Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 211: Hoạt Động Ngoại Khóa Của Gia Đình
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:17:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mệt ở cơ chứ?”
Cô mỉm tựa , ánh mắt dịu dàng .
Hai ghế sô pha trong phòng khách, chiếc bàn nhỏ bên cạnh vẫn còn bày mô hình xếp hình ban nãy cùng ghép dở.
“Nhìn với con trai kẻ tung hứng xếp nhà, em mới thấy vui đấy.”
Cô khẽ , đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay .
“Sau sẽ ít tăng ca , ở nhà nhiều hơn.”
Anh ôm cô c.h.ặ.t hơn một chút, vòng tay siết , để cả cơ thể cô nép sát lòng .
“Tuần khu dân cư tổ chức hoạt động gia đình, hai vợ chồng cùng đưa Đông Nghiệp nhé, ?”
Anh trầm giọng hỏi, trong ngữ khí mang theo vài phần mong đợi và nghiêm túc.
“Được ạ.”
Cô gật đầu, khóe mắt cong cong, “Hôm nay em còn gặp Nguyên Nguyên, cô bảo cũng đưa con đến, nhà thể cùng cho vui.”
Cô , thuận tay vén một lọn tóc xõa tai.
“Thành giao.”
Anh cúi đầu, hôn một cái lên trán cô, động tác tự nhiên đầy mật.
“Có hai con em ở bên cạnh, những ngày tháng trôi qua thật sự bình yên.”
……
“Chào buổi sáng bảo bối!”
Tưởng Tảo Tảo hì hì xoa tóc bé, xổm xuống ôm lấy khuôn mặt Sở Đông Nghiệp, tiện thể thơm một cái, “Mau rửa mặt ăn sáng , ăn xong là chúng ngoài . Bố vẫn còn đang nướng giường kìa, con mau lật chăn của bố lên .”
“Vâng ạ!”
Sở Đông Nghiệp nhảy phốc xuống đất, giày còn xỏ t.ử tế lạch bạch chạy về phía phòng ngủ chính, đôi chân trần giẫm lên sàn nhà phát tiếng lạch bạch.
Cậu bé hé cửa hét lớn: “Bố ơi! Dậy thôi! Mặt trời chiếu đến m.ô.n.g ! Hôm nay chơi đó!”
Sở Mộ Lân tiếng hét cho tỉnh giấc, mơ màng chống dậy, đưa tay vơ lấy cặp kính đầu giường đeo , miệng đáp: “Đến đây đến đây…”
Anh nhanh ch.óng đ.á.n.h răng rửa mặt quần áo, bọt kem đ.á.n.h răng còn lau sạch tròng vội chiếc áo nỉ form rộng bước phòng ăn, lúc Sở Đông Nghiệp xơi tái một quả trứng gà, đang gặm miếng bánh mì phết đầy mứt trái cây, khóe miệng còn dính một chút mứt màu cam.
“Bố, ăn nhanh lên! Phải chiếm chỗ hàng đầu cơ!”
Cậu nhóc ngậm một miếng bánh mì nướng, chuyện lúng b.úng, hai má phồng lên như một chú chuột hamster nhỏ, đôi mắt sáng lấp lánh chằm chằm bố.
“Gấp gì chứ, mười giờ mới bắt đầu mà.”
Sở Mộ Lân xuống, xé một miếng bánh mì nhét miệng, tiện tay rót cho một ly sữa, “Vẫn còn sớm chán.”
Tưởng Tảo Tảo bưng hai bát cháo kê nóng hổi, bên ngoài bát sứ bốc lên làn khói trắng, cô đặt mặt hai bố con, dặn dò: “Đều uống một chút , lót , nếu chơi nửa chừng đói meo cho xem.”
Ba ăn xong bữa sáng, xách túi lên, dắt tay xuất phát đến quảng trường của khu dân cư.
Khu vực tổ chức hoạt động ngay bãi đất trống ở trung tâm, trang trí xong từ sớm.
Ruy băng bay phấp phới, bóng bay buộc cột đung đưa, mặt đất trải t.h.ả.m mềm, nhiều đứa trẻ bắt đầu nô đùa bên trong, chạy nhảy rượt đuổi, líu lo ồn ào cả một góc trời.
“Mẹ! Mẹ cái cầu trượt lớn kìa! Còn cả bạt nhún nữa!”
Sở Đông Nghiệp tinh mắt, ngón tay chỉ về phía sân bãi nhảy cẫng lên, dây giày tuột cũng mặc kệ, kéo Tưởng Tảo Tảo định xông lên phía .
“Ây ây, chậm thôi!”
Cô kéo cổ tay bé , bật , “Phải tìm đăng ký, nhận bảng tên , mới chơi.”
Sở Mộ Lân nắm lấy tay bên của bé, gia đình ba từ từ đến bàn điểm danh.
Nhân viên công tác đưa cho họ ba tấm bảng , kèm theo một gói bánh quy nhỏ và một món đồ chơi hình chú ếch con phát sáng.
Sở Đông Nghiệp ôm món đồ chơi, toét miệng khép .
“Tảo Tảo! Mộ Lân! Cuối cùng hai cũng đến !”
Tống Nguyên dắt tay Nhạc Nhạc bước nhanh tới, mặt nở nụ quen thuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-211-hoat-dong-ngoai-khoa-cua-gia-dinh.html.]
Cậu nhóc thấy Sở Đông Nghiệp, liền sải chân lao tới, tóm lấy bé: “Đông Nghiệp, tụi chơi cầu trượt , nhanh lên nhanh lên!”
