Sau Khi Bị Hệ Thống Cướp Đoạt Khí Vận Nhắm Trúng - Chương 9: Nhiệm Vụ Thất Bại, Trừng Phạt Gãy Chân

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:41:09
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bịch” một tiếng, Quý Vũ Vi đột nhiên quỳ sụp xuống đất, phát một tiếng hét t.h.ả.m thiết.

 

Điều khiến tất cả đều giật .

 

Tổ chương trình khẩn cấp đưa đến bệnh viện kiểm tra, phát hiện, chân ả gãy ! Cả hai chân đều gãy!

 

Không ai chạm ả nha, ngã một cái là gãy luôn? Sao giòn đến mức ? Làm bằng đậu phụ ?

 

Chỉ Tiêu Hân , đây chính là sự trừng phạt của hệ thống. Cô khỏi thầm kinh hãi, hệ thống chút đáng sợ.

 

Con Quý Vũ Vi cũng khá đáng sợ, trong tình huống mà vẫn thể mượn cơ hội bán t.h.ả.m với Khương gia.

 

Không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào, và việc xung quanh đều thể trở thành công cụ lợi dụng của ả.

 

Cuối cùng, Khương gia mềm lòng.

 

Mặc dù cắt đứt quan hệ, thu hồi xe và nhà, nhưng tuyệt tình. Những món đồ đắt tiền như túi xách đều thu hồi, Quý Vũ Vi dựa việc bán đồ cũng thể sống khá .

 

Tiêu Hân thấy hết, khẽ lắc đầu. Những gì cần đều , khuyên thì cũng hết cách.

 

Đừng tưởng Quý Vũ Vi sẽ mang lòng ơn, thăng mễ ân, đấu mễ cừu (cho một đấu gạo là ân, cho một thăng gạo là thù) nha.

 

Đã quen với cuộc sống xa hoa cẩm y ngọc thực, đột nhiên thu hồi , chỉ sinh oán hận mà thôi.

 

Quý Vũ Vi hận trời hận đất hận hệ thống hận Khương gia, nhưng hận nhất chính là Tiêu Hân.

 

“Tiêu Hân, mỗi gặp cô đều xui xẻo, đồ chổi nhà cô.”

 

Mùi vị gãy chân chỉ bản mới , đau c.h.ế.t.

 

Hệ thống quá tàn nhẫn với ả, thể đối xử với ả như ?

 

Nhìn đôi mắt tràn đầy hận ý của ả, Tiêu Hân hề nao núng: “Nói ngược , ai xúi quẩy đó tự .”

 

Quý Vũ Vi đau đến hít hà, nhưng đổ hết hận thù lên đầu Tiêu Hân, ai bảo cô ngoan ngoãn để hút khí vận?

 

Còn nữa, Khương gia cũng đừng hòng sống yên .

 

“Tiêu Hân, sẽ nhanh ch.óng vượt qua cô.” Hút sạch khí vận của cô, thế vị trí của cô.

 

chịu nhận thua, cũng cách nào nhận thua. Từ khoảnh khắc ả chọn trói định Tiêu Hân, hai c.h.ế.t thôi .

 

“Nằm mơ nhanh hơn đấy.” Tiêu Hân trực tiếp đáp trả.

 

“Cô…” Quý Vũ Vi định gì đó, phòng bệnh thêm một bệnh nhân t.a.i n.ạ.n giao thông chuyển đến. Đó là một ông lão tóc hoa râm, đeo kính lão, tay bó bột, tay trái khó nhọc cầm chuột lăn lăn, qua là vất vả.

 

Trợ lý bên cạnh nhịn khuyên: “Giáo sư Trình, thầy an tâm dưỡng bệnh , sức khỏe là quan trọng nhất, công việc vội nhất thời .”

 

Giáo sư Trình khẽ nhíu mày: “Sao thể vội? Sự nghiệp đại dương của nước tụt hậu , nếu nhanh ch.óng đuổi kịp, e rằng trường quốc tế sẽ còn tiếng nữa. Cậu xem những quốc gia vì tranh giành bá quyền đại dương mà những gì?”

 

Quý Vũ Vi đang lúc đau đớn nhất, tâm phiền khí táo, ai cũng thấy chướng mắt.

 

Ả chê đối phương quá ồn ào, nhịn lên tiếng mỉa mai: “Tranh thì tranh thôi, đại dương nguy hiểm như , cũng chẳng tác dụng gì…”

 

Giáo sư Trình câu vô tri cho kinh ngạc: “Đại dương sở hữu nguồn tài nguyên phong phú, chỉ riêng lượng thủy sản cung cấp mỗi năm lên tới 2 nghìn tỷ tấn…”

 

Ai ngờ, Quý Vũ Vi bồi thêm một câu: “Không ăn hải sản cũng c.h.ế.t, ăn là chứ gì.”

