Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 215: Cuộc Sống Đã Có Hy Vọng
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:17:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cậu bé nhớ đây Sở Đông Nghiệp từng dạy , đưa đồ cho khác dùng hai tay nâng niu, mắt thẳng đối phương.
“Nè, tấm thẻ Ultraman tặng em! Anh sưu tầm lâu lắm đó!”
Nhạc Nhạc nhét một tấm thẻ sáng lấp lánh lòng bàn tay một bé.
Cậu bé mặc bộ đồng phục rộng, ống tay áo xắn lên mấy vòng, lúc nhận lấy tấm thẻ tay run rẩy, khuôn mặt bỗng chốc bừng sáng.
Cậu bé sững sờ một lúc, lập tức trợn to hai mắt, giọng kích động đến run rẩy: “Thật ạ? Cảm ơn ! Em mơ cũng tấm thẻ !”
Thẩm Tri Nhạc xổm xuống, đưa cuốn sách tranh trong tay cho một bé gái: “Em gái, cuốn sách nhiều tranh lắm, câu chuyện cũng thú vị nữa, em cầm lấy xem thử .”
Cô bé để ý thấy bé gái giày tất, lẽ tất rách kịp , nhưng vẫn đưa cuốn sách nhất cho em.
Bé gái đỏ mặt, ngón tay vò vò vạt áo, cúi đầu nhận lấy cuốn sách, khẽ một câu: “Em cảm ơn chị.”
Cả căn phòng lập tức trở nên náo nhiệt, bọn trẻ ôm những món đồ chơi mới nhảy reo, mặt tràn ngập niềm vui sướng giấu giếm.
Chúng tranh xé lớp giấy gói, vỏ nhựa xé rách phát tiếng xoèn xoẹt, những chiếc ô tô nhỏ đầy màu sắc, s.ú.n.g đồ chơi phát sáng, robot biến hình lượt lấy .
Có đứa trẻ xổm mặt đất thử hướng của điều khiển từ xa, đứa thì kéo bạn bè so xem đồ chơi của ai xịn hơn.
Sở Đông Nghiệp quét mắt một vòng, đột nhiên phát hiện một bé đang thu trong góc tường, tay nắm c.h.ặ.t một cuốn sách cũ bìa sắp rụng rời.
Cậu bé ở góc gần cửa sổ, lưng tựa bức tường xám trắng, đầu gối co lên tì cằm, mũi chân khẽ cọ xát mặt đất.
Cậu bé tham gia bất kỳ sự ồn ào nào, ánh mắt luôn dán c.h.ặ.t trang sách ố vàng, ngón tay vô thức vuốt ve trang bìa quăn mép.
Sở Đông Nghiệp bước tới, nhẹ nhàng đặt xuống một bộ đồ chơi xếp hình mới tinh: “Nhóc con, cái tặng em, cùng xếp một tòa lâu đài thật to ?”
Cậu bé ngẩng đầu một cái, đó là một đôi mắt tĩnh lặng, trong ánh mắt mang theo chút rụt rè và đề phòng.
Cậu bé chằm chằm bộ xếp hình vài giây, đầu ngón tay khẽ chạm nắp hộp nhựa trong suốt, dường như chắc chắn liệu thực sự lấy .
Cuối cùng, bé ngập ngừng đưa tay nhận lấy, giọng nhỏ xíu: “Em cảm ơn .”
Sở Đông Nghiệp bệt xuống đất, sát cạnh bé, từng chút một dạy cách ghép, cách nối.
Cậu phân loại các mảnh ghép bày , giải thích sự khác biệt về hình dáng, mẫu cách ấn hai điểm lồi rãnh lõm.
Lúc đầu bé còn rụt rè e sợ, mỗi lấy một mảnh ghép đều sắc mặt Sở Đông Nghiệp, động tác cũng vô cùng nhẹ nhàng, sợ hỏng thứ gì đó.
chẳng bao lâu cuốn nhịp độ, cùng lắp ráp, lông mày cũng giãn , cuối cùng toét miệng , nụ giống như ánh nắng xuyên qua đám mây đen.
Ở một bên khác, Tưởng Tảo Tảo, Diệp Khúc Đào và Lâm Vi cũng ngơi tay, giúp kiểm đếm đồ đạc, sắp xếp các thùng carton.
Họ cúi lấy từ trong thùng giấy từng bó cọ vẽ, b.út sáp màu và vở bài tập, phân loại theo từng loại xếp ngay ngắn.
Có phụ trách ghi chép lượng, dán nhãn, còn dán những bao bì bên ngoài rách.
Họ bọn trẻ đùa ầm ĩ khắp phòng, trong lòng cũng thấy ấm áp lây.
Thỉnh thoảng đứa trẻ chạy đến hỏi trong chiếc hộp nào đó đựng gì, họ liền mỉm giải thích, và cho phép chúng xem một chút.
Sở Mộ Lân và Chử Tu Dật đang chuyện với viện trưởng, đối phương kể hiện tại đang thiếu thốn thứ gì nhất —— ví dụ như bài vở ai quản lý, ngày thường hoạt động tập thể nào.
Giọng điệu viện trưởng bình thản, nhưng một nửa thì giọng trầm xuống, một đứa trẻ bài tập, chỉ thể chép của khác, lâu dần thành tích ngày càng kém.
Ngoài giờ học cũng giáo viên cố định dẫn dắt chúng thủ công tổ chức trò chơi, nhiều thời gian đều là tự chơi lêu lổng qua ngày.