“Được luôn!”
Mắt Sở Đông Nghiệp sáng rực lên, lập tức đưa tay nắm lấy cổ tay Nhạc Nhạc, bước chân nhẹ nhàng chạy về phía cầu trượt.
Hai đứa trẻ chạy , giẫm lên mặt sân nhựa phát tiếng cọt kẹt, dọc đường liên tục né tránh các bạn nhỏ khác, nhảy nhót lao về phía mục tiêu.
Tưởng Tảo Tảo và Tống Nguyên tại chỗ mỉm , khẽ gật đầu với đối phương, đó mới ung dung bước theo.
Ánh nắng chiếu lên họ, hắt những đường nét mềm mại.
Sở Mộ Lân thì tiện đường rẽ khu vực nghỉ ngơi, tìm một chỗ sát mép xuống, lấy tấm t.h.ả.m mang theo từ trong ba lô , giũ hai cái trải phẳng, động tác vô cùng lưu loát.
“Mọi đến sớm thật đấy.”
Tống Nguyên ha hả , “Tiểu tổ tông nhà từ lúc trời sáng bắt đầu lải nhải, nằng nặc đòi ngoài tìm Đông Nghiệp, cản cũng cản . còn nấu thêm một nồi đồ ăn sáng, sợ thằng bé ngoài đói.”
“Cậu nhóc nhà cũng chẳng kém .”
Tưởng Tảo Tảo bóng lưng hai bóng dáng nhỏ bé đang leo lên cầu trượt, bật thành tiếng, “Tối qua trằn trọc ngủ yên, khi ngủ còn hỏi hỏi năm ngày mai gặp Nhạc Nhạc , sáng nay mở mắt hỏi mấy giờ mới ngoài, động tác mặc quần áo nhanh gấp đôi bình thường.”
Hai đang chuyện, giọng của dẫn chương trình đột nhiên từ sân khấu truyền đến, tay cầm micro, một tiếng hét đ.á.n.h thức bộ khu vực hoạt động —— hoạt động ngoại khóa gia đình chính thức bắt đầu !
Hạng mục đầu tiên là “Chạy buộc chân”, còn gọi là hai ba chân, phụ và các bé buộc chân , đồng tâm hiệp lực bước về phía , xem ai đến đích .
Sân bãi dùng băng dính màu chia thành các đường đua, trọng tài đang kiểm tra độ lỏng c.h.ặ.t của dây buộc ở các đội.
“Đông Nghiệp, nhà cùng lên chơi cái nhé?”
Tưởng Tảo Tảo cúi , chỉ khu vực thi đấu hỏi con trai.
Ngón tay cô chỉ về phía các gia đình đang xếp hàng ở vạch xuất phát, vẻ mặt ôn hòa mang theo sự khích lệ.
“Muốn ạ ạ!”
Sở Đông Nghiệp lập tức đầu , bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t lấy tay nhảy cẫng về phía đó.
Sở Mộ Lân cũng dậy theo, ở bên cạnh giúp họ quấn dây quanh chân, buộc thật chắc chắn.
Anh cúi đầu xác nhận nút thắt c.h.ặ.t, còn nhẹ nhàng kéo hai cái để kiểm tra.
“Nghe kỹ nhé, lát nữa dẫn chương trình hô bắt đầu, nhà cùng bước , bước chân loạn, đều, nào?”
Tưởng Tảo Tảo xổm một nửa mặt đất, thẳng mắt con trai.
“Vâng ! Con cùng với !”
Sở Đông Nghiệp ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Cậu bé thẳng , tay nắm thành một nắm đ.ấ.m nhỏ, giống như đang tự cổ vũ tiếp thêm sức mạnh cho chính .
Tiếng còi vang lên, trận đấu bắt đầu!
Tưởng Tảo Tảo hô “Một hai, một hai”, dẫn con từng bước nhích về phía .
Đôi chân ngắn ngủn của Sở Đông Nghiệp cố gắng nhấc cao, cơ thể loạng choạng mấy , nhưng vẫn c.ắ.n răng kiên trì buông lỏng.
Sở Mộ Lân chạy theo ngay bên cạnh, thỉnh thoảng hét lên hai tiếng cổ vũ:
“Đông Nghiệp giỏi quá! Cố lên chút nữa, sắp đến nơi !”
Cuối cùng tuy giành vị trí thứ nhất, nhưng hai con thuận lợi vượt qua vạch đích.
Sở Đông Nghiệp thở hổn hển, nhưng miệng toét , bay nhào đến mặt Sở Mộ Lân, giơ hai bàn tay nhỏ bé lên la hét: “Bố ơi! Con và đến nơi ! Chúng thành !”
Đám đông vây quanh phát một trận thiện ý, vài bạn nhỏ cũng hùa theo vỗ tay.
Tưởng Tảo Tảo tại chỗ nhẹ nhàng vỗ tay hai cái, khóe miệng cong lên sâu hơn.
Cô dáng vẻ đắc ý của con trai, trong lòng giống như lấp đầy bởi một thứ gì đó ấm áp.
“Đông Nghiệp nhà đỉnh thật!”
Sở Mộ Lân bế bổng bé lên, xoa xoa đầu, “Tiếp theo chơi trò khác nhé? Vẫn còn những trò chơi khác đang đợi kìa.”
Vòng thứ hai là vẽ tranh, tên gọi là “Gia đình của ”.