“Nô tài của ai thì đó quản.”
Nam nhân của Lý ma ma dám phóng túng như thế, chẳng đều do Tôn thị tự dung túng mà .
Ông tuyệt đối sẽ lau m-ông cho Tôn thị, để Tôn thị tự dọn cái đống hỗn độn .
“Rõ.”
Vương quản gia khi rửa sạch oan ức, vui vẻ xem kịch của Lý ma ma.
Nếu Vương quản gia là hồng nhân một bên cạnh Chư Định Hưng, thì Lý ma ma chính là nô tài một bên cạnh Tôn phu nhân.
Một theo nam chủ t.ử, một theo nữ chủ t.ử, mà chuyện trong hậu viện gia trạch thiên về thiên hạ của nữ chủ t.ử Tôn phu nhân.
Cứ như , trong đám nô tài của Chư phủ, quyền thế của Lý ma ma và Vương quản gia,
Gần như là thế chân vạc, hai ngang tài ngang sức.
Từ đến nay, Vương quản gia và Lý ma ma vẫn cứ chung sống bình an vô sự như thế.
ngoài mặt là , thực tế giữa hai thực sự hữu hảo như , thì chắc.
Người thường một núi thể chứa hai hổ.
Với tình huống của Vương quản gia và Lý ma ma, hai phu thê, cho nên một đực một cái cũng chẳng tác dụng gì.
Lần phu quân của Lý ma ma phạm lầm lớn như , đều bắt trong lao ,
Vương quản gia vui vẻ xem kịch của Lý ma ma, chờ đợi để chi-a s-ẻ quyền lực trong tay Lý ma ma.
Vương quản gia sở dĩ lén lút lưng Tôn phu nhân để đầu quân cho Hà di nương,
Cũng là vì bất mãn chuyện Tôn phu nhân đem quyền lực hậu trạch đều giao cho Lý ma ma, hại ông ngang hàng với một mụ đàn bà.
Điều khiến Vương quản gia vốn mang nặng tư tưởng đại nam t.ử cực kỳ chịu nổi.
Dù Tôn phu nhân - vị đương gia chủ mẫu - chẳng hề coi trọng ông ,
Vậy thì ông ngại đổi sang một vị chủ t.ử coi trọng mà phò tá.
Phụ nữ của lão gia dù ít chăng nữa, cũng chỉ một phu nhân.
Vì những tâm tư , hôm nay đôi chân chạy về phía hậu viện của Vương quản gia đặc biệt nhanh nhẹn,
Dùng tới một nửa thời gian so với bình thường tới cửa phòng Tôn phu nhân, đoan đoan chính chính rõ ràng từng chữ:
“Phu nhân, cửa tiệm của mở ở phía Đông thành xảy chuyện , chưởng quỹ cũng bắt lao.”
“Lão gia bảo phu nhân mau ch.óng xử lý chuyện , tuyệt đối đừng hỏng danh tiếng của Chư phủ.”
“Chư phủ tuyệt đối sẽ vì tư mà trái pháp luật, mong phu nhân trong lòng hiểu rõ, chớ khiến lão gia khó xử thêm nữa.”
Khi những lời , đôi mắt chuột của Vương quản gia vẫn luôn chằm chằm Lý ma ma.
Thấy Lý ma ma xong hai câu đầu tiên sợ đến mức khuôn mặt già nua còn một giọt m-áu, lòng Vương quản gia khoái trá vô cùng.
Mụ đàn bà già cuối cùng cũng sắp gặp xui xẻo .
“Cái gì, cửa tiệm ở Đông thành xảy chuyện, chuyện gì cơ?”
Đó chính là của hồi môn của bà , là cơ ngơi bà để cho Chư Doanh Yên, Tôn phu nhân thể lo lắng?
Chỉ mải nghĩ đến tổn thất, Tôn phu nhân nào thấy sắc mặt khó coi của Lý ma ma, càng nhất thời nhớ chưởng quỹ của cửa tiệm chính là nam nhân của Lý ma ma.
Tôn phu nhân kịp phản ứng, nhưng Lý ma ma thì nghĩ thông suốt .
