Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 169: Lại Tránh Mặt Anh?

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:14:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xung quanh lác đác vài phụ đưa ánh mắt hiền hòa sang.

Tưởng Tảo Tảo mỉm bế bé lên.

"Đông Nghiệp mới là đáng yêu nhất!"

Cô ngửi thấy mùi sữa nhàn nhạt bé, trong lòng mềm nhũn.

Đó là mùi sữa dưỡng thể trẻ em mà bé nhất định dùng mỗi tối khi ngủ.

Cô cúi đầu hôn lên trán bé.

Khoảnh khắc vội bước tiếp, chỉ bế yên tại chỗ vài giây.

Mặc cho tiếng ồn ào xung quanh chầm chậm trôi qua.

Đến quầy bán vé.

Tưởng Tảo Tảo định rút tiền, Sở Đông Nghiệp kéo vạt áo cô .

"Mẹ ơi, con tiền, là tiền mừng tuổi của con."

Cậu bé , nghiêm túc móc từ trong túi một chiếc ví nhỏ.

Đó là một chiếc ví da nhỏ màu xanh đậm, viền sờn.

Trên khóa kéo treo một món đồ trang trí hoạt hình nhỏ xíu, là quà sinh nhật năm ngoái ông ngoại tặng.

Mỗi ngoài bé đều mang theo nó bên .

Cho dù bên trong chỉ vài đồng xu cũng nỡ bỏ .

Tưởng Tảo Tảo nhớ từng đùa đây là kho bạc nhỏ của bé, ngờ coi là thật.

Đứa trẻ a, bên trong đựng là đồng tiền vàng thật, đúng là nên lấy ...

Những đồng tiền vàng đó là quà kỷ niệm mà các bậc trưởng bối trong gia tộc tặng lúc bé đầy tháng.

Mỗi đồng đều khắc năm cụ thể và lời chúc phúc.

Ngày thường đều khóa trong két sắt, bé lén lút mang ngoài.

Tưởng Tảo Tảo xổm xuống, thẳng mắt bé.

"Đông Nghiệp mời cùng chơi ?"

Sở Đông Nghiệp gật đầu thật mạnh, xòe bàn tay nhỏ xíu .

Vài đồng tiền vàng kêu leng keng trong lòng bàn tay.

Âm thanh kim loại va chạm lanh lảnh và ngắn gọn.

Cậu bé ngửa lòng bàn tay lên, ánh mắt kiên định .

Xung quanh vài du khách dừng bước về phía , nhưng để tâm.

Vì tuổi còn quá nhỏ, chiều cao cũng đủ, nhiều trò chơi Đông Nghiệp thể tham gia.

Thế nên bọn họ đành chọn một vài trò chơi phù hợp với bé để bắt đầu chơi .

Khu vui chơi quy định một thiết cao yêu cầu chiều cao một mét hai mới tham gia.

Ghế bay xoay tròn và tàu lượn siêu tốc đều liệt danh sách cấm .

Lúc nhân viên soát vé từng một và đo chiều cao, Đông Nghiệp ngửa đầu những đường ray đang chuyển động .

Tưởng Tảo Tảo kịp thời nắm lấy tay bé, hướng sự chú ý của bé sang khu xe điện đụng ở phía bên .

Tưởng Tảo Tảo giúp Đông Nghiệp cất kỹ những đồng tiền vàng nhỏ, đưa tiền tay con trai.

Đứa trẻ học theo dáng vẻ của lớn, một tay nắm c.h.ặ.t tờ tiền giấy, kiễng mũi chân, dùng giọng non nớt với nhân viên bán vé: "Mua hai vé ạ."

Nhân viên bán vé mỉm nhận lấy tiền, xé hai tấm vé đưa cho bé.

Cậu bé cẩn thận nhận lấy, đó đưa cho một tấm.

Hoạt động cắt băng khánh thành mới kết thúc.

Sở Mộ Lân đang cùng Oliver, ông chủ của Tập đoàn WD, dạo quanh khu vui chơi.

Phía hai là bốn trợ lý, lượt cầm kẹp tài liệu, máy tính bảng và bình nước.

Lực lượng bảo vệ dọn dẹp lối ở phía , đảm bảo tuyến đường thông suốt cản trở.

Dọc đường , nhân viên liên tục cúi chào.

Loa phát thanh của khu vui chơi cũng liên tục lặp thông báo về chuyến viếng thăm của khách VIP.

Toàn bộ khu vui chơi chuẩn ba ngày cho chuyến khảo sát , ngay cả tần suất dọn dẹp vệ sinh cũng tăng lên gấp đôi.

Mặt trời chiếu xuống nóng hầm hập, kéo nhẹ cổ áo.

Lắng Oliver khen ngợi thiết kế của khu vui chơi chu đáo.

Mồ hôi lăn dài trán, đưa tay quệt một cái.

Chất liệu vải vest hút nhiệt mạnh, nhưng ý định cởi .

Oliver chuyện vô cùng nhiệt tình, nhắc đến việc phân bố vị trí khu vực nghỉ ngơi cho trẻ em hợp lý.

Những chi tiết đều là nội dung do đích Sở Mộ Lân phê duyệt tối ưu hóa.

"Trải nghiệm tương tác ở khu vui chơi động vật đặc biệt tuyệt vời," Oliver chỉ tòa nhà rực rỡ sắc màu phía , "Bọn trẻ chắc chắn sẽ thích mê cho xem."

Ông đang đến dự án nuôi dưỡng thực tế ảo AR mới khu vui chơi đưa hoạt động.

