Sau khi bị nghe lén tiếng lòng, ta trở thành con cưng của nhà phu quân - Chương 270

Cập nhật lúc: 2026-02-25 09:39:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái thứ gọi là kính râm ?"

 

Nghe Chư Tầm Đào thế mà thể thấy Đế vương chi khí Thái t.ử, Hoàng hậu hết đến khác Chư Tầm Đào cho kinh ngạc.

 

nhịn cảm thán, Chư Tầm Đào rốt cuộc là sự tồn tại thần tiên phương nào, công năng chẳng lẽ đầy đủ đến mức .

 

Nghĩ đến việc Chư Tầm Đào gả cho Tiêu Cảnh Trạm, trở thành cháu dâu của , Hoàng hậu liền cảm thấy cảm giác an tràn trề.

 

Mà cảm giác an chính là do cháu dâu Chư Tầm Đào mang cho bà.

 

“Hình như hòm hòm ạ, thể dùng tạm ."

 

Dưới sự trợ giúp của Chư Tầm Đào, các thợ thủ công nung chế lưu ly.

 

Đối mặt với lưu ly mang màu sắc dị thường rực rỡ, Thái t.ử khỏi tán thán đầu óc của Chư Tầm Đào thực sự khác hẳn thường,

 

Nhiều thứ như , nàng thế nào mà nhét hết trong đầu thế.

 

Cho dù thế giới mà Chư Tầm Đào vốn sinh sống tiên tiến hơn nhiều so với Đại Ung triều.

 

những thứ ngươi thường dùng nghĩa là ngươi nhất định thể .

 

Ai ai cũng mặc áo, ai ai cũng dệt vải ?

 

Người hiểu rõ điều như Thái t.ử mới càng thêm bội phục Chư Tầm Đào,

 

Càng thêm may mắn khi một Chư Tầm Đào như thể đến Đại Ung triều, giúp một tay.

 

“Mẫu hậu, khi phụ hoàng thấy chén thủy tinh thì vô cùng yêu thích."

 

“Thực nhi thần cũng chuẩn một bộ cho mẫu hậu, mong Hoàng hậu nương nương yêu thích."

 

Chuyện thủy tinh, Thái t.ử cũng giống như Chư Tầm Đào, chiếm lấy cái danh bề mặt, nhưng những lợi ích thực tế thì một chút cũng thiếu.

 

Chư Tầm Đào lấy là phần chia hoa hồng, còn Thái t.ử thì thực sự nắm giữ thực quyền.

 

Công việc kinh doanh thủy tinh, Hoàng đế giao cho Triệu thượng thư xử lý.

 

các khâu chủ chốt trong việc sản xuất thủy tinh thì đều nắm gọn trong tay một Thái t.ử.

 

Triệu thượng thư thể lấy bao nhiêu hàng từ chỗ thợ thủ công, lấy loại hàng như thế nào, đều là do Thái t.ử mới tính.

 

Chỉ cần Thái t.ử , ngay cả mảng kinh doanh Thái t.ử cũng thể nhúng tay , mà Triệu thượng thư chẳng phản đối .

 

Cũng may khi Tiêu Cảnh Thâm thể một đảm đương một phía, Thái t.ử định trở mặt với Triệu thượng thư.

 

Thế là, Triệu thượng thư chỉ Hoàng thượng điều hài lòng với lão,

 

Lão , vị Thái t.ử ngày thường qua khá với lão còn ác hơn,

 

Ngay cả thế vị trí của lão Thái t.ử cũng định sẵn , chỉ chờ Tiêu Cảnh Thâm học thành tài từ chỗ Chư Tầm Đào là xuất sơn thôi.

 

“Vậy ?"

 

Đối mặt với lòng hiếu thảo của con trai, Hoàng hậu hân hoan đón nhận.

 

Bà mở chiếc hộp gấm Thái t.ử đưa tới xem, ngay lập tức vẻ hoa mỹ cẩm quang của lưu ly trong hộp thu hút:

 

“Quả nhiên là xảo đoạt thiên công, giai phẩm như hèn chi lúc Hoàng thượng yêu thích thôi, ai cũng nỡ cho."

 

cũng là bộ duy nhất, cho dù dùng, đặt một bên ngắm thôi cũng thấy .

 

bây giờ chính Hoàng hậu cũng sở hữu một bộ chỉnh , bà còn thèm của Hoàng thượng nữa.

 

Đại Ung triều tự thể sản xuất , lưu ly sẽ chỉ từ quý hiếm trở nên phổ thông thôi.