 

Cũng ả là ngốc thật, là giả ngốc.

 

Giáo sư Trình nhíu c.h.ặ.t mày: “Hết sức hoang đường, trong đầu những trẻ các cô rốt cuộc chứa cái gì ? Sao thể vô tri đến mức độ ?”

 

Ông mong đợi kiến thức của những đứa trẻ mười mấy tuổi rộng đến , nhưng ít nhất, đừng tỏ vô tri nực như .

 

Tiêu Hân lùi vài bước: “Không bao gồm , giống cô .”

 

Quý Vũ Vi lạnh: “Cô còn bằng chứ, đại tiểu thư sống trong nhung lụa.”

 

Tiêu Hân nhạt nhẽo : “Thế kỷ 21 là thế kỷ của đại dương. Cùng với sự gia tăng dân , nhiều nguồn tài nguyên quan trọng đất liền sắp cạn kiệt, như tài nguyên đại dương càng trở nên đặc biệt quan trọng. cho rằng, thành bại của sự cạnh tranh khốc liệt trong xã hội tương lai sẽ quyết định bởi đại dương.”

 

Cô dừng một chút, bổ sung thêm một câu: “Ừm, sự tranh bá của các quốc gia mở rộng đến thế giới đại dương .”

 

Vì tranh giành tài nguyên, các quốc gia tung đủ chiêu trò, đấu trí đấu dũng, tranh giành công khai và ngấm ngầm, từ thủ đoạn nào.

 

Đây là một chiến trường khác ngập tràn khói s.ú.n.g.

 

Mắt Giáo sư Trình sáng lên: “Nói lắm. Đại dương chiếm 71% diện tích Trái Đất, nguồn tài nguyên biển phong phú, ảnh hưởng to lớn đối với nhân loại.”

 

Rất nhiều vẫn ý thức tầm quan trọng của thời đại đại dương, cô bé mắt tầm xa.

 

“Cảm ơn, đây chỉ là kiến thức thường thức thôi.” Thần sắc Tiêu Hân điềm nhiên, con nhà nòi chỉ suông.

 

Giáo sư Trình càng càng thích, cô là học sinh lớp 12, liền hào hứng đề nghị: “Cô bé, hứng thú dấn sự nghiệp đại dương ? đảm bảo, đây là một ngành nghề triển vọng, hãy thi Đại học Hải Dương .”

 

Tiêu Hân im lặng. Cô kế hoạch rõ ràng nào cho tương lai, cô sinh sở hữu thứ, động lực phấn đấu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-he-thong-cuop-doat-khi-van-nham-trung/chuong-9-nhiem-vu-that-bai-trung-phat-gay-chan.html.]

 

Bố cũng , chỉ cần cô phạm pháp là . Bọn họ nỗ lực phấn đấu như chính là vì tạo cho cô một cuộc sống tùy tâm sở d.ụ.c, quyền tự do lựa chọn cuộc đời tương lai.

 

Quý Vũ Vi chịu nổi việc Tiêu Hân hoan nghênh: “Ha ha, ông thể kỳ vọng gì ở một kẻ nỗi khổ nhân gian, chỉ ăn uống vui chơi, thường xuyên trốn học chứ?”

 

“Cô bé…” Giáo sư Trình sững một chút, theo bản năng đưa tay , quên mất chiếc laptop trong tay. Theo động tác của ông, chiếc laptop rơi mạnh xuống đất.

 

Trợ lý cứu kịp, chỉ kịp nhặt lên, nhưng, hỏng , cho dù cố gắng thế nào cũng thể khởi động nữa.

 

Giáo sư Trình vô cùng ảo não: “Hỏng bét, tài liệu của vẫn lưu.”

 

Những thứ khác thì , nhưng tập tài liệu quan trọng.

 

Tiêu Hân thấy , bước lên một bước: “Nếu ông phiền, cháu giúp ông xem máy tính nhé?”

 

Giáo sư Trình chút bất ngờ: “Cháu sửa ?”

 

“Biết một chút ạ.”

 

Giáo sư Trình sâu cô một cái, đưa máy tính qua.

 

“Giáo sư.” Trợ lý bên cạnh kinh hô một tiếng. Giáo sư Trình nhạt nhẽo liếc một cái, trợ lý lập tức im bặt.

 

Đâu chỉ là một chút. Tiêu Hân cầm lấy máy tính giống như biến thành một khác, khí trường đổi lớn, thần sắc nghiêm túc, đôi bàn tay linh hoạt bay lượn bàn phím. Từng dòng lệnh tuôn từ đầu ngón tay, nhanh đến mức chớp mắt thấy .

