Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 154: Kế Hoạch Động Trời

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:14:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Mộ Lân liếc mắt qua.

"Đừng sa sầm mặt nữa, con sai ."

"Thằng bé chỉ là quá để ý , mới buồn bã như thế, nghi ngờ như thế... Anh mà còn chuyện, tối nay nó lén lút nhè đấy."

Sở Mộ Lân im lặng vài giây, cuối cùng cũng thở dài.

"Biết sai ?"

Sở Đông Nghiệp gật đầu thật mạnh, đột nhiên lắc đầu.

" mà... con vẫn hi vọng thể chơi với con nhiều hơn... bố cũng... thể chơi với con thêm một lúc... Con đồ chơi, cũng cặp sách mới... Con chỉ bố ở nhà, thể cùng ăn cơm, thể cùng kể chuyện..."

Hốc mắt Tưởng Tảo Tảo trong nháy mắt đỏ lên.

"Được, nhất định chơi với con nhiều hơn, cuối tuần chúng công viên, sở thú, con , đều cùng con."

, giơ tay nhẹ nhàng xoa xoa tóc bé.

"Mau ăn , bánh mì sắp nguội , sữa cũng sắp hết nóng ."

Lúc , Sở Mộ Lân vặn ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt chứa ý của Tưởng Tảo Tảo.

"Em cứ chiều nó ."

"Boss, hôm nay em thể đưa Đông Nghiệp nhà trẻ mới đến công ty ?"

Tưởng Tảo Tảo chớp chớp mắt, vẻ mặt tinh nghịch .

Yêu cầu kiểu , Sở Mộ Lân căn bản từ chối .

Cổng lớn nhà trẻ tốp năm tốp ba phụ đang đưa con học.

Tưởng Tảo Tảo xổm xuống, giúp tiểu đoàn t.ử chỉnh cái cổ áo lệch.

"Mẹ tan học đến đón con, ngoan ngoãn lời, ?"

Tiểu gia hỏa dùng sức gật đầu.

"Vâng ạ! Con sẽ lời cô giáo, nghịch ngợm, còn nộp vở vẽ tranh lên nữa!"

Cậu bé xong, xoay định .

lúc , bên cạnh đột nhiên truyền đến một giọng ngọt ngào non nớt.

"Anh Đông Nghiệp, chào buổi sáng nha!"

"Dì ơi, hôm nay dì ạ?"

Tưởng Tảo Tảo ngẩng đầu lên, liền thấy một đôi mắt to sáng lấp lánh.

Bạch Gia Nịnh mặc chiếc váy nhỏ màu hồng phấn, trong lòng ôm c.h.ặ.t một con thỏ bông.

Tưởng Tảo Tảo nhịn tiếng.

"Phải chứ. mà dì thích nha, cũng giống như các con thích đến nhà trẻ . Công việc giống như trò chơi, mỗi ngày đều thể quen bạn mới, học đồ mới, thú vị lắm."

Bạch Gia Nịnh chớp chớp mắt, cái mũi nhỏ nhăn .

"Con chẳng nhà trẻ chút nào. Ở đó chẳng vui tẹo nào."

Tưởng Tảo Tảo nhướng mày, xổm xuống.

"Sao thