Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 97: Chi Bằng Hôn Trước Một Cái?

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:13:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô cúi đầu, uống một ngụm nước chanh.

Cơn say đêm qua như nhẹ nhàng xoa dịu.

Đầu còn đau dữ dội, cảm giác buồn nôn cũng dần lui .

cô vẫn tò mò, Nhan An Huân rốt cuộc đưa cô về bằng cách nào?

Quan trọng hơn là, Sở Mộ Lân cũng mặt ở đó, hai chạm mặt ?

Cô cầm điện thoại, gọi cho bạn .

"Tiểu Dĩnh, dậy ..."

Đầu dây bên , Quách Dĩnh đang...

Hỏi mới , nồi lẩu cay hôm qua thể lật tung , giờ m.ô.n.g đang nóng rát.

Vốn tưởng chỉ là ăn nhiều đồ cay, kết quả dày phản ứng dữ dội, trực tràng cũng bắt đầu biểu tình.

thậm chí còn dám bồn cầu lâu, chạm m.ô.n.g như tấm sắt nung đỏ.

"Tiểu Dĩnh, tối qua trai mày... đưa tao về nhà kiểu gì thế? Anh với Sở Mộ Lân gây gổ ?"

Tưởng Tảo Tảo dựa đầu giường, giọng điệu đầy lo lắng.

Nhan An Huân xưa nay thích Sở Mộ Lân.

Nếu hai thực sự chạm mặt, tình hình e là yên bình.

"Ừm ừm ừm ừm~ Bảo bối , tối đó tao uống còn hăng hơn mày, tao thế quái nào ?"

Quách Dĩnh chuyện đứt quãng, đau đến mức lưu loát.

"Đầu óc tao trống rỗng, hình ảnh cuối cùng nhớ là tao cửa quán bar nôn, mở mắt ở nhà ."

"Thế trai mày ?"

Tưởng Tảo Tảo truy hỏi, dây thần kinh trong lòng càng căng c.h.ặ.t.

"Anh tao á? Đang xổm ở khoa Hậu môn Trực tràng đấy, tối qua đưa , 'khai đao', chính là m.ô.n.g ăn một d.a.o đấy!"

Tưởng Tảo Tảo xong, giọng v.út lên cao.

"Nhan An Huân nhập viện ? Có nghiêm trọng ?"

"Sợ gì, c.h.ế.t , chỉ là giường ba năm ngày, 'Hoàng đế ê m.ô.n.g' mấy hôm thôi."

Quách Dĩnh nén đau , giọng điệu trêu chọc xen lẫn xót xa.

Cái gọi là "Hoàng đế ê m.ô.n.g", chẳng qua là từ ngữ bọn họ bịa lúc chơi đùa hồi nhỏ.

Ý chỉ ai mà ngã đau m.ô.n.g, thì hưởng thụ "đãi ngộ đế vương".

"Thôi xong, lúc tao cũng thấy bên như nở hoa ớt , tao chắc cũng một chuyến."

Quách Dĩnh hít một , giọng điệu từ đùa cợt chuyển sang đau đớn thật sự.

Cảm giác nóng rát do vị cay để những giảm, ngược càng lúc càng dữ dội.

Quách Dĩnh xong cúp máy luôn.

Cuộc gọi kết thúc đột ngột, chỉ còn tiếng tút tút vang vọng bên tai.

Tưởng Tảo Tảo đặt điện thoại xuống, mày nhíu c.h.ặ.t.

Nghĩ bụng tắm cái .

Cô cần tỉnh táo , cũng cần gột rửa hết mùi rượu và sự mệt mỏi .

Khoảnh khắc nước nóng dội xuống, nước mờ tấm gương.

, Sở Mộ Lân lầu, sót một chữ.

Anh vốn định lên lầu tìm cô.

Đi nửa đường thấy tiếng cô vọng từ trong phòng.

Thế là dừng ở góc cầu thang, yên lặng lắng , sắc mặt từng chút một trầm xuống.

Tắm xong xuống lầu, cô vẫn yên tâm về Quách Dĩnh, xoay định ngoài.

"A Mộ, em tìm Tiểu Dĩnh, hôm nay chắc nó khó chịu c.h.ế.t mất."

Vừa định đẩy cửa, tay nắm c.h.ặ.t.

Lòng bàn tay nóng.

"Tảo Tảo, chúng cần chuyện."

Cô sững sờ, lập tức ngẩn , trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

Lúc đầu , ánh mắt rơi sườn mặt Sở Mộ Lân.

Sở Mộ Lân ít khi chủ động những lời .

"Thỏa thuận ly hôn còn đến một tháng."

Ngừng một lát, chậm rãi mở miệng.

"Nếu... em còn tiếp tục cuộc hôn nhân , thì nghiêm túc quy hoạch tương lai ."

"Quách Dĩnh còn bạn bè khác."

Anh tiếp tục , giọng điệu vẫn bình tĩnh.

"Cô cũng bố , bạn bè, cuộc sống."

hàm ý bên ngoài.

