Sau Khi Bị Hủy Hôn, Ta Trở Thành Tâm Can Bảo Bối Của Đại Lão - Chương 130: Bế Vợ Qua Suối Và Cú Đá Phũ Phàng

Cập nhật lúc: 2026-05-05 15:45:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Hoài Châu vẫn yên tâm, đúng lúc gặp nghỉ phép, liền định cùng Đường Tâm lên núi.

 

Vốn dĩ Đường Tâm hẹn với Thím Triệu bọn họ, đều là mấy nữ cán sự của Hội Phụ nữ, kết quả khi cô xuất hiện thì phía thêm một cái đuôi nhỏ.

 

Thím Triệu Tống Hoài Châu còn quên trêu chọc một câu: “Ây dô, Hoài Châu đây là cũng chuẩn gia nhập với chúng .”

 

Tống Hoài Châu tiếp lời.

 

Anh bình thường vốn dĩ thích đùa với khác, ngoài những trưởng bối quen cô như Thím Triệu và Dì Phùng dám trêu chọc vài câu, khác gần như sẽ gì, nhưng Thím Triệu vẫn sẽ hùa theo một cái.

 

Tống Hoài Châu theo Đường Tâm lên núi cũng đơn thuần là lên núi, đồ đạc chuẩn thể ít, một bình nước, một chiếc quạt, còn chuẩn chút đồ ăn, phòng ngừa một nửa thì Đường Tâm đói.

 

Trang trại chăn nuôi xây dựng ở khu vực sườn núi, chỗ đó mấy nguồn nước, cách khu đóng quân tính là xa, cũng còn tính là thuận tiện.

 

Đi qua đó đại khái chỉ hơn nửa tiếng, mặc dù bây giờ bước đầu hình thành quy mô, những thứ cần xây dựng cũng gần như xây dựng xong , nhưng ngỗng thiên về thích nước, nếu lớn lên ba nguồn nước cũng chắc đủ, cho nên Đường Tâm đưa đề nghị, chính là dẫn dòng.

 

Như dọc đường qua đây đều nguồn nước lưu động, tương tự như đào thông bộ giữa ba ao nước, ở giữa dùng mương nước rộng 1 mét nối liền, ao nước cùng nhất nối với chỗ nguồn nước.

 

Như ở giữa trang trại chăn nuôi cũng sẽ thiếu nước, ngỗng cũng thể từ xuống , như còn thể thả một ít cá giống nhỏ trong ao, như thể giảm bớt việc cho ăn lương thực tiết kiệm chi phí.

 

Lúc bọn họ lên đó đúng lúc gặp khu đóng quân phân công một đại đội đến đây đào mương nước, bởi vì xem môi trường hạ lưu, thì băng qua mương nước. Mấy thím ngược một nhẹ nhàng trực tiếp nhảy qua , còn Đường Tâm một bên dám động đậy nữa.

 

Nếu là bình thường cô chắc chắn cũng trực tiếp nhảy , nhưng bây giờ trong bụng còn đang mang theo một đứa thì dám hành động thiếu suy nghĩ.

 

Đường Tâm ôm bụng chút lo lắng: “Hay là em lên phía , chỗ đó hai tảng đá lớn, em giẫm lên đó qua.” Cô ngược sợ Tống Hoài Châu bế nổi cô, mà là đất đá hai bên mương nước mới đào đều vẫn còn lỏng lẻo, sợ giẫm trượt.

 

Tống Hoài Châu thoáng qua chỗ đá phía cách đó đều xa , hơn nữa cách bên đó cũng tính là gần, trực tiếp : “Không cần , yên tâm , chắc chắn sẽ em ngã .”

 

Anh bế chính là vợ và con của , nắm chắc mười phần cũng sẽ bế cô như .

 

Lúc bên cạnh cũng chị dâu bắt đầu trêu chọc : “Em gái Đường Tâm, mau để Đoàn trưởng Tống bế em qua , Đoàn trưởng Tống một cái là sức lực .”

 

Nói xong lời mấy chị dâu đều đặt nông cụ trong tay xuống hai tay chống lên cán cuốc tủm tỉm hai .

 

Mọi như Đường Tâm đều chút ngại ngùng . Cô cũng tâm tư gì, chủ yếu là thời đại vẫn bảo thủ, cho dù là vợ chồng ở bên ngoài ôm ôm ấp ấp đều sẽ chê .

 

tình cảm tự nhiên thể thiếu chút tiếp xúc mật, mà cô và Tống Hoài Châu ở khu tập thể là nổi tiếng vợ chồng tình cảm , cho nên đó chính là hận thể xáp xem hai ôm .

 

Chính là câu đó thế nào nhỉ, xem khác yêu đương, bản ngọt ngào một đường.

 

Tống Hoài Châu ngược vẫn giữ nguyên một dáng vẻ, đối với sự trêu chọc của chút gợn sóng nào, chỉ là khi về phía Đường Tâm thì dịu dàng cưng chiều, dang rộng hai tay về phía cô: “Mau qua đây.”

