Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 194: Hẹn Anh Ngủ Cùng À?
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:17:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chuyện năm xưa đó..."
"Không cần bố quản."
Sở Mộ Lân lạnh lùng cắt ngang.
"Con , tự con sẽ thu dọn tàn cuộc."
Tưởng Tảo Tảo rụt phắt tay về, tim đập nhanh như nhảy khỏi cổ họng.
Chuyện đó?
Trong đầu ong lên một tiếng nổ tung.
Cô cụ thể là chuyện gì, nhưng trực giác mách bảo cô, chuyện liên quan đến cô.
Tiếng sấm liên tiếp lăn qua chân trời, chấn động cửa sổ rung lên bần bật.
Trên vẫn mặc bộ đồ bóng rổ của , mùi hương vốn quen thuộc giờ khiến cô cảm thấy lạnh lẽo.
Tay áo trượt xuống khuỷu tay, lộ cẳng tay nổi đầy da gà.
Cũng qua bao lâu, cửa đẩy , Sở Mộ Lân bước .
Anh đang ngẩn bản đồ dán tường, ánh mắt thất thần.
Người đầy ẩm, cà vạt lệch sang một bên cổ, trong lòng trắng mắt vằn tia m.á.u: "Vẫn ngủ ?"
Giọng khàn đặc, giống như lâu nghỉ ngơi, sự mệt mỏi thấm từ từng âm tiết.
"Sở Mộ Lân."
Cô nắm c.h.ặ.t ga giường, móng tay cắm lòng bàn tay, đau đến tỉnh táo.
"Có đang giấu em chuyện gì ?"
Trong phòng bỗng chốc tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ tiếng mưa lộp bộp đập cửa sổ.
Sở Mộ Lân trả lời, chậm rãi đến bên cửa sổ, rút một điếu t.h.u.ố.c châm lửa.
Ánh lửa lóe lên tắt, trong bóng tối giống như một con mắt chớp.
"Đợi em chuẩn xong, tự nhiên sẽ ."
"Bây giờ em ngay!"
Anh bỗng dập tắt điếu t.h.u.ố.c, sải vài bước tới, hai tay chống lên thành giường hai bên đầu cô.
"Tảo Tảo, tình cảm dành cho em, nặng hơn nhiều so với những gì em tưởng đấy."
Cằm khẽ gác lên đỉnh đầu cô, nhiệt độ cơ thể truyền qua kẽ tóc.
"Đừng sợ, ai thể động đến một sợi tóc của em."
Giọng nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c, chút khàn, mang theo chút tàn nhẫn khó tả.
"Cho dù đó, là chính bản ."
Bốn phía chỉ còn tiếng mưa rơi mái hiên, nhịp điệu chậm rãi rõ ràng.
Cuối cùng cô cũng giơ tay, từ từ ôm lấy eo .
Khi lòng bàn tay cô áp .
Sự căng thẳng đó mới dần tan biến, từng chút từng chút thả lỏng.
Mưa dần nhỏ , gió cũng ngừng.
Mặt trăng chui khỏi tầng mây, ánh sáng trong trẻo rọi lên bệ cửa sổ.
Cái bóng của hai kéo dài, dính c.h.ặ.t .
"Sở Mộ Lân."
Cô khẽ mở miệng, giọng nhẹ, nhưng trong căn phòng yên tĩnh đặc biệt rõ ràng.
"Em , rốt cuộc là chuyện gì."
Anh im lặng một hồi lâu, ánh mắt rơi ngọn cây ngoài cửa sổ.
Cuối cùng, thở dài, thì thầm: "Ngủ ."
Vừa , đưa tay nhẹ nhàng đặt cô thẳng xuống giường.
Anh thuận tayém góc chăn cho kỹ.
"Ngày mai, đưa em đến một nơi."
Cô thấy thế, lập tức vươn tay nắm c.h.ặ.t lấy tay .
"Anh nghỉ ngơi ?"
Anh nhướng mày, cúi đầu cô, trong mắt lướt qua một tia xa.
"Đây là đang hẹn ngủ cùng ?"
Thấy mặt cô đỏ lên, định rụt tay về, ngược trở tay đan c.h.ặ.t ngón tay cô.
"Không còn sớm nữa, cùng xuống ."
Trời tờ mờ sáng.
Tưởng Tảo Tảo trở tỉnh dậy, ý thức vẫn tỉnh táo, tay sờ soạng sang bên cạnh .
Giường trống , lạnh lẽo.
Cô nhíu mày, lập tức thấy bên gối một tờ giấy.
Nét chữ nguệch ngoạc nhưng quen thuộc, : "Đợi về."
Chữ xiêu vẹo một cách bá đạo, cuối dòng còn vẽ một ông mặt trời ngốc nghếch.
Dưới lầu truyền đến tiếng của Sở Đông Nghiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-194-hen-anh-ngu-cung-a.html.]
Tưởng Tảo Tảo hít sâu một , xốc chăn xuống giường, chân trần giẫm lên sàn gỗ, về phía phòng tắm.
Trong phòng vệ sinh.
Cô cầm bàn chải đ.á.n.h răng, tay dừng giữa trung.
Người trong gương môi vẫn còn sưng, đó là dấu vết hôn qua đêm qua.
Ánh mắt trong gương lảng tránh một chút.
