Sau Khi Bị Đuổi Khỏi Nhà, Đại Sư Huyền Học Không Giả Vờ Nữa - Chương 43: Đi ra ngoài, con trai phải biết tự bảo vệ bản thân

Cập nhật lúc: 2025-04-02 00:10:32
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ có Thẩm Tịch Nhượng đứng bên cạnh cô lộ ra một biểu cảm kỳ lạ, liếc nhìn Tô Nhiễm rồi lại nhìn Hình Tử Văn, cuối cùng sau khi nhận được ánh mắt của Hình Tử Văn, anh ta cũng không nói thêm gì nữa.

Sau khi Tô Nhiễm rời đi, Hình Tử Văn mới không kìm được mà bật cười to.

Thật tuyệt vời, nhiệm vụ mà cục trưởng giao cho anh cuối cùng cũng đã hoàn thành.

Ngay cả bản thân Hình Tử Văn cũng không ngờ rằng mọi chuyện lại suôn sẻ đến vậy, suôn sẻ đến mức anh cảm thấy như mình đang mơ vậy.

Nghĩ đến việc không thể để người khác phát hiện ra biểu cảm quá đỗi phấn khích của mình, Hình Tử Văn hít thở sâu vài lần, cố gắng kiềm chế cảm xúc.

Cũng không thể trách anh được, là do Tô Nhiễm tự mình không xem kỹ, không liên quan gì đến anh cả.

Hơn nữa, cũng không thể nói là anh nói dối được, bởi lẽ chính Tô Nhiễm đã đồng ý, trên trang bìa của tài liệu cũng đã ghi rõ mấy chữ "Giấy chứng nhận tuyển dụng".

Nếu có gì thì chỉ có thể nói là Tô Nhiễm tự mình bất cẩn mà thôi.

Hình Tử Văn nghĩ vậy, nhưng lại âm thầm ôm chặt lấy mình, hy vọng lúc Tô Nhiễm tỉnh ngộ ra thì đừng tức giận quá...

Dưới lầu, Thẩm Tịch Nhượng nhịn mãi rồi cũng không kìm được mà lên tiếng: "Cô biết trên tài liệu đó có gì không mà lại ký đại như vậy? Không sợ Hình Tử Văn lừa cô sao?"

Thế nhưng, Tô Nhiễm chỉ lắc nhẹ mái tóc, đáp: "Biết chứ, chẳng phải là muốn tôi làm việc cho các anh sao? Có gì to tát đâu? Tôi chẳng làm gì mà đã có việc làm, lại còn là biên chế nữa, tôi có gì phải lo lắng chứ?"

Tô Nhiễm nhún vai tỏ ra không quan tâm, những hành động nhỏ của Hình Tử Văn làm sao có thể qua mắt được cô? Chỉ là cô lười đi sâu vào mà thôi.

Còn việc làm trong đồn cảnh sát, suy nghĩ kỹ một chút thì cũng không phải là không được.

Có cái danh phận này, sau này cô làm gì cũng sẽ thuận tiện hơn nhiều.

Chỉ là Tô Nhiễm không ngờ rằng, cô vẫn còn nhớ rõ lúc đó cục trưởng đã mắng cô mấy tiếng đồng hồ trong phòng thẩm vấn, giờ đây lại muốn chiêu an cô?

Chẳng phải ông ta đã từng nói cô là thầy bói, chuyên làm mấy trò mê tín dị đoan sao? Sao giờ thái độ lại thay đổi nhanh như vậy?

Nhưng dĩ nhiên, đây không phải là điều cô cần suy nghĩ lúc này.

Hiện tại, việc quan trọng nhất vẫn là phải nhanh chóng tìm được Lăng Thanh.

"Yên tâm đi, đối với những thầy bói như chúng tôi mà nói, không có gì là không nắm bắt được."

Nghĩ vậy, Tô Nhiễm lại cảm thấy có gì đó không ổn, liền bổ sung thêm: "Dĩ nhiên, trừ anh ra, tôi thật sự không nắm bắt được anh, thậm chí đôi lúc tôi còn không biết anh đang nghĩ gì nữa."

Vừa nói, Tô Nhiễm vừa chuẩn bị bắt taxi.

Thẩm Tịch Nhượng lên tiếng: "Làm việc công thì có thể đi xe công."

"Đi xe công được sao? Chúng ta còn chưa biết tình hình thế nào, lỡ đánh động đối phương thì sao?"

"Hơn nữa, đêm khuya như thế này cũng không tiện, xe cảnh sát quá lộ liễu, cứ đi thăm dò trước đã."

Không cho Thẩm Tịch Nhượng kịp phản bác, Tô Nhiễm kéo anh lên taxi ngay.

Vì Thẩm Tịch Nhượng vốn đã mặc thường phục nên cũng không cần về nhà thay đồ nữa.

Tô Nhiễm dựa vào địa chỉ mà Lăng Thanh đã đưa cho cô trước đó, định bắt đầu điều tra từ nhà người đó.

Địa chỉ nằm ở vùng ngoại ô núi non, taxi đương nhiên không thể lên được, Tô Nhiễm trả tiền xe rồi hai người đi bộ lên núi.

Tiểu nhân giấy từ trong túi áo bay ra, liếc nhìn xung quanh, vẫy vẫy đôi tay ngắn ngủn ra hiệu cho Tô Nhiễm dẫn nó đi xa hơn.

Khả năng cảm nhận của tiểu nhân giấy mạnh hơn cô, Tô Nhiễm không cưỡng cầu, từng bước đi theo hướng dẫn của nó.

