Sau khi bị nghe lén tiếng lòng, ta trở thành con cưng của nhà phu quân - Chương 222
Cập nhật lúc: 2026-02-25 09:36:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chính vì thế cho đến tận hôm nay, nhà họ Chư đều .”
Suốt cả mùa đông, ngay cả những quý nhân trong cung cũng thiếu rau xanh tươi để ăn, duy chỉ Chư Tầm Đào là bao giờ thiếu.
Ngày thường cái thằng nhóc b-éo Tiêu Thần Lương ghét nhất là ăn rau, chỉ thích ăn thịt.
mùa đông là thịt, rau xanh, điều cũng thằng nhóc b-éo sợ phát khiếp.
Này nhé, thằng nhóc b-éo khi thấy rau cải chíp tươi xanh thì thèm đến mức nước miếng ướt sũng cả cằm.
Chư Tầm Đào kiên nhẫn lấy khăn tay lau khô cái cằm ướt nhẹp cho thằng nhóc b-éo:
“Đại bá nương trồng nhiều, Thần Lương thích ăn bao nhiêu thì Đại bá nương sẽ tặng con bấy nhiêu ?"
[Trẻ con thể ăn rau xanh chứ, rau xanh củ cải dinh dưỡng .]
[Dinh dưỡng cân bằng thì thằng nhóc b-éo tương lai mới thể cao lớn vạm vỡ, trai giống cha nó .]
Nghe thấy tiếng lòng của Chư Tầm Đào, Tiêu Mịch Lạc hâm mộ ghen tị hận mà nhéo nhéo cái mặt b-éo của thằng nhóc b-éo.
Tẩu tẩu thực sự thương cái cục thịt , việc gì cũng đều mang nó theo.
Hừ, nàng sẽ cố gắng.
Sẽ một ngày, nàng sẽ vượt qua cục thịt nhỏ, trở thành vị trí thứ nhất trong lòng tẩu tẩu.
Tiêu Thần Lương vươn cánh tay nhỏ mập mạp, vòng c.h.ặ.t lấy cổ Chư Tầm Đào, dán sát Chư Tầm Đào:
“Mẹ đối với con quá, con yêu nhất."
Nói xong, Tiêu Thần Lương còn để mặt Chư Tầm Đào hai cái hôn thơm phức ngọt ngào.
“Ngoan."
Chư Tầm Đào hôn thằng nhóc b-éo một cái, thích dáng vẻ của nó.
Từ nhỏ lớn lên trong viện mồ côi nên Chư Tầm Đào tiếp xúc nhiều nhất chính là trẻ con.
Lúc nàng còn nhỏ là những đứa trẻ lớn hơn dắt nàng.
Đợi nàng lớn là nàng dắt những đứa trẻ nhỏ hơn.
Bấy lâu nay Chư Tầm Đào thực sự từng dắt đứa nhóc nào ngoan hơn Tiêu Thần Lương.
Chỉ cần Tiêu Thần Lương là một con khỉ nhỏ nghịch ngợm, một đứa trẻ hư thì Chư Tầm Đào sớm trốn thật xa .
“Thu Nguyệt, lô rau cải mọc cũng hòm hòm , hái hết , chỗ nào cần tặng thì tặng, cần tiếc ."
Bản lĩnh của Chư Tầm Đào khiến Tiêu Mịch Lạc kinh hãi kêu lên liên tục, còn Thu Nguyệt thì khác.
Thu Nguyệt luôn tỏ cực kỳ bình tĩnh chỉ là sắp vểnh cằm lên đến tận trời :
“Thế t.ử phi, hẹ nàng trồng cũng mọc xong một đợt , cắt một đợt xuống để bánh hẹ chiên mà nàng thích ăn ?"
Rau cải chíp thì tính là gì, loại rau mà Thế t.ử phi thể trồng trong mùa đông giá rét nhiều lắm.
Thu Nguyệt biểu thị, nàng từ đến nay chỉ lo thịt ăn, chứ bao giờ lo rau ăn!
“Được."
Chư Tầm Đào gật đầu, cũng nhớ món bánh hẹ chiên.
Nàng xoa xoa khuôn mặt nhỏ của Tiêu Thần Lương:
“Thần Lương, hôm nay con và Đại bá nương cùng bồi Tổ tổ ăn cơm, ?"
“Dạ..."
Tiếng “" của Tiêu Thần Lương ngân dài nũng nịu đáng yêu, khiến tai Chư Tầm Đào ngứa ngáy.
“Tẩu tẩu, còn nữa, còn nữa, cũng bồi Tổ mẫu ăn cơm cùng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-nghe-len-tieng-long-ta-tro-thanh-con-cung-cua-nha-phu-quan/chuong-222.html.]