 

Như mây trôi nước chảy, trôi chảy mà nhanh nhẹn.

 

Khoảnh khắc , cô là chúa tể của thế giới máy tính.

 

Quý Vũ Vi ngây ngốc cảnh , sắc mặt đổi liên tục, vô cùng đặc sắc.

 

Tiêu Hân lười biếng một mặt , cô là một bao cỏ chỉ khuôn mặt ?

 

Ả theo thói quen quên mất rằng, thực thành tích của Tiêu Hân cũng tồi.

 

Một lát , Tiêu Hân trả máy tính, nụ cực kỳ ngọt ngào: “Xong ạ, ông xem thử .”

 

Giáo sư Trình khởi động máy tính: “Ồ, tốc độ khởi động máy tính hình như nhanh hơn, mượt mà hơn .”

 

“Vâng, cháu giúp ông tối ưu hóa một chút.” Tiêu Hân cực kỳ tùy ý.

 

Giáo sư Trình kiểm tra thấy tất cả tài liệu đều mất, thở phào nhẹ nhõm một dài.

 

Tuy nhiên, nhanh, ông thu hút bởi một dấu hiệu: “Đây là cái gì?”

 

Tiêu Hân híp mắt : “Chỉ cần nhấp một cái, sẽ tự động lưu email ông liên kết, cần thao tác gì khác. Nếu ông thích, thể xóa .”

 

Giáo sư Trình lớn tuổi , trí nhớ còn như , thỉnh thoảng sẽ quên lưu.

 

Ông chút rục rịch thử: “Còn thể như ? Để thử xem.”

 

Tiêu Hân cầm tay chỉ việc dạy ông cách liên kết email. Cô đơn giản dễ hiểu, một là hiểu ngay.

 

Giáo sư Trình nhịn cô thêm vài cái, đứa trẻ đơn giản nha: “Tốt, quá , cảm ơn cháu, cô bé, máy tính học từ ai ?”

 

Tiêu Hân ngọt ngào: “Mẹ cháu ạ.”

 

Người phát minh chiếc máy tính thông minh đầu tiên của Hoa Quốc, kiến tạo hệ thống vệ tinh cầu Tinh Hà, chuyên gia đầu ngành điện t.ử cầu, cũng là đại lão hàng đầu thiết lập các quy tắc của ngành điện t.ử.

 

“Lệnh tôn là giáo viên tin học ?” Giáo sư Trình tò mò hỏi.

 

“Vâng.” Cũng thể coi là .

 

Mẹ cô cũng là giáo sư hướng dẫn tiến sĩ của Đại học Thanh Bắc, trong lúc trăm công nghìn việc vẫn bớt chút thời gian bồi dưỡng nhiều nhân tài máy tính xuất sắc cho đất nước.

 

Còn cô, từ nhỏ lớn lên trong viện nghiên cứu, tầng lớp tiếp xúc giống , những và sự vật thấy đều là hàng đầu.

 

Giáo sư Trình càng nhận học sinh hơn. Tuổi còn nhỏ mà máy tính chơi điêu luyện như , thể thấy là một đứa trẻ thông minh.

 

“Bạn học Tiêu Hân, cháu nhất định thi Đại học Hải Dương, sẽ đích dẫn dắt cháu.”

 

“À, quên giới thiệu bản , tên là Trình Viễn Dương, là giáo sư của Đại học Hải Dương.”

 

Trợ lý bên cạnh bổ sung thêm một câu: “Thầy Trình cũng là chuyên gia hàng đầu trong sự nghiệp đại dương, chủ trì vô dự án nghiên cứu cấp quốc gia, còn đào tạo mấy tiến sĩ xuất sắc. Có thể bái nhập môn hạ của thầy là vinh hạnh của em, thầy mấy khi nhận t.ử nữa .”

 

“Ông là giáo sư hướng dẫn tiến sĩ ạ?”

 

Giáo sư Trình vô cùng nhiệt tình: “ , cháu thể đăng ký học liên thông cử nhân - thạc sĩ - tiến sĩ, trực tiếp nhận cháu học sinh. đảm bảo, sẽ dốc lực bồi dưỡng cháu thành tài.”

 

Tiêu Hân: … Mọi đều giục cô phấn đấu! Cá mặn nhỏ khổ quá mà!

 

Trong lòng Quý Vũ Vi chua xót thôi, âm dương quái khí : “Trong mắt chỉ Thanh Bắc thôi, để mắt tới trường đại học hạng ba như Đại học Hải Dương chứ.”

 

Mọi : …

 

 

Loading...