Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 95: Phải Có Chút Tình Thú
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:13:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bị động chờ đàn ông khai khiếu? Thế thì đợi đến tết Công gô !"
Cô còn vỗ vỗ vai Tưởng Tảo Tảo.
"Chị em thật lòng lo cho mày đấy. Cũng thể cứ dùng mãi mấy món đồ chơi tao đưa ?"
Cái vỗ đó lực nhỏ, suýt nữa Tưởng Tảo Tảo hoảng hồn.
Nhan An Huân:...
thực sự nên .
Mấy lời tâm tình khuê mật kiểu , ngoài như lọt tai, quả thực như đống lửa.
Không, là đến cũng dám .
" ngoài hút điếu t.h.u.ố.c, hai cứ chuyện tiếp."
Anh cuối cùng cũng tìm cái cớ dậy, xong liền xoay về phía cửa.
"Chỉ xem thôi đủ! Phải xem kỹ thuật nữa! Kỹ thuật kém thì càng !"
"Mày để bản sướng chứ! Mày sinh con , đang tuổi hừng hực, chuyện thật sự thể tạm bợ!"
Âm lượng của cô chẳng hề giảm chút nào, ngược càng càng hăng.
"Phụ nữ ba mươi như sói bốn mươi như hổ, mày giờ mới ngoài ba mươi, thể qua loa cho xong chuyện?"
" , tao bí kíp đây, gửi cho mày một bản!"
Nói xong, cô lấy điện thoại , bấm nhoay nhoáy vài cái, quăng một tập tin cho Tưởng Tảo Tảo.
Tiêu đề tập tin đó rành rành: "Làm thế nào để đàn ông cam tâm tình nguyện thỏa mãn bạn".
"Đây là tài liệu tao giấu đáy hòm đấy... xem cho kỹ! Nghe hiểu ?"
Tưởng Tảo Tảo mở tài liệu , rõ ràng rành mạch.
Cô càng xem, hai má càng nóng bừng lên từng chút một.
Cảm thấy hình vẽ vẫn đủ đô.
Quách Dĩnh ghé sát tai Tưởng Tảo Tảo.
"Tảo Tảo, mày nghĩ xem, chỉ cần thu phục chồng mày, thì cả cái nhà đó đều là sân khấu riêng của mày...
Chỗ nào mà diễn ? Màn nào mà chẳng là sân nhà của mày?"
Tưởng Tảo Tảo cũng từng trải sự đời.
Kết hôn hai năm, chuyện mặn nồng qua ít.
lời từ miệng Quách Dĩnh từng chữ từng chữ thốt .
Cô lập tức cảm thấy tai nóng ran.
Cô nàng mà ngày tiểu thuyết, chuyên mấy đoạn tình cảm ngôn tình kiểu đó.
E là ngày hôm sẽ mời lên phường "uống " ngay.
"Trong đầu mày rốt cuộc chứa bao nhiêu phế liệu đồi trụy thế hả?"
Cô giả vờ tức giận trừng mắt Quách Dĩnh.
"Suốt ngày xem mấy thứ linh tinh đó, sợ não ăn mòn ? Tao bảo mày từ sớm , bớt lướt mấy thứ đó , xem nhiều danh tác kinh điển, hoặc sách năng lượng tích cực, ?"
"Cái gì ?"
Quách Dĩnh cho là đúng nhướng mày, khóe miệng gợi lên nụ ranh mãnh.
"Chúng đều trưởng thành cả , chuyện yêu đương, đời sống vợ chồng, vốn dĩ là một phần quan trọng của cuộc đời. Cái gọi là chất bảo quản hôn nhân, hiểu ? Mày tưởng hôn nhân hạnh phúc là dựa việc mỗi ngày đối diện ăn cơm, tương kính như tân mà duy trì ?"
Cô ngừng một chút, bĩu môi, mang theo vài phần khinh thường bổ sung một câu.
"Đương nhiên , ngoại trừ cái loại từ đầu đến cuối lạnh băng, đến nắm tay cũng thấy phiền phức, tao thật đấy, chuyện tình cảm, thể dựa 'nhẫn' và 'chịu đựng' mà quả ngọt ?"
Tưởng Tảo Tảo cô đến mức cứng họng, nhưng nhận thua, đành khẽ thở dài.
"Mày mồm mép tép nhảy thế , logic rõ ràng, sách mách chứng, dứt khoát đừng công việc hiện tại nữa, đăng ký lớp cao học, thi thạc sĩ tâm lý học hoặc xã hội học , còn giành học bổng đấy!"
Bữa cơm cuối cùng cũng ăn xong.
Quách Dĩnh đường liêu xiêu, bước chân loạng choạng, cả nghiêng ngả dựa vai Tưởng Tảo Tảo.
Cuối cùng, vẫn là Nhan An Huân thở dài, bất lực tới, một tay đỡ lấy Quách Dĩnh, một tay ôm eo cô , trực tiếp cõng cô lên.
Quách Dĩnh lưng , đầu lắc lư, lầm bầm một câu.
"Nhan An Huân... cõng em, cảm giác cũng vững chãi phết..."
