Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 159: Xé Rách Mặt Nạ
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:14:48
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngoài cửa sổ, sân truyền đến tiếng động cơ.
"Đông Nghiệp, đến lúc xuất phát ."
Tưởng Tảo Tảo cúi đầu giúp con trai chỉnh cổ áo. Cô dắt tay con, chậm rãi bước khỏi cổng lớn.
Doãn Huyên đợi sẵn bên cạnh xe. Thấy hai con họ bước , lập tức tiến lên, mở cửa xe ghế .
"Chào buổi sáng."
Tưởng Tảo Tảo bế đứa trẻ trong xe. Cô đặt cục cưng vững vàng ghế an dành cho trẻ em, cẩn thận giúp bé thắt dây an .
Cậu nhóc chớp chớp đôi mắt to, ngoan ngoãn vẫy tay với chú tài xế ở ghế .
"Cháu chào chú Doãn Huyên ạ."
Trước khi xe khởi động, Doãn Huyên cúi về phía , rướn . Ngay khoảnh khắc đó, ánh mắt Tưởng Tảo Tảo vô tình lướt qua cổ tay của .
Chỗ đó đang lộ một đoạn hình xăm, giấu giữa chiếc găng tay da màu đen và cổ tay áo vest. Đường nét hình xăm xiêu vẹo, lờ mờ thể nhận một hoa văn hình chữ "S".
Trong lòng cô khẽ động, nhưng hỏi nhiều.
Dọc đường , Sở Đông Nghiệp quỳ đệm ghế, hai tay bám c.h.ặ.t lấy mép cửa sổ xe.
"Mẹ ơi, kìa!"
Cậu bé bỗng nhiên kích động chỉ ngoài cửa sổ hét lớn.
"Có bươm bướm! Một con bươm bướm màu trắng, đang bay kìa! Đẹp quá ! mà..."
Cậu bé đầu , nghiêm túc Tưởng Tảo Tảo.
"Vẫn bằng của con."
"Cái miệng nhỏ của con ngọt thật đấy."
Tưởng Tảo Tảo nhịn bật thành tiếng. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa mái tóc mềm mại của con trai.
Đến trường mầm non, cô lách xe, xổm xuống giúp con trai đeo chiếc ba lô nhỏ lên.
"Buổi trưa ăn hết cơm, rau xanh cũng ăn, kén ăn, càng để thừa đồ ăn, ?"
"Dạ! Tạm biệt !"
Cậu nhóc dõng dạc trả lời, ngay đó liền nhảy chân sáo chạy về phía cổng trường mầm non.
Chạy nửa đường, bé còn cố ý dừng bước, dùng sức vẫy tay với cô.
Tưởng Tảo Tảo cũng mỉm giơ tay lên, nhẹ nhàng vẫy tay đáp con trai. Ánh mắt luôn dõi theo bóng lưng nhỏ bé , cho đến khi bóng dáng khuất bước ngoặt của hành lang.
"Đến Giải trí Thành Dự."
Bàn tay đang cầm vô lăng của Doãn Huyên rõ ràng khựng một chút. Anh im lặng một lát, mới thấp giọng lên tiếng.
"Thiếu phu nhân... Thiếu gia cô đến đó ?"
" , chứ đu idol ."
Tưởng Tảo Tảo nhạt giọng lên tiếng. Nghĩ linh tinh cái gì thế? Cảnh tượng tối qua, cho một trăm lá gan cũng chẳng dám bậy. Hơn nữa, ngôi nào thể sánh bằng Sở Mộ Lân chứ?
Công ty Giải trí Thành Dự.
Thang máy "đinh đong" một tiếng mở , Tưởng Tảo Tảo chậm rãi bước ngoài. Trong phòng họp bảy tám đang .
Tưởng Tảo Tảo đến ngoài cửa, thấy bên trong truyền đến một giọng nữ.
"Ây dô, mới đến ? Rốt cuộc dựa cái gì mà vị trí , trong lòng đều tự hiểu rõ nhỉ?"
Lời dứt, trong phòng lập tức im bặt. Vài đưa mắt , ai dám tiếp lời.
Người lên tiếng là một cô gái trạc hai mươi tuổi, vóc dáng mảnh mai, ngũ quan tinh xảo. Cô đang vắt chéo chân, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn.
"Oản Oản."
Người bên cạnh lén lút kéo vạt áo cô .
"Người đến ."
Phó Oản Oản thì sững sờ, đột ngột đầu . Chỉ thấy đang ở cửa phòng họp chính là Tưởng Tảo Tảo. Khoảnh khắc bốn mắt , cả Phó Oản Oản đơ .
"Ây da, hoan nghênh, là Phó Oản Oản. Trụ sở chính phái cô qua đây, đúng là... khiến bất ngờ thật đấy."
"Khá là kinh ngạc đấy."
"Trước đây hai từng gặp ?"
Một nam đồng nghiệp bên cạnh tò mò xen một câu, ánh mắt đảo qua đảo đ.á.n.h giá giữa hai .
Tưởng Tảo Tảo trực tiếp tiếp lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-159-xe-rach-mat-na.html.]
"Coi như từng chạm mặt vài , tính là quen."
Cô bước lên phía , chủ động chìa tay .
"Sau cùng việc, mong chiếu cố nhiều hơn."
"Chắc chắn , Tưởng tổng."
Phó Oản Oản gượng , khoảnh khắc đầu ngón tay chạm đối phương liền nhanh ch.óng rụt tay về.