Sở Mộ Lân gật đầu, nghiêm túc : “Viện trưởng đừng lo, chúng chắc chắn sẽ thường xuyên đến. thể đưa bọn trẻ ngoài vẽ tranh, thả diều, Chử Tu Dật thể giúp phụ đạo môn toán, các cô giáo thì thể dạy thủ công và hội họa.”
“Ây dô, thì thật sự là giúp một ân huệ lớn !”
Hốc mắt viện trưởng đỏ hoe, “Bọn trẻ nếu dẫn chơi, dạy học, thì cuộc sống mới thực sự coi như là hy vọng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-215-cuoc-song-da-co-hy-vong.html.]
Đến bữa trưa, ở cô nhi viện ăn cùng bọn trẻ.
Mấy chiếc bàn dài ghép với , từng đĩa thức ăn bưng lên, nóng hổi bốc khói.
Bát đũa phát đồng loạt, rửa sạch sẽ tinh tươm.
Bọn trẻ xếp hàng lấy cơm, đứa nào đứa nấy đều ngoan ngoãn quy củ, chỉ khi nhận thức ăn mới lộ vẻ mặt thư giãn.
Thức ăn đạm bạc, cơm trắng ăn kèm với vài món xào, nhưng bọn trẻ ăn vô cùng ngon miệng, ngay cả đáy bát cũng vét sạch sành sanh.
Thẩm Tri Nhạc thấy bé gái bên cạnh chỉ ăn rau xanh, chút do dự gắp chiếc đùi gà trong bát sang: “Lại đây đây, đây chính là chiếc đùi gà to thơm phức đấy, mau nếm thử !”
Bé gái sững sờ, đột ngột ngẩng đầu cô bé, trong mắt thoáng qua sự kinh ngạc và luống cuống.
Đôi đũa của em lơ lửng giữa trung, môi mấp máy, hai má ửng đỏ, chỉ nặn một câu: “Em cảm ơn chị...”
Cảnh tượng lọt mắt Tưởng Tảo Tảo, mũi cô chợt cay cay, hốc mắt suýt chút nữa thì đỏ lên.
Cô ngờ rằng, những đứa trẻ từ nhỏ ai yêu thương , ngược mới là những hiểu rõ nhất thế nào là ơn và trân trọng.
Buổi chiều nắng , dẫn bọn trẻ sân chơi.
Sân lớn, nhưng lát xi măng, xung quanh trồng vài cái cây nhỏ, hàng rào sơn màu xanh da trời.
Sở Mộ Lân dẫn một đám con trai kéo dây thả diều, gió thổi, con diều giấy phần phật bay lên trời.
Có đứa trẻ chạy theo con diều, đứa giơ cao tay chạm đuôi diều một cái, còn sốt sắng hét lên dây sắp tuột .
Chử Tu Dật xắn tay áo, chen chúc cùng bọn trẻ chơi trò “Đại bàng bắt gà con”, đại bàng, lượn qua lượn tìm cơ hội bắt con gà c.o.n c.uối cùng.
Bọn trẻ la hét né tránh, đội hình xiêu vẹo lắc lư trái , chạy đến mức mồ hôi nhễ nhại, tiếng trận át trận .
Tưởng Tảo Tảo, Diệp Khúc Đào và Lâm Vi dắt tay các bé gái bên bồn hoa, cầm tay chỉ việc dạy các em gấp giấy màu.
Giấy màu màu đỏ, vàng, xanh, tím, chia thành từng xấp nhỏ ngay ngắn, đặt mép bồn hoa.
Bọn trẻ xếp thành hình bán nguyệt, cúi đầu chăm chú động tác của các chị lớn, ngón tay vụng về nhưng vẫn cố gắng bắt chước.
Đôi cánh của hạc giấy từng chút một nắn độ cong, cánh hoa bách hợp từng lớp từng lớp gấp lật ngoài.
Mỗi khi thành một con hạc giấy một bông hoa, đứa trẻ phấn khích giơ lên cao, mặt lộ nụ mãn nguyện.
Bên phía Sở Đông Nghiệp và Thẩm Tri Nhạc cũng rảnh rỗi, dẫn theo mấy nhóc tì vẽ tranh mặt đất.
Chúng dùng phấn màu tô vẽ lên nền xi măng, mặt đất chẳng mấy chốc trở nên rực rỡ sắc màu.
Một dạy vẽ biển xanh biếc và mặt trời vàng rực, tiên vẽ một đường lượn sóng tượng trưng cho mặt biển, đó điểm thêm vài đám mây trắng và một tia nắng treo cao.
Người dạy vẽ chú thỏ nhỏ nhảy nhót tung tăng, chú gấu nhỏ tròn vo, vẽ kể chúng thích ăn gì, sống ở .
Bọn trẻ xổm bên cạnh, tranh cầm phấn tự thử, vẽ xiêu vẹo cũng , mặt mỗi đều là niềm vui sướng chân thật.
Mặt trời sắp lặn, đến lúc về .
Bầu trời hắt lên ánh sáng màu đỏ cam, chiếu lên hàng rào sắt cổng cô nhi viện.
Một đám trẻ vây quanh Sở Đông Nghiệp, Thẩm Tri Nhạc, kéo vạt áo chúng chịu buông tay, trong mắt là sự lưu luyến.
Có đứa trẻ lén nhét con hạc giấy gấp xong túi áo Thẩm Tri Nhạc, đứa nắm tay Sở Đông Nghiệp hỏi hỏi ngày mai gặp nữa .
Không khí tĩnh lặng trong giây lát, chỉ còn tiếng gió thổi qua kẽ lá.