 

hiện giờ cái sự hiếm lạ đó vẫn còn, thêm tấm lòng hiếu thảo của Thái t.ử, Hoàng hậu vui mừng hớ hở:

 

“Hoàng nhi lòng , mẫu hậu vô cùng yêu thích."

 

“Truyền lệnh xuống, hãy đem bộ lưu ly dùng, để trong kho cho bám bụi."

 

“Rõ, Hoàng hậu nương nương."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-nghe-len-tieng-long-ta-tro-thanh-con-cung-cua-nha-phu-quan/chuong-270.html.]

 

Một vị cung nữ cô cô nhận lấy bộ lưu ly, một mặt trong lòng cảm thán sự hoa quý của bộ lưu ly ,

 

Hai là mừng rỡ vì nhờ phúc của Hoàng hậu mà hôm nay mở mang tầm mắt,

 

Ba là, hễ nghĩ đến bộ lưu ly như “xuất phát" từ tay Thái t.ử, trong cung càng thêm vui mừng.

 

Địa vị trữ quân của Thái t.ử vững chắc, ngôi vị trung cung của Hoàng hậu cũng .

 

Quyền thế của hai vị chủ t.ử trong cung vững như bàn thạch, đám nô tài bọn họ mới tương lai.

 

Phía bên Thái t.ử và Hoàng hậu bàn bạc xong xuôi, phía bên của Vĩnh Tĩnh Hầu phủ nhận tin tức liền xác định cung yến sẽ mang theo Chư Tầm Đào cùng.

 

Chư Tầm Đào xoay xoay bả vai và cái cổ cứng đờ:

 

“Vào cung, còn cung yến?

 

Con thể ?"

 

“Nàng... ?"

 

Tiêu Cảnh Trạm ngạc nhiên.

 

Người của Vĩnh Tĩnh Hầu phủ đều nghĩ rằng đây Tôn phu nhân vì giấu Chư Tầm Đào , tránh để hào quang của Chư Tầm Đào lấn át Chư Doanh Yên, nên luôn đè nén Chư Tầm Đào.

 

Hiện giờ nàng là thế t.ử phi của Hầu phủ bọn họ.

 

Ngay cả cung yến, chỉ cần Chư Tầm Đào tham gia thì cũng thể giống như tham gia gia yến thường ngày .

 

Những gì Tôn phu nhân cho Chư Tầm Đào, bọn họ sẽ bù đắp gấp bội.

 

Dựa loại như Chư Doanh Yên mà còn để Chư Tầm Đào đ-á lót đường cho nàng , đúng là si tâm vọng tưởng!

 

Tiêu Cảnh Trạm lúc thấy Chư Tầm Đào chủ động đề nghị cung yến, tự nhiên thấy bất ngờ.

 

Động tác của Chư Tầm Đào khựng :

 

“Nếu con con , liệu coi là điều ?"

 

Có thể cung tham gia cung yến, quan trọng là bữa cơm đó, mà là thể thể hiện địa vị tầm thường.

 

Dù cho Chư Doanh Yên mỗi tham gia cung yến xong đều sẽ khoe khoang với Chư Tầm Đào về sự hoa quý của cung yến.

 

Chư Tầm Đào nửa chữ cũng chẳng tin Chư Doanh Yên.

 

Những đó tham gia cung yến, để tổn hại hình tượng mặt thánh thượng,

 

Ăn dám ăn, uống dám uống.

 

Hơn nữa hoàng cung rộng lớn như , dù ngự thiện phòng lúc nấu món ăn là nóng hổi,

 

chờ đến khi thực sự dọn lên bàn, thì còn nhiệt độ gì nữa .

 

Mùa hè trời nóng thì sợ.

 

bây giờ là đại đông thiên nha, còn là lúc tuyết tan.

 

Mấy món canh canh nước nước đó bưng lên bàn, chắc là sẽ kết thành lớp băng mỏng ?

 

mấy món ăn kiểu đó ai ăn nấy đau bụng, dày sắt cũng đỡ nổi.

 

“Cũng hẳn ."

 

Nghĩ đến tình hình cung yến, Tiêu Cảnh Trạm bày tỏ sự thấu hiểu cho suy nghĩ của Chư Tầm Đào.

 

Hễ thể bớt một chút hư vinh, bớt một chút mục đích, thì cung yến quả thực nơi gì ho.

 

mà, nàng là thế t.ử phi của Vĩnh Tĩnh Hầu phủ, gọi Hoàng thượng một tiếng dượng."

 

“Cho dù tìm cớ , nàng cũng tránh ."

 

Nói đến đây, Tiêu Cảnh Trạm lộ một nụ khổ, cảm thấy Chư Tầm Đào sắp nhắc đến Dục Vương .

 

 

Loading...