Tưởng Tảo Tảo nụ gượng gạo của cô , trong lòng chút sảng khoái. Không ngờ đụng mặt cô ở đây, đúng là trùng hợp thật.
Cuộc họp bắt đầu, Tưởng Tảo Tảo máy chiếu. Bút laser trong tay cô khẽ điểm lên màn hình, chấm đỏ dừng vững vàng ngay dữ liệu quan trọng.
"Quý thị phần của chúng tăng 3.2%, thành tích đáng ghi nhận. Tuy nhiên..."
"Đối thủ tung chương trình khuyến mãi với quy mô lớn, các dòng sản phẩm của chúng rõ ràng chèn ép, đặc biệt là ở các thành phố tuyến một."
Cô bấm điều khiển một cái, màn hình chuyển đổi, hiện một nhóm biểu đồ mới.
"Đây là kết quả khảo sát mà phòng thị trường nộp lên, mẫu thử lấy từ hơn năm trăm tiêu dùng ở các thành phố tuyến một. Vấn đề bây giờ là, thấy ?"
Thế nhưng, trong phòng họp là một mảnh tĩnh mịch, một ai lên tiếng.
"Bản dữ liệu chỉ hỏi hơn năm trăm ."
Tưởng Tảo Tảo đột nhiên lên tiếng.
"Lại còn là dùng ở thành phố tuyến một. Mặc dù mẫu thử chính xác, nhưng độ phủ sóng quá hẹp. Chúng bắt buộc nhận thức rằng, tuyến một là tất cả."
Cô dừng một chút, đưa mắt quanh một vòng tiếp.
" thống kê từ phía dữ liệu lớn cho thấy, mức tăng trưởng doanh của chúng ở các thành phố tuyến hai vượt qua sáu mươi phần trăm. Điều nghĩa là, lực lượng tăng trưởng chủ lực của chúng thực chất đang ở thị trường cấp thấp hơn. Nếu chỉ dựa cái mẫu thử nhỏ bé để đưa phán đoán chiến lược, dễ bỏ lỡ những cơ hội lớn thực sự, thậm chí thể sai hướng."
Nụ của Phó Oản Oản cứng đờ mặt. Cô ngờ Tưởng Tảo Tảo những hiểu dữ liệu, mà còn thể chỉ điểm mù một cách chuẩn xác đến .
"Tưởng tổng đúng là... con mắt tinh đời nhỉ."
Tưởng Tảo Tảo mỉm .
"Cảm ơn khen. Vậy chúng tiếp tục bàn sang hạng mục tiếp theo ."
Sau khi tan họp, các đồng nghiệp lục tục dậy rời . Tưởng Tảo Tảo đang cúi đầu thu dọn tài liệu bàn.
Đột nhiên, một mùi nước hoa nồng nặc xộc thẳng mũi. Cô ngẩng đầu lên, liền thấy Phó Oản Oản ngay cạnh bàn .
"Chị bên thiết kế ?"
Phó Oản Oản nghiêng đầu.
"Sao đến cả phân tích thị trường cũng rành rẽ thế? là mở mang tầm mắt đấy."
"Chị đến đây việc, Sở tổng ? Đừng tưởng chạy đến đây là thể tiếp cận Tự Lẫm, là của một thôi."
Tưởng Tảo Tảo "bốp" một tiếng gập mạnh kẹp tài liệu , ngước mắt đối phương.
"Liên quan gì đến cô? Nếu cô thèm khát đến thế, tặng luôn cho cô cũng ."
Nói xong liền thèm thêm cái nào nữa, trực tiếp dậy, chuẩn rời .
"Nếu việc gì thì dạo quanh các phòng ban để quen nghiệp vụ đây. Công ty lớn thế , thể cứ mãi dựa khác sắp xếp đường nước bước ."
Phó Oản Oản đưa tay cản cô .
"Buổi trưa phòng ban tổ chức liên hoan chào mừng mới, chị nhất định đến đấy nhé."
Nói xong, giọng cô bỗng nhiên cao v.út lên, vặn để mấy đồng nghiệp xa thấy rõ mồn một.
"Tưởng tổng nhảy dù xuống đây, chắc chắn là bên chống lưng nhỉ? Nếu thì giải thích thế nào đây?"
Cô chính là khiến khác nghĩ rằng, Tưởng Tảo Tảo dựa những thủ đoạn sạch sẽ mới lên vị trí . Một khi lời đồn lan truyền ngoài, chỉ thể lung lay vị thế của cô, mà còn dọn đường cho những màn chèn ép tiếp theo.
"Hừ, con xanh cũng hết diễn , thôi..."
Trong buồng vệ sinh, Tưởng Tảo Tảo vỗ vỗ nước lạnh lên mặt.
"Nếu xé rách mặt nạ , thì đừng trách khách sáo."
Bên ngoài truyền đến tiếng chuyện của hai cô gái.
"Oản Oản, cái cô Tưởng Tảo Tảo rốt cuộc bối cảnh gì ? Trước đây hai quen ? Sao cứ cảm giác mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g giữa hai nồng nặc thế?"
"Cái loại não tàn mà."
Phó Oản Oản khẩy một tiếng.
"Trước đây coi cô như trò mà trêu đùa, lưng thì nhạo cô ngu ngốc, cô ngây thơ. Bây giờ cô còn dám chạy đến đây cướp địa bàn của , đúng là tự chuốc lấy nhục."