Em vì Quách Dĩnh bỏ tất cả, còn thì ?

Nhà của chúng thì ?

Cô ngẩn hồi lâu, đầu ngón tay lạnh, mới nhỏ giọng hỏi: "A Mộ... là, đang ghen đấy chứ?"

Anh trả lời ngay, chỉ nhàn nhạt giơ tay, chỉnh cổ áo sơ mi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-97-chi-bang-hon-truoc-mot-cai.html.]

"Anh chỉ đang nhắc nhở em về thời gian."

tin nữa.

Cô bỗng bước lên một bước, đến gần , ngẩng mặt lên.

"Sở ," cô khẽ hỏi, "Rốt cuộc đang nhắc nhở em, là đang nhắc nhở chính ?"

Anh né tránh.

Ngược , ép tới nửa tấc, rút ngắn cách cuối cùng giữa hai .

Không khí dường như đông cứng.

"Sở phu nhân," bỗng mở miệng, giọng trầm xuống, "Hôm đó em , sinh thêm một đứa... còn tính ?"

Tưởng Tảo Tảo cứng đờ tại chỗ.

Anh đang đợi cô trả lời.

Một lát , khóe môi bỗng cong lên, hiện lên một nụ tinh nghịch.

"Sinh con ? Phải từng bước một chứ..."

Cô ngừng một chút, mang theo chút ý vị nũng.

"Chi bằng hôn một cái?"

Lời còn dứt, môi áp xuống.

Cô tưởng sẽ do dự, sẽ nhượng bộ.

Không ngờ, trực tiếp hôn cô, chừa một đường lui.

Cô theo bản năng c.ắ.n c.h.ặ.t răng, giữ vững phòng tuyến cuối cùng.

Người đàn ông ngày thường lạnh lùng như tảng băng , khi hôn ... điêu luyện thế ?

Kết thúc, Tưởng Tảo Tảo cả mềm nhũn dựa tường.

Lúc , điện thoại đột nhiên reo.

Cô giật thót , cơ thể kiểm soát mà run lên một cái, hoảng loạn lùi vài bước.

Ngón tay run rẩy kéo cổ áo xộc xệch, vuốt phẳng váy.

Cô cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Em... em tìm Tiểu Dĩnh đây..."

Sở Mộ Lân cô, hít sâu một .

Giọng ngày thường lạnh nhạt xa cách, giờ phút ôn nhu nhẹ nhàng.

"Anh đưa em ."

Cô vốn định cần.

lời đến bên miệng, nghẹn .

Anh nhiều, chỉ im lặng xoay , thuận tay cầm lấy chìa khóa xe từ huyền quan, , nắm lấy tay cô.

Lòng bàn tay nóng hổi, mười ngón đan c.h.ặ.t.

Anh dắt cô, từng bước từng bước vững vàng cửa, xuống lầu, lên xe.

Đến bệnh viện, ánh nắng giữa trưa rải bậc thềm cửa.

Quách Dĩnh đang nhảy xuống từ ghế của một chiếc xe mô tô độ, phủi phủi váy.

Tưởng Tảo Tảo vội vàng sán gần, quan sát sắc mặt cô , nhỏ giọng hỏi: "Thế nào ? Bác sĩ ?"

đầu với Sở Mộ Lân: "Anh về , em ở đây với Tiểu Dĩnh là ."

Sở Mộ Lân dựa xe, động đậy, chỉ nghiêng đầu cô.

"Trước khi về gọi điện cho , đến đón em."

Cô buột miệng tiếp lời.

"Hôm nay chừng lúc nào mới về ... nếu sớm, em tự về là ."

Lời khỏi miệng, cô hối hận .

Màn hôn môi kinh tâm động phách nãy vẫn còn tua tua trong đầu, nhịp tim loạn càng thêm loạn.

mong phần , gặp .

bộ dạng của bạn mắt.

nỡ chỉ lo cho chút tâm tư nhỏ nhặt của ?

Huống hồ, trong lòng cô cũng chải chuốt rõ ràng.

Cảm giác đối với Sở Mộ Lân như một mớ bòng bong, rung động, lưu luyến, cũng bất an và e thẹn.

Cô căn bản chuẩn sẵn sàng để thản nhiên đối mặt với tất cả.

Vẻ mong đợi mặt Sở Mộ Lân, trong nháy mắt tối sầm xuống.

Trong lòng cô thót một cái, lập tức nhận sự đổi cảm xúc của .

"A Mộ, em về sớm ! Anh Tiểu Dĩnh xem, đường còn cà nhắc, nỡ lòng vứt nó ở đây ?"

Cô ngừng một chút, giọng điệu trở nên nghiêm túc.

"Em thề, nó khỏi, em lập tức chạy về ngay."

Anh im lặng vài giây, ánh mắt rơi bóng lưng đang chổng m.ô.n.g lên trời của Quách Dĩnh.

Người cứ cố chấp thế nhỉ?

Rõ ràng còn thuận, còn cố tỏ .

nghĩ , tính cách của Quách Dĩnh... quả thực chút đáng tin cậy.

 

 

Loading...