng hết sức kiểm soát để nữ nhân của là ít nhất trong các đế vương, nhưng tuyệt đối thể nào dành trọn một lòng một cho Chư Tầm Đào , điều triều cương dung thứ.
Tiêu Cảnh Trạm đổi lời:
“Đào Đào thích loại như ngài .”
Thái t.ử phục:
“Con đừng quên, đầu tiên Chư Tầm Đào thấy cô gào thét đòi gả cho cô!”
Tiêu Cảnh Trạm thản nhiên tiếp lời:
“Trước tiên nhắc tới việc vẻ mặt Thái t.ử lúc thấy lời của Đào Đào bao nhiêu khinh miệt.”
“Thái t.ử , lúc Đào Đào thấy Cảnh Du, nàng khen ngợi Cảnh Du là kẻ thê khống, thể phu nhân.”
“Cảnh Thâm trẻ tuổi trai, thể phu nhân.”
“Cha dũng chính trực, thể phu nhân.”
“Nhị thúc trí tuệ đầy , thể phu nhân.”
“Ở chỗ Đào Đào, chỉ cần nhan sắc , phẩm tính tì vết gì quá rõ ràng, nàng đều sẽ khen một câu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-nghe-len-tieng-long-ta-tro-thanh-con-cung-cua-nha-phu-quan/chuong-319.html.]
thể phu nhân.”
trong bao nhiêu nam nhân nàng khen ngợi thể phu nhân như , Chư Tầm Đào chẳng chọn một ai cả.
Ngược , Dục Vương - kẻ bao giờ Chư Tầm Đào đ-ánh giá - mới thực sự là lương nhân mà nàng chọn định.
Chương 264 Không giận giận
Trong quá trình tiếp xúc với Chư Tầm Đào, Tiêu Cảnh Trạm tự nhiên đúc kết kinh nghiệm :
“Chỉ cần trông trai, lầm lớn thì đều thể gả.”
Chư Tầm Đào chẳng gả cho ai cả...
“Thái t.ử, ngài là một trong năm đó, chứ là duy nhất.”
“Chỉ với cái miệng đó của Đào Đào, nàng gả xuể ?”
“Nếu vì bất đắc dĩ, , thậm chí là Dục Vương, Đào Đào e là cũng chẳng gả .”
Ý định độc của Chư Tầm Đào cuối cùng Tiêu Cảnh Trạm bắt thóp .
Thông qua tiếng lòng của Chư Tầm Đào, Tiêu Cảnh Trạm ở thế giới mà nàng từng sinh sống, nữ t.ử chỉ cần năng lực là thể đưa lựa chọn như .
Vì thế, Chư Tầm Đào cha càng áp lực khác ép buộc, khi đến Đại Ung triều chính là một quý tộc độc .
“Trong tiếng lòng của Đào Đào một từ gọi là 'khẩu hải' ( cho sướng miệng).”
“ nghĩ, ngày đó Đào Đào gả cho Thái t.ử chính là vì cái sự khẩu hải đó, đại khái ý tứ là cứ gọi đại thôi, chứ hề ý nghiêm túc.”
Rất , một hồi giải thích , Tiêu Cảnh Trạm diễn giải tâm lý của Chư Tầm Đào vô cùng thấu đáo, hề chút thiếu sót sai lệch nào.
Ngặt nỗi, Chư Tầm Đào thực sự cái tâm thái như .
Mấy tháng chung sống vợ chồng đối với Tiêu Cảnh Trạm thực sự uổng phí chút nào, ngài nắm bắt một nửa tâm tư của Chư Tầm Đào .
“Được , .”
Thái t.ử mà đau cả đầu.
Chư Tầm Đào thực sự ý với giả vờ ý, Thái t.ử là phân biệt .
Ngoại trừ đầu tiên Chư Tầm Đào kêu gào bậy bạ trong lòng , ánh mắt nàng Thái t.ử bao giờ chút dính dấp nồng đượm nào.
Khi việc, Chư Tầm Đào càng sấm lẹ gió nhanh, chỉ chẳng coi ngài là trữ quân, mà sắp coi ngài là cùng giới luôn .
Càng như , Thái t.ử mới càng thấy u uất.
Cho dù ngài từng thực sự nghĩ Chư Tầm Đào thích đến mức nào.
dù cũng là một vị trữ quân, còn tuấn hào hoa nữa chứ.
Sự coi trọng của Chư Tầm Đào đối với thoáng qua nhanh như , thực sự ?
“Cái thứ gọi là củ khoai tây đó, con từng thấy qua ?”
Không thể tiếp tục dây dưa với Tiêu Cảnh Trạm về vấn đề Chư Tầm Đào gả cho ai nữa, trọng tâm chú ý của Thái t.ử vẫn là giống lương thực mới thể giải quyết khó khăn của vụ xuân tuyết tai.
“Chưa thấy.”
Tiêu Cảnh Trạm lắc đầu:
“Hôm qua tin về củ khoai tây khá muộn , tiện thám thính nữa.”
“Sáng sớm nay lên triều sớm, tan triều là tới tìm Thái t.ử ngay.”
Thái t.ử tới lui trong phòng:
“Nếu giống lương thực mới thực sự năng suất cao như lời Chư Tầm Đào , cô tăng thêm một nhân thủ để canh gác trang viên nhỏ của nàng .”
Nếu những thứ đó mất hoặc lấy trộm, thì vụ xuân năm nay của Đại Ung triều thực sự vô vọng .
“Xin Thái t.ử nhanh ch.óng sắp xếp.”
Chưa đến sự tồn tại và tầm quan trọng của khoai tây, Tiêu Cảnh Trạm còn thể giữ bình tĩnh.