Tiêu Mịch Lạc đáng thương đặt cằm lên vai Chư Tầm Đào, xin tẩu tẩu cho ăn chực.
Cái thứ gọi là bánh hẹ chiên nàng còn ăn bao giờ.
Nếu là món tẩu tẩu thích ăn thì chắc chắn là cực kỳ ngon .
“Được thôi."
Chư Tầm Đào từ chối.
“Muội bằng lòng thì Tổ mẫu tự nhiên sẽ vui mừng."
Sau khi gả cho Tiêu Cảnh Trạm, đối với Chư Tầm Đào mà nhiều chuyện trở nên thuận tiện hơn, đặc biệt là thăm Thịnh lão phu nhân.
Cho dù là tuyết rơi thì Chư Tầm Đào cũng bỏ sót ngày nào thăm Thịnh lão phu nhân, hơn nữa mỗi ngày ít nhất còn bồi Thịnh lão phu nhân ăn một bữa cơm.
Thịnh lão phu nhân tuổi tác lớn nên chịu ồn ào, thế nên mới đặc biệt dọn đến viện hẻo lánh ở để cầu thanh tịnh.
tịnh quá mức thì già chê cô đơn.
Hiểu tâm tình của Thịnh lão phu nhân nên mỗi ngày Chư Tầm Đào đều tìm một thời điểm để đến “quấy rầy" sự thanh nhàn của Thịnh lão phu nhân một chút.
Sau khi Chư Tầm Đào phân phối xong, những rổ rau tươi xanh mơn mởn, mọng nước từng rổ từng rổ một đưa đến các viện của Vĩnh Tĩnh Hầu phủ, một nơi nào bỏ sót.
Cho đến khi một xe nhỏ rau xanh đưa đến cổng cung thì thị vệ canh cửa chặn :
“Người đến là ai."
Phu xe là thị vệ của Vĩnh Tĩnh Hầu phủ, khi tự báo gia môn, thị vệ :
“Dạo gần đây Thế t.ử phi nhà nghiên cứu trồng một lô rau xanh tươi, dâng lên Hoàng thượng và Hoàng hậu để các quý nhân dùng cho đỡ ngán."
Lúc những lời , thần sắc của thị vệ thu liễm hơn Thu Nguyệt là bao, sự tự hào trong mắt hiện rõ mồn một.
“Cái gì, rau xanh, còn tươi xanh ?!"
Rõ ràng chỉ là những thứ bình thường nhất, thậm chí là rẻ mạt nhất ngày thường.
đến một thời điểm đặc biệt, nó trở nên vô cùng quý hiếm.
Tiểu binh canh cửa thấy thứ gửi đến là vật quý hiếm như thì ngữ khí khác hẳn.
Hắn vén rèm che lên thử, một luồng mùi rau cải thanh khiết ập mặt, thật dễ chịu vô cùng.
Thực rau cải thường mang theo chút mùi bùn đất.
ai bảo mùa đông thấy màu xanh cơ chứ, mùi bùn đất sự tôn vinh của rau cải đều biến thành mùi thơm .
“Thế t.ử phi lòng quá, luôn nghĩ đến Hoàng thượng và Hoàng hậu, giờ sẽ sai đưa chúng đến Ngự thiện phòng, đảm bảo tối nay Hoàng thượng và Hoàng hậu thể cảm nhận tấm lòng của Thế t.ử phi."
“Lễ nhẹ tình ý nặng, các quý nhân trong cung chê là ."
Lời của thị vệ thì quá đỗi khiêm tốn .
Rau xanh mùa đông hề rẻ , lễ chỉ nhẹ, quan trọng nhất là thể gửi gắm lòng quý nhân.
Hễ cứ đến mùa đông là vì thiếu rau quả tươi nên các quý nhân trong cung ăn uống ngon miệng, cáu gắt, khiến của Ngự thiện phòng ngày nào cũng phát sầu.
Chương 184 Hiểu cái quái gì
Có những món rau , của Ngự thiện phòng thể sống những ngày tháng trong một thời gian dài .
“Đâu , Thế t.ử phi đại tài, thể kiếm những vật quý hiếm trong thời tiết như thế ..."
Tiểu binh canh cửa chậc chậc khen lạ.
Rau tươi thế chắc là mới hái từ đất lên nhỉ?
Vấn đề là tuyết lớn rơi mấy ngày , tất cả ruộng chẳng đều tuyết phủ kín hết .
Đừng là lớn như thế , mà sớm ch-ết cóng chứ.