Trẻ em thể thông qua thiết máy tính bảng để tương tác với các loài động vật ảo, và nhận điểm thưởng.

Dự án chỉ trong vòng một tháng mắt nhận chứng nhận đề xuất dành cho gia đình của sở giáo d.ụ.c địa phương.

Sở Mộ Lân khẽ gật đầu, ánh mắt tùy ý lướt qua đám đông, bỗng nhiên dừng vòng ngựa gỗ .

Anh vốn định tiếp tục bước .

một bóng dáng lọt khóe mắt khiến khựng .

Người đó mặc áo thun trắng, cúi bế một đứa trẻ đeo băng đô tai mèo lên.

Động tác tự nhiên trôi chảy, mang theo sự mật rõ rệt.

Anh nheo mắt , bước lên nửa bước để xác nhận.

Một cục bông nhỏ xíu đeo kẹp tóc tai mèo, đang cố sức trèo lên cột.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-169-lai-tranh-mat-anh.html.]

Người phụ nữ mặc áo thun trắng bên cạnh vội vàng cúi bế cô bé xuống.

Đứa trẻ đó mặc quần yếm màu vàng nhạt, ống quần xắn lên đến bắp chân, tất xộc xệch.

Cô bé cố gắng giẫm lên bậc lên xuống đầu tiên để khoang ngựa gỗ, nhưng trượt chân thành công.

Người phụ nữ nhanh ch.óng tay, một tay đỡ lấy nách, một tay bảo vệ gáy.

Trái tim Sở Mộ Lân thắt .

"Sở ?"

Oliver nhận sự khác thường của , theo hướng ánh mắt .

"Sao ?"

"Đợi một chút."

Giọng Sở Mộ Lân khàn hơn bình thường một chút.

Anh hiệu cho trợ lý, bảo tiếp tục dẫn đường.

Bản thì sang một bên gọi điện thoại.

Cùng lúc đó, điện thoại trong túi Tưởng Tảo Tảo rung lên.

"Boss đại nhân" nhấp nháy màn hình.

Cô hít sâu một , trực tiếp bấm tắt âm, nhét điện thoại lớp áo trong cùng.

Sở Mộ Lân hai con cách đó xa.

Người phụ nữ căn bản ý định điện thoại.

Anh nheo mắt , thấp giọng lầm bầm.

"Lại tránh mặt ?"

Chiếc điện thoại trong tay gần như bóp đến rạn nứt.

Anh ở khu vực nghỉ ngơi bên cạnh đài phun nước.

Điện thoại vẫn áp bên tai, nhưng ánh mắt chằm chằm bóng dáng cách đó năm mươi mét.

Tưởng Tảo Tảo một tay dắt Sở Đông Nghiệp đang nhảy nhót tưng bừng, tay lấy điện thoại .

Đây là cuộc gọi thứ ba của Sở Mộ Lân trong ngày hôm nay .

Không trốn nữa, thôi.

Cô lấy điện thoại từ túi áo trong , đầu ngón tay dừng nút một giây, đó bấm xuống.

"Alo?"

"Đang ở ?"

Giọng Sở Mộ Lân bình tĩnh, cảm xúc gì.

"Đang... đang ở văn phòng."

Tưởng Tảo Tảo cố gắng để giọng tự nhiên một chút.

Cô khẽ kéo cổ áo.

"Văn phòng?"

Giọng truyền đến từ ống .

Bước chân Tưởng Tảo Tảo khựng , hoảng hốt ngó xung quanh, đôi môi run rẩy.

"Ừm... đúng , em đang tài liệu phương án dùng cho tuần ... Em còn sửa mấy liệu nữa, bận lắm."

"Vậy ?"

Khóe môi Sở Mộ Lân nhếch lên một nụ .

"Vậy em ."

"Hả? Cái gì?"

Giọng cô đột ngột cao v.út lên, ngay cả Sở Đông Nghiệp bên cạnh cũng ngẩng đầu lên.

"Anh ," Sở Mộ Lân chậm rãi bước về phía cô, giày da giẫm nền gạch phát tiếng động, "Quay đầu xem."

Tưởng Tảo Tảo như đóng đinh mặt đất.

Ánh nắng ch.ói chang, cô nhịn nheo mắt , xuyên qua màn sương nước của đài phun nước.

Sở Mộ Lân đang đó, trong mắt mang theo ý , tĩnh lặng cô.

Cổ họng cô nghẹn , nhịp thở đột ngột trở nên nông hơn.

"Bốp."

Điện thoại tuột khỏi tay cô, rơi xuống đất.

"Mẹ ơi! Bố kìa!"

Sở Đông Nghiệp kéo vạt áo cô, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhắc nhở.

Sở Mộ Lân từng bước tiến gần.

Còn Tưởng Tảo Tảo vẫn ngây đó, hề nhúc nhích.

Không khí xung quanh dường như trở nên ngưng trệ theo sự tiến gần của .

"Bản kế hoạch xong ?"

Sở Mộ Lân cách cô xa, nghiêng đầu hỏi.

Cà vạt thắt tỉ mỉ chiếc cúc cùng của áo sơ mi.

Cổ tay áo để lộ một đoạn cổ tay sạch sẽ.

Ánh mắt rơi khuôn mặt cô, ánh bình tĩnh và chăm chú.

Mặt Tưởng Tảo Tảo lập tức nóng bừng lên.

Trang web quảng cáo pop-up.

 

 

Loading...