Thân hình tiểu nhân giấy nhẹ bẫng, thả nó ra Tô Nhiễm còn phải thỉnh thoảng lo lắng nó bị gió thổi bay mất.

Đột nhiên, Tô Nhiễm nhớ ra trong số quà mà các sư huynh tặng cô, hình như có một thứ gọi là Hiển Tích Điệp.

Lần trước về quê, cô đã năn nỉ mãi mới xin được từ sư huynh.

Nghe nói thứ này rất khó nuôi, Tô Nhiễm vẫn còn nhớ rõ biểu cảm của sư huynh lúc đó, giống như cô vừa cướp mất vợ của anh ta vậy.

Tô Nhiễm nghĩ, chắc mình đã mang thứ đó theo bên người rồi, liền cúi đầu lục lọi trong túi áo.

Cô không đi nữa, tiểu nhân giấy cũng dừng lại, Thẩm Tịch Nhượng vốn đi theo cô nên cũng đứng im.

"Có gì không ổn sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-duoi-khoi-nha-dai-su-huyen-hoc-khong-gia-vo-nua/chuong-43-di-ra-ngoai-con-trai-phai-biet-tu-bao-ve-ban-than.html.]

"Đợi chút, tôi tìm cái gì đó."

Tô Nhiễm vừa đáp vừa lôi ra một thứ từ trong túi.

Không phải là con bướm thật, chỉ là làm theo hình dáng con bướm, không vì gì cả, chỉ là sư huynh cô thích những sinh vật xinh đẹp như vậy mà thôi.

Về bản chất, nó vẫn chỉ là một tờ giấy.

Thế nhưng, Tô Nhiễm chưa kịp vui mừng thì đột nhiên nhận ra mình không mang theo lửa.

"À, anh có lửa không?"

Nhìn người duy nhất bên cạnh mình, Tô Nhiễm ngượng ngùng hỏi.

"Lửa? Không, tôi không hút thuốc." Thẩm Tịch Nhượng lắc đầu, "Cần lửa làm gì?"

"Cái này cần lửa để kích hoạt, tôi quên mất."

Nghe vậy, tiểu nhân giấy đang nằm trên vai cô vô tình "cười" lên, đôi tay ngắn ngủn không ngừng vỗ vào áo cô.

Cũng không thể trách cô được, chỉ có thể trách sư huynh cô quá lãng mạn.

Một tờ phù bình thường, làm thành hình con bướm đã đành, lại còn phải dùng lửa đốt.

Phù của người khác đều tự cháy để kích hoạt, sư huynh cô thì ngược lại, phải tự mình đốt phù.

Sư huynh cô vì chuyện này không ít lần bị chê trách, nhưng chê trách cũng chẳng ích gì, nói mãi anh ta cũng không thay đổi.

Giờ thì đành chịu, muốn dùng tờ phù này, cô lại phải dùng thêm một tờ hỏa phù nữa.

Thật là lỗ vốn.

Không được, Tô Nhiễm nghĩ, như thế này quá lãng phí, lần sau về quê nhất định phải xin thêm vài tờ hỏa phù từ sư huynh.

Phù rất đắt, đặc biệt là chu sa và giấy dùng để vẽ phù.

Giấy và chu sa bình thường không được, không chịu nổi năng lượng quá mạnh.

Loại tốt thì lại quá đắt, Tô Nhiễm nghĩ đến số tiền ít ỏi trong tài khoản của mình...

Thôi, tốt nhất là cứ xin sư huynh vậy.

"Không phải có lửa rồi sao?"

Thẩm Tịch Nhượng nhìn cô dùng hỏa phù đốt "con bướm", miệng còn lẩm bẩm điều gì đó.

Sau đó, Tô Nhiễm buông tay, con bướm bay lên không trung, cháy rụi thành vô số ánh sáng lấp lánh.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

"Có lửa đấy, nhưng chi phí quá lớn." Tô Nhiễm đau lòng nói, "Một tờ phù này tốn đến bốn chữ số đấy."

Thẩm Tịch Nhượng: "..."

"Vậy thì đúng là đắt thật."

Dù Thẩm Tịch Nhượng không nghĩ một tờ phù chỉ dùng để nhóm lửa lại đáng giá đến thế.

"Đúng vậy, công sức tôi bỏ ra rất đắt đấy, muốn tôi vẽ phù thì không dưới bốn chữ số là không xong."

Tô Nhiễm vẫn còn đang tiếc nuối, "Thật là đáng tiếc."

Thẩm Tịch Nhượng: "..."

Những ánh sáng lấp lánh trên không trung tụ lại thành một dải lụa phát sáng, lượn quanh đầu hai người một lúc rồi từ từ bay về phía đỉnh núi.

Tô Nhiễm không khỏi cảm thán, sư huynh cô thật sự rất biết chơi, quả nhiên là người theo chủ nghĩa lãng mạn.

"Xem ra không sai rồi, chắc chắn là ở đây."

Tô Nhiễm gật đầu, nở một nụ cười ranh mãnh với Thẩm Tịch Nhượng, "Đi thôi, sếp Thẩm, đường núi nguy hiểm, nhưng nơi này khí huyết quá nặng, không biết đã chôn vùi bao nhiêu bộ xương người rồi."

"À, còn có cả những nữ quỷ thích hút dương khí của người sống nữa."

Tô Nhiễm cười, gần như muốn viết lên mặt bốn chữ "không có ý tốt".

"Đi ra ngoài, con trai phải biết tự bảo vệ bản thân đấy nhé."

Loading...