Lúc ở nhà, bà vẫn luôn khuyên nam nhân , bạc họ kiếm đủ nhiều ,
Ngàn vạn đừng vì kiếm thêm mấy đồng bạc mà bán đồ hỏng cho , phiền phức vướng kiện cáo.
Bà cứ ngỡ nam nhân lọt tai những lời của , nào ngờ đều là lừa phỉnh bà !
Lần thì thực sự xảy chuyện !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-nghe-len-tieng-long-ta-tro-thanh-con-cung-cua-nha-phu-quan/chuong-245.html.]
Một tiếng “bịch” vang lên, Lý ma ma đối với Tôn phu nhân trọng trọng quỳ xuống, nước mắt giàn giụa :
“Phu nhân, cầu xin nhất định cứu lấy cái thứ gì trong nhà lão nô, ông cố ý , lẽ là hãm hại .”
“Nếu thực sự chuyện gì, nô tỳ nguyện ý bồi thường bạc, ngàn vạn đừng để ông tù!”
Cái miệng ăn của bà bao nhiêu tuổi , nếu lúc mà tù,
Còn trong lao sẽ hành hạ thành cái dạng gì, khi thả , còn sống mấy ngày nữa.
Oán thì oán, dù cũng là chung sống hơn nửa đời , Lý ma ma nỡ để nam nhân gặp chuyện.
Tay Tôn phu nhân run run, xảy chuyện chính là nam nhân của Lý ma ma.
Nghĩ đến đây, đầu Tôn phu nhân chẳng những đau, mà còn bắt đầu chút choáng váng:
“Vương quản gia, ngươi ... ch-ết ?”
Giọng điệu của Vương quản gia ít nhiều chút tiếc nuối:
“Không .”
Có thì Lý ma ma cứ đợi mà mụ góa già .
Tôn phu nhân thở phào một , Lý ma ma thì ánh mắt sáng lên:
“Chưa ch-ết là !”
Thấy phản ứng của chủ tớ hai họ, Vương quản gia , sự ngây thơ của hai chủ tớ .
Chương 203 Sự Khác Biệt
Nếu chuyện thực sự dễ giải quyết như , nha môn dù là vì nể mặt đại nhân nhà họ,
Cũng thể tùy tùy tiện tiện bắt giữ nam nhân của Lý ma ma như thế.
Đều xảy vấn đề lớn nhường , phu nhân và Lý ma ma còn cảm thấy chỉ cần ch-ết là , điều thật nực a.
Tôn phu nhân tìm sự tự tin, bày cái giá của chủ mẫu với Vương quản gia:
“Đã ch-ết thì đều là chuyện nhỏ.”
“Cùng lắm thì ngươi cầm bạc lãnh .”
Dân điêu gây chuyện, chẳng lẽ vì bạc, thì còn thể vì cái gì khác nữa.
“Lý ma ma, khi chuyện xong xuôi, nếu cửa tiệm còn xảy chuyện tương tự, thì dẫu nể mặt ngươi, cũng thể nhắm mắt cho qua nữa.”
Bà thể vì một tên nô tài mà hủy hoại cả một cửa tiệm.
Đó chính là của hồi môn bà để cho Yên nhi a!
“Vâng .”
Lý ma ma dập đầu với Tôn phu nhân:
“Sau khi chuyện xong xuôi, lão nô nhất định sẽ trông chừng cái kẻ gì , tuyệt đối để ông cơ hội gây chuyện nữa.”
“Nếu ông còn dám nữa, lão nô sẽ trực tiếp c.h.ặ.t đứt hai bàn tay của ông !”
Thực sự tưởng tiền nào cũng thể tham ?
Vì chút bạc lẻ mà suýt chút nữa tống chính .
“Nếu Lý ma ma sớm giác ngộ như , thì đến nỗi đến bước đường hôm nay.”
Chư Doanh Yên nhận tin tức chỉ chậm hơn Vương quản gia một bước mà chạy tới.
Nghe thấy Tôn phu nhân còn bỏ bạc để chuộc nam nhân của Lý ma ma khỏi lao, Chư Doanh Yên cực kỳ bất mãn.
Ba, bốn tháng , nàng hỏi xin bạc để thu mua lương thực,