“Khi gọi Tưởng Y Tĩnh là nương, giọng của Chư Tầm Đào đặc biệt cứng nhắc.”
Không quen, quen.
Gọi nương uy phong bằng gọi Hầu phu nhân .
Đáng tiếc là thể gọi là Hầu phu nhân nữa .
“Nương, mời dùng .”
Trước mặt Tưởng Y Tĩnh, Chư Tầm Đào luôn giữ hình ảnh một thành thật.
Quỳ xuống, dâng , Chư Tầm Đào một bước cũng dám bỏ sót.
“Được.”
Tưởng Y Tĩnh híp mắt nhận lấy chén Chư Tầm Đào dâng lên, nghiêm túc nhấp một ngụm, hề lấy lệ chút nào:
“Chiếc vòng ngọc từng là vật tâm đắc của , hôm nay tặng cho con.”
“Con thành với Cảnh Trạm, mong hai con thể hỗ trợ lẫn .”
“Nếu Cảnh Trạm bắt nạt con, đừng sợ, con cứ tới tìm nương, nương nhất định sẽ giúp con dạy dỗ nó.”
Rõ ràng câu cuối cùng của Tưởng Y Tĩnh cũng là vì nguyên nhân Chư Tầm Đào dậy muộn.
Đều là từng trải, Tưởng Y Tĩnh con dâu là do con trai quấn quýt nên mới dậy muộn chứ?
Tình cảm con trai và con dâu , đây tuyệt đối là điều Tưởng Y Tĩnh hiện tại thấy nhất.
“Đa tạ nương, phu, phu quân sẽ bắt nạt con …”
Chư Tầm Đào vốn định từ chối nhận vòng ngọc, đưa bạc hơn , tiện sử dụng, vòng ngọc thể bán .
chồng sẽ giúp dạy dỗ Tiêu Cảnh Trạm, lời Chư Tầm Đào sợ hết hồn.
Trên đời gì bà chồng nào đối xử với con dâu còn hơn cả con trai ruột chứ?
Không tồn tại .
Nghĩ , Chư Tầm Đào bình tĩnh .
【 Ta thể coi lời khách sáo của là thật . 】
Ai coi là thật đó ngu.
Tưởng Y Tĩnh há miệng định gì đó nhưng cuối cùng thôi.
Loại chuyện giải thích cũng vô ích, cơ hội bà sẽ cho con dâu xem, con dâu sẽ bà là khách sáo giả tạo.
“Nương…”
Chư Tầm Đào bên mới nhận nương xong, bên bỗng nhiên nhảy một đứa trẻ gọi nàng là nương, Chư Tầm Đào sợ thót cả tim.
Ngủ một giấc thôi mà những thêm một đàn ông, còn thêm một đứa con nữa, nàng xuyên hai ?
Cho đến khi Chư Tầm Đào thấy đứa trẻ gọi là nương ai khác chính là tiểu b-éo Tiêu Thần Lương.
Thấy theo từng bước chạy của tiểu b-éo, lớp mỡ sữa mặt nó rung rinh, đáng yêu vô cùng, Chư Tầm Đào nén tâm trạng xúc động.
Nàng xổm xuống, ôm lấy đứa trẻ b-éo tròn đang lao về phía như một quả đ-ạn pháo.
May mà Thu Nguyệt nhanh tay lẹ mắt, lưng Chư Tầm Đào đỡ lấy nàng một cái.
Nếu Chư Tầm Đào thực sự sẽ Tiêu Thần Lương - đứa trẻ b-éo tông ngã mất.
Dương Hề Nhược ban đầu chút căng thẳng nhưng đó bật .
Chương 94 Sao phản ứng gì nhỉ
Xem nam nhân Tiêu gia đều giống cả.
Đại ca bình thường vẻ đắn, dáng vẻ vô tình vô d.ụ.c.
Hóa khi thành , đại ca cũng chẳng khá hơn Tiêu Cảnh Du là bao.
“Nương.”
Tiêu Thần Lương sà lòng Chư Tầm Đào, chẳng thèm quan tâm đến sự nguy hiểm .
Nó hôn Chư Tầm Đào một cái, dùng khuôn mặt b-éo tròn của cọ cọ, áp áp mặt nàng.
Động tác là nó học từ Chư Tầm Đào.