Sau đó mới từ từ nặn một ít kem đ.á.n.h răng, đưa bàn chải miệng.
Trên giá treo khăn, bên cạnh chiếc khăn mặt màu xanh thẫm của Sở Mộ Lân, treo khăn mặt của cô.
Cốc súc miệng hai dùng đặt song song mặt bàn, miệng cốc còn vương vết kem đ.á.n.h răng vị khác .
Dưới lầu truyền đến giọng lanh lảnh của Sở Đông Nghiệp.
"Chiếu tướng ông nha! Ông nội thua !"
Tiếp đó là tiếng Sở Cửu Niên giả vờ vui hừ một tiếng.
"Thằng nhóc thối, thắng một ván đắc ý ?"
Ông cụ cầm chén thổi một , thong thả nhấp một ngụm.
Đẩy cánh cửa gỗ phòng ăn , mùi bánh mì nướng lẫn với hương cà phê xộc thẳng mũi.
Cửa gỗ phát tiếng kẽo kẹt khe khẽ, chỗ ngưỡng cửa một vết xước cũ.
Bên bàn ăn .
Sở Đông Nghiệp đang vắt vẻo ghế lắc lư, Sở Ngọc Oánh trừng nhẹ một cái mới ngoan ngoãn xuống.
Sở Ngọc Oánh đang kiễng chân chỉnh hoa bàn ăn.
Nghe thấy tiếng động đầu , khóe mắt mang theo nếp nhăn .
"Mau , trứng ốp la chiên xong, còn lòng đào đấy."
Bà cầm kéo cắt hoa, tỉa nốt cành hoa nghiêng cuối cùng.
Nước trong bình hoa phản chiếu sắc trời ngoài cửa sổ.
Cánh hoa màu hồng nhạt và trắng sữa đọng giọt nước, trông đặc biệt trong trẻo.
Tưởng Tảo Tảo đĩa bữa sáng màu sắc tươi sáng bàn.
Trong đầu bỗng lóe lên hình vẽ mặt trời Sở Mộ Lân để tờ giấy.
Cô túm vạt váy xuống, tai lặng lẽ đỏ lên.
"Mẹ, xin ... con dậy muộn."
Cô cúi đầu, dám mắt Sở Ngọc Oánh.
"Không ," Sở Ngọc Oánh đẩy ly sữa nóng đến tay cô, thìa bạc chạm thành ly, kêu đinh một tiếng khẽ.
Bà thuận thế kéo ghế đối diện.
"Mộ Lân xưa nay giờ giấc chuẩn lắm, trời sáng dậy ."
Giọng bà bỗng hạ thấp, lộ chút trêu chọc.
"Tối qua, chuyện khuya quá ?"
Tưởng Tảo Tảo suýt nữa nước bọt sặc, mặt đỏ bừng trong nháy mắt.
Cô vội vàng cúi đầu ho khan, đầu ngón tay vô thức đổ lọ muối.
Sở Ngọc Oánh đưa khăn giấy qua, ánh mắt sáng ngời, dường như cái gì cũng .
"Thằng bé mà, bên ngoài lạnh lùng, thực trong lòng ấm áp lắm. Hồi bố nó cho chơi bóng rổ, nó cứ cố sống cố c.h.ế.t giành cái giải nhất thành phố mang về, cúp đến giờ vẫn để tủ thư phòng đấy."
Nắng từ ngoài cửa sổ chiếu xiên , vạch từng ô ánh sáng bàn.
Tưởng Tảo Tảo khuấy sữa, bọt sữa từng vòng tan tụ .
Cô bỗng ngước mắt, nghiêm túc : "Mẹ, chuyện con với ."
Tiếng d.a.o nĩa bỗng chốc dừng .
Sở Ngọc Oánh đặt ly xuống.
Ánh mắt bà cô vững vàng: "Con nhắc chuyện của Đông Nghiệp?"
Thấy vẻ mặt ngẩn của Tưởng Tảo Tảo, bà thở dài.
"Thằng bé đó hồi đón về, cứ chỗ xanh chỗ tím..."
Móng tay Tưởng Tảo Tảo cắm sâu lòng bàn tay.
"Xin ..." Giọng cô run, "Lúc đó con..."
"Đều qua cả ."
Sở Ngọc Oánh đưa tay phủ lên mu bàn tay lạnh lẽo của cô, đầu ngón tay ấn nhẹ.
"Đông Nghiệp bướng, hồi mới về sống c.h.ế.t chịu ai đ.á.n.h, hỏi nó thì nó mím c.h.ặ.t môi hé răng, đến cũng chẳng thèm một tiếng. Ban đêm lúc đột nhiên giật tỉnh giấc, dậy ngẩn lâu mới hồn."
Ánh mắt bà lướt về phía phòng khách, Sở Đông Nghiệp giơ quân cờ nhảy nhót tưng bừng, đếm bước thành tiếng.
" bây giờ , nó sống vui vẻ, ăn ngon, ngủ yên, cũng nhiều hơn."
Tưởng Tảo Tảo cay mũi, hốc mắt nóng, giọng đè thấp xuống.
"Con nhất định sẽ đối xử với thằng bé, bù đắp . Những ngày tháng , con sẽ bỏ lỡ dù chỉ một ngày nữa."
"Mộ Lân thì lạnh lùng, thực mềm lòng, đối với Đông Nghiệp càng là yêu thương gấp bội."