Nhan An Huân đáp, chỉ khẽ ừ một tiếng, về phía bãi đỗ xe.
Anh đưa Tưởng Tảo Tảo về nhà .
Trong xe, máy sưởi bật đủ, nhạc mở du dương.
dù say đến nghiêng ngả, Quách Dĩnh vẫn an phận, dựa ghế , nheo mắt, miệng ngừng giáo huấn Tưởng Tảo Tảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-95-phai-co-chut-tinh-thu.html.]
"Nhớ kỹ nhé... đừng cứ coi hôn nhân là nhiệm vụ... chút tình thú... tình thú hiểu ? Chính là cảm giác khiến tim đập nhanh ..."
Tưởng Tảo Tảo nhắm mắt dựa ghế, nửa tỉnh nửa mê, thỉnh thoảng ừ hai tiếng cho qua chuyện.
Nhan An Huân ở ghế lái, thẳng phía , hai tay nắm chắc vô lăng.
Khóe miệng mím , ánh mắt chăm chú tình hình giao thông phía .
Thỉnh thoảng lúc đèn đỏ khẽ nhấc mí mắt, từ kính chiếu hậu liếc hai phụ nữ say bí tỉ .
Đến nhà .
Xe từ từ dừng hẳn, ánh đèn hành lang xuyên qua cửa kính xe rọi .
Nhan An Huân tháo dây an , nghiêng , vươn tay, nhẹ nhàng lay lay Tưởng Tảo Tảo ở ghế phụ.
"Tảo Tảo, dậy , đến nhà ."
Không động tĩnh.
Lông mi cô khẽ run, nhưng mở mắt, chỉ khẽ hừ một tiếng.
Anh dừng động tác, lẳng lặng cô.
Anh im lặng trong giây lát, vươn tay, đầu ngón tay cẩn thận vén lọn tóc lòa xòa trán cô.
Sau đó, mở cửa xe của , xuống xe, vòng qua ghế phụ.
Đỡ Tưởng Tảo Tảo từ từ xuống xe, một tay ôm lấy vai cô, chống đỡ trọng lượng của cô, tay xoay bấm chuông cửa.
Người mở cửa là Sở Mộ Lân.
Anh mặc chiếc áo len màu xám mặc nhà, tóc rối, mặt mang theo vẻ mệt mỏi ngủ dậy.
khi thấy ở cửa là Nhan An Huân.
Ánh mắt trong nháy mắt lạnh một nửa, đồng t.ử co , giọng điệu cũng trầm xuống.
"Muộn thế , việc gì?"
Ánh mắt xoay chuyển, thấy trong xe còn Quách Dĩnh đang .
Lông mày giãn , cảm xúc miễn cưỡng đè xuống.
mặt vẫn biểu cảm gì, chỉ nhàn nhạt hỏi: "Họ uống nhiều ?"
Nhan An Huân gật đầu, giọng điệu bình tĩnh.
"Ừ, ăn lẩu xong, uống chút rượu, đều say ."
Sở Mộ Lân hỏi nhiều, cũng Nhan An Huân thêm cái nào.
Anh im lặng, cúi , bế ngang Tưởng Tảo Tảo lên.
Đầu cô nhẹ nhàng dựa vai .
Anh thêm một lời, xoay trong nhà.
Lúc đóng cửa, cánh cửa dày nặng vang lên một tiếng "cạch".
Nhan An Huân nhún vai, khóe miệng nhếch lên, thần sắc thoải mái.
Anh giải thích nhiều, chỉ tùy ý.
Lập tức xoay về phía xe, động tác nhanh gọn tự nhiên.
Gió sớm thổi bay tóc mái trán , càng tôn lên vẻ mày mắt thanh lãnh.
Cửa xe đóng , phát tiếng trầm đục.
Trong xe nháy mắt yên tĩnh trở .
Anh đang định khởi động máy, bỗng nhiên từ kính chiếu hậu bắt gặp một ánh mắt.
"Tiểu Dĩnh? Em tỉnh lúc nào thế? Sao chẳng động tĩnh gì cả! Dọa giật !"
"Lúc chạm tóc Tảo Tảo, em tỉnh ."
Quách Dĩnh nửa dựa ghế , đầu tựa lưng ghế, mắt mở hờ.
Lúc cô chuyện ngẩng đầu lên mấy, nhưng ánh mắt luôn khóa c.h.ặ.t .
Tim Nhan An Huân bỗng chùng xuống.
Anh theo bản năng tránh ánh mắt của cô , cố gắng để giọng điệu tỏ thoải mái.
"Sao em đến chi tiết cũng nhớ? Rượu còn tỉnh hẳn nhỉ?"
lời khỏi miệng, liền ý thức lộ sơ hở.
Quách Dĩnh bỗng nheo mắt, đồng t.ử vốn đang hoán tán trong nháy mắt tụ , từng chữ từng chữ hỏi: "Anh ... chút ý tứ với Tảo Tảo ?"
Trong lòng Nhan An Huân thót một cái, nhịp tim bất giác tăng nhanh.