Bé con đáng yêu chủ động chạy tới cho hít hà, đời còn chuyện như ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-nghe-len-tieng-long-ta-tro-thanh-con-cung-cua-nha-phu-quan/chuong-113.html.]
Xoa xoa đôi má phúng phính của tiểu b-éo, Chư Tầm Đào buồn hỏi:
“Thần Lương, gọi sai , là đại bá nương của con…”
【 Chậc, nghĩ đang ở độ tuổi như hoa như ngọc mà đại bá nương , xưng hô thật là nhói lòng quá . 】
Dương Hề Nhược mím môi thầm, đại tẩu thích xưng hô cũng còn cách nào khác.
Đại ca thành muộn, trong thế hệ trẻ là lớn nhất.
Dù đại tẩu còn nhỏ hơn nàng vài tháng nhưng cũng chỉ thể động đại bá nương thôi.
“Nương…”
Tiêu Thần Lương kiên trì:
“Đại, đại phá nương, , , c.ắ.n mồm.”
Thu Nguyệt:
“?”
Cắn mồm là ý gì, miệng tiểu công t.ử c.ắ.n ?
Chư Tầm Đào giúp Tiêu Thần Lương phiên dịch:
“Cách gọi đại bá nương quá lắt léo, Thần Lương gọi thấy mệt đúng nào?”
Tiêu Thần Lương mới hai tuổi tính theo tên, chứ tuổi mụ.
Một đứa trẻ mới hơn một tuổi đang ở giai đoạn tập .
Về biểu hiện của Tiêu Thần Lương, trong những đứa trẻ cùng lứa là .
Tiêu Thần Lương gật đầu lia lịa, cực kỳ yêu quý vị đại bá nương hiểu ý .
Dương Hề Nhược mặt đầy vẻ ngạc nhiên:
“Đại tẩu, tẩu thế mà hiểu lời của Thần Lương ?”
Nàng là ruột của nó mà đôi khi cũng tốn bao công sức mới hiểu ý của con trai.
“Trùng hợp thôi.”
Chư Tầm Đào ngại ngùng dám giỏi “ngôn ngữ trẻ thơ” như là vì nàng là đứa trẻ lớn lên trong viện mồ côi.
Ở viện mồ côi đều là trẻ lớn dắt trẻ nhỏ.
Dắt nhiều nên kinh nghiệm của Chư Tầm Đào đương nhiên phong phú.
Dương Hề Nhược quả thực nghĩ nhiều:
“Hèn chi Thần Lương thích đại tẩu đến , e rằng đại tẩu là hiểu Thần Lương nhất đời .”
Có lẽ đây chính là duyên phận.
Tiêu Thần Lương dựa lòng Chư Tầm Đào, uốn éo hình nhỏ bé “hi hi hi”:
“Chơi, chơi.”
“Được, chơi với con.”
Chư Tầm Đào nắm tay Tiêu Thần Lương, bảo Thu Nguyệt mang những thứ nàng chuẩn đây.
“Những thứ đó ạ?”
Thu Nguyệt nhớ , gọi giúp nàng cùng khiêng .
Thấy đống đồ đó, Dương Hề Nhược mờ mịt chẳng hiểu gì.
Chư Tầm Đào hào phóng bế Tiêu Thần Lương bệt xuống bãi cỏ mọc xanh , phong thái chẳng giống một thế t.ử phi chút nào.
Thu Nguyệt lấy từng món đồ trong hộp đặt lên mặt đất.
Những khối gỗ đủ loại hình dạng sơn màu xanh đỏ tím vàng mắt.
Chẳng cần dạy, Tiêu Thần Lương cầm lấy một khối gỗ hình ch.óp tam giác .
Vì là cho Tiêu Thần Lương chơi nên Chư Tầm Đào bảo thợ mài nhẵn tất cả các góc cạnh của khối gỗ.
Chư Tầm Đào chỉ chiếc hộp gỗ lớn :
“Thần Lương, con xem, cái nên bỏ bên trong như thế nào.”
Mắt Tiêu Thần Lương trợn tròn xoe, lật qua lật chiếc hộp gỗ lớn các lỗ hổng bề mặt, đó tìm thấy một cái lỗ hình dạng tương tự với khối gỗ trong tay, liền ấn khối gỗ .