 

Đường Tâm đại khái cũng giọng dịu dàng của mê hoặc, dang rộng cánh tay về phía .

 

Tống Hoài Châu quả thực vững vàng, dùng là phương pháp bế kiểu công chúa, như bế vững vàng sẽ ép bụng cô, vì để phòng ngừa cô trẹo chân bên cạnh đống đá lộn xộn còn đặc biệt đưa cô đến bãi đất bằng phẳng cách mương nước xa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-huy-hon-ta-tro-thanh-tam-can-bao-boi-cua-dai-lao/chuong-130-be-vo-qua-suoi-va-cu-da-phu-phang.html.]

Nhìn hai như , bất kể là chị dâu thím khóe miệng cong lên căn bản ép xuống , cho đến khi thấy Tống Hoài Châu đặt Đường Tâm xuống mới chị dâu trêu chọc: “Đoàn trưởng Tống thật sự sức lực nha.”

 

“Đó là đương nhiên, lúc Đoàn trưởng Tống và em gái Đường Tâm kết hôn còn bế từ trong nhà đến hiện trường tiệc cưới cơ mà.”

 

Lời bắt đầu ồn ào, nhưng khi ồn ào càng hâm mộ hơn. Khu tập thể nhiều như , vẫn từng ai kết hôn là chú rể bế cả.

 

Thảo nào vợ chồng thôi thấy ngọt ngào, chuyện thể ngọt ngào ?

 

Trải qua chuyện chuyện của Đường Tâm và Tống Hoài Châu trong khu tập thể truyền càng náo nhiệt hơn, bây giờ bộ khu đóng quân đều hai vợ chồng tình cảm .

 

Nghiêm Lương chuyện Tống Hoài Châu bế Đường Tâm qua mương nước, thật sự là tìm cơ hội liền trêu chọc một câu.

 

Hôm nay đúng lúc hai dẫn một đội lên núi kiểm tra đường dây điện. Bây giờ là lúc bão hoành hành, đỉnh núi chỉ một doanh trại đóng quân, còn ít dân làng.

 

Vì để phòng ngừa ngày bão thổi đổ cột điện, nhân lúc thời tiết đều sẽ chia đợt tuần tra kiểm tra sửa chữa.

 

Đi khỏi khu đóng quân xa phía liền một con suối nhỏ cao nửa , bình thường đều là trực tiếp lội nước qua, hôm nay cũng chuẩn nhiều như , kết quả mới đến bờ suối Nghiêm Lương đột nhiên nhúc nhích.

 

Mấy cùng còn tưởng việc sắp xếp cũng theo sang một bên, kết quả trực tiếp gọi Tống Hoài Châu đang chuẩn xuống nước .

 

“Lão Tống!”

 

Tống Hoài Châu đầu mấy theo kịp tại chỗ chằm chằm : “Nói.”

 

Nghiêm Lương lập tức chạy chậm đến mặt : “Lão Tống, con suối rộng quá, qua đây?”

 

Lời của , những theo phía đều hùa theo rộ lên, bộ đều hiểu ý trong lời của Nghiêm Lương.

 

Tống Hoài Châu liếc mấy một cái cuối cùng về phía Nghiêm Lương, hiếm khi dịu dàng hỏi: “Không qua ?”

 

Nghiêm Lương sự dịu dàng của Tống Hoài Châu cho chút tê dại da đầu, kiếp, chút dịu dàng thì là thứ bọn họ thể tận hưởng , cảm giác lưng lạnh toát thế .

 

cảm thấy Tống Hoài Châu vẫn phong độ, chẳng lẽ còn thể đ.á.n.h ?

 

Cho nên còn cố ý bóp giọng : “Không nha.”

 

“Vậy tiễn nhất đoạn.” Tống Hoài Châu xong một cước liền đạp Nghiêm Lương xuống nước.

 

Nghiêm Lương phòng , lảo đảo một cái liền lao xuống con suối nhỏ. Nước suối cũng sâu, hơn nữa cũng rộng, chỉ hai bước là thể lên bờ, nhưng qua và đạp xuống thể giống , nếu hạ bàn của vững vàng chắc chắn ngã ch.ó ăn cứt.

 

Tức giận đến mức nhảy sang bờ đối diện xong liền mắng to: “Tống Hoài Châu, ông nội , tay cũng quá độc ác chứ?” Đơn giản là nể tình chiến hữu nha.

 

Tống Hoài Châu để ý đến Nghiêm Lương, ngược về phía mấy theo phía lạnh lùng u ám hỏi: “Các cũng qua ?”

 

Mấy vốn dĩ chính là định xem náo nhiệt, ngờ Đoàn trưởng Tống vẫn là Đoàn trưởng Tống gần tình đó, thể bế vợ qua suối, nhưng sẽ bế bọn họ, chỉ như thậm chí còn thể hung hăng đạp một cước, sợ tới mức vội vàng chạy về phía bờ đối diện: “Chúng qua qua .”

 

 

Loading...