Sau Khi Bị Hủy Hôn, Ta Trở Thành Tâm Can Bảo Bối Của Đại Lão - Chương 8: Trở Lại Làm Việc, Gặp Lại Ân Nhân
Cập nhật lúc: 2026-05-05 15:38:56
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Đường Tâm cũng trở vị trí việc, cô ở đài phát thanh của xưởng.
Mặc dù đầu óc cô tương đối đơn thuần, nhưng dẫu cũng từng học, hơn nữa một chất giọng , cho nên khi nghiệp cấp hai ở đài phát thanh.
Khu xưởng hàng vạn , đài phát thanh tổng cộng năm , trạm trưởng là chị Triệu, một phụ nữ ngoài 30 tuổi, mấy còn đều khá trẻ.
Vừa thấy Đường Tâm đến, xúm hỏi han tình hình sức khỏe của cô.
“Tâm Tâm, em khỏe hẳn ?”
“Vâng, em khỏe ạ, cảm ơn quan tâm.”
Chị Triệu bước tới, thấy sắc mặt Đường Tâm còn hồng hào hơn , nhịn trêu chọc một câu: “Quả nhiên việc là sắc mặt lên hẳn.”
Mọi xong đều ha hả. Đường Tâm nhận thật thời đại hề lạc hậu như cô nghĩ, ngược , tư tưởng của ở thời đại cũng khá cởi mở.
Mặc dù công việc ở đài phát thanh nhẹ nhàng, là vị trí ai ai cũng ngưỡng mộ, nhưng mỗi nghề một nỗi vất vả riêng. Đài phát thanh hiện tại mỗi ngày phát sóng cố định ba , hơn nữa đều là phát thanh thủ công. Buổi sáng, khi mới ngủ dậy thì đài phát thanh bắt đầu việc .
Tuyên truyền là khẩu hiệu hồng chuyên của thời đại , hô hết đến khác đến mức rát cả cổ họng.
Thật vất vả mới đợi đến lúc để bắt đầu chuẩn bản thảo cho buổi trưa. Buổi trưa thường sẽ phát những tin tức mới nhất, cho nên mỗi ngày đều xem báo chí gần đây để thu thập tin tức quan trọng, ngoài vẫn là hô khẩu hiệu, khích lệ tiếp tục tạo nên những thành tích huy hoàng trong công việc.
Nội dung phát sóng lúc tan tầm buổi tối thường là những sự việc trong khu xưởng, tiến hành phê bình hoặc khen thưởng cá nhân, phân xưởng trong xưởng. Một xưởng lớn hàng vạn , mỗi ngày vô chuyện xảy .
Cho nên khối lượng công việc của đài phát thanh cũng hề ít, đến sớm nhất mà tan muộn nhất.
Được cái thời gian tự do hơn một chút, năm sẽ luân phiên phát thanh, lúc đến lượt thì thời gian khá linh hoạt.
Chị Triệu đưa bản thảo cần phát buổi sáng cho Tôn Miêu, : “Bản thảo chị xem qua hết , sáng nay cứ phát cái , vất vả cho em 1 ngày. Tâm Tâm mới ốm dậy, cổ họng khỏi hẳn, hôm nay để con bé thu thập bản thảo, em phụ trách phát thanh nhé.”
Tôn Miêu lớn hơn Đường Tâm 3 tuổi, chị Triệu sắp xếp liền : “Không thành vấn đề, đúng lúc Tâm Tâm cẩn thận, mỗi thu thập tin tức đều , em chỉ việc thôi còn nhàn chán.”
Đường Tâm cảm nhận thiện ý mà dành cho , cũng mỉm với : “Cảm ơn giúp đỡ ạ.” Sau đó, cô lấy kẹo hoa quả mà chuẩn sẵn chia cho .
Bình thường chiếu cố cô, cô đương nhiên cũng loại giả vờ như thấy.
Thời buổi , kẹo là thứ vô cùng hiếm lạ. Mặc dù ở đây đa đều là công nhân viên chức, cuộc sống chắc chắn hơn ở nông thôn, nhưng công nhân viên chức cũng chia dăm bảy loại, một đại gia đình ai cũng công ăn việc , những nhà sống túng thiếu chật vật đếm xuể. Những thứ như kẹo thật sự chỉ đến dịp lễ tết mới thấy.
Cho nên khi Đường Tâm lấy một túi kẹo hoa quả, chia cho mỗi một nắm, mấy trong đài phát thanh lập tức tươi như hoa.
Năm ở đài phát thanh ngoại trừ Đường Tâm thì đều kết hôn, nhỏ tuổi nhất là Tôn Miêu ở nhà cũng hai đứa con . Nắm kẹo hoa quả đem về cho bọn trẻ ăn vặt, tiết kiệm một chút cũng dỗ dành nửa tháng.
“ đúng đúng, vì nhân dân phục vụ mà!”
Tôn Miêu sảng khoái khoác vai Đường Tâm : “Tâm Tâm, em cứ yên tâm, mấy ngày nay em chỉ phụ trách thu thập tin tức thôi, phần còn cứ để chị phát thanh cho, em cứ dưỡng cho cái họng của .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-huy-hon-ta-tro-thanh-tam-can-bao-boi-cua-dai-lao/chuong-8-tro-lai-lam-viec-gap-lai-an-nhan.html.]
Tiền Thắng ở bên cạnh cũng hùa theo: “ đấy, giọng Tâm Tâm , ngộ nhỡ việc quá sức thì hỏng mất, việc của em cứ để bọn chia là .”
Kể từ khi Đường Tâm đài phát thanh, vợ chồng Đường Đại Quân đối xử với ở đài phát thanh , dăm ba bữa mua chút đồ đến mời . Thật cũng ý của nhà họ Đường là họ chiếu cố Đường Tâm nhiều hơn một chút.
theo bọn họ thấy, nhà họ Đường cách cư xử, cũng là những chân thành. Suy cho cùng, Đường Tâm tuy đầu óc chút đơn thuần, nhưng việc hề tệ, phần công việc của cô mỗi đều thành xuất sắc.
Bọn họ chiếu cố cô cùng lắm chỉ là giúp cô xử lý một vài chuyện mà cô tạm thời nghĩ thông suốt, chuyện quả thực chỉ là tiện tay mà thôi.
Cho dù nhà họ Đường mua đồ thì bọn họ vẫn sẽ giúp đỡ, nhưng nhà họ Đường suy nghĩ chu đáo như .
Thế thì đều cảm giác coi trọng, đối với Đường Tâm đương nhiên càng gì để chê trách.
——————
Sau khi Đường Tâm bắt đầu , cuộc sống của nhà họ Đường cũng trở bình thường, thì , ở nhà thì ở nhà. Lưu Tồn Chí ở nhà 1 ngày cũng lên tỉnh thành.
lúc ở quân khu tỉnh thành gặp Tống Hoài Châu: “Lão Tống, đang tìm đây.”
“Có chuyện gì ?” Tống Hoài Châu và Lưu Tồn Chí tuy cùng thuộc một sư đoàn, nhưng ở hai trung đoàn khác , bình thường cũng chỉ tiếp xúc trong công việc, quan hệ cá nhân thiết đến thế.
Lưu Tồn Chí quen thuộc với Tống Hoài Châu, suy cho cùng Tống Hoài Châu ở sư đoàn nổi tiếng. Khoan hãy đến điều kiện gia đình ưu việt của , chỉ riêng bản lĩnh của cũng hề nhỏ, chỉ tính riêng công trạng hạng nhất lập hai .
Lần vốn dĩ hai cũng cùng đến Dung Thành nhiệm vụ, vì hành lý của và Đường Ninh nhiều nên Tống Hoài Châu mới giúp đưa một chuyến. Dù Bành Huyện cũng gần thành phố, còn thể lấy giấy xin phép của quân đội để xe của khu xưởng lên thành phố. Nào ngờ đến cửa, đồ đạc còn kịp đặt xuống tin Đường Tâm mất tích.
Tống Hoài Châu thấy cả nhà sốt ruột thôi, thấy địa hình nơi phức tạp, thời tiết , dù cũng sáng sớm hôm mới báo cáo, dứt khoát cũng gia nhập đội ngũ tìm .
Đây coi như là đầu tiên hai giao tình cá nhân.
Cho nên khi đối mặt với sự nhiệt tình của Lưu Tồn Chí, phản ứng của Tống Hoài Châu lớn lắm. Lưu Tồn Chí cũng chẳng bận tâm, dù ở sư đoàn ai cũng Tống Hoài Châu là lạnh lùng với tất cả .
“Là chuyện của cô em gái nhà mà? Bố vợ cảm ơn , nên bảo hỏi xem tiện , ông bà đích qua cảm ơn.”
Tống Hoài Châu cần suy nghĩ liền từ chối: “Không cần , chỉ là tiện tay thôi, huống hồ bây giờ chúng đều đang nhiệm vụ trong , nên lãng phí quá nhiều thời gian.”
Lưu Tồn Chí gãi gãi đầu, thầm nghĩ đúng là lạnh lùng y như , thảo nào tướng mạo đường hoàng như mà mãi chẳng lấy vợ. cũng chẳng thấy khó chịu chút nào với lời lạnh nhạt của Tống Hoài Châu, dù đàn ông con trai sống thô kệch, rõ là như , nếu 1 ngày nào đó đột nhiên nhiệt tình lên mới là chuyện đáng sợ.
“Được .” Lưu Tồn Chí xong tiếp: “Vậy chiếc áo khoác quân đội của , đến lúc đó sẽ mang qua cho nhé.”
Tống Hoài Châu gật đầu, lúc cùng Lưu Tồn Chí về phía văn phòng tham mưu trưởng hỏi thêm một câu: “Em gái khỏi bệnh ?”
“Khỏi , khỏi từ lâu , bây giờ đang nhảy nhót tưng bừng chứ.”
Nhảy nhót tưng bừng? Nghe Lưu Tồn Chí miêu tả, Tống Hoài Châu lập tức nhớ tới bóng dáng cuộn tròn trong đêm tuyết. Lúc đó quần áo quấn lấy, cô trông vô cùng đáng thương, chẳng nửa điểm liên quan đến từ nhảy nhót tưng bừng. Còn tưởng là một cô nhóc đáng thương cơ đấy, nếu vị hôn phu bắt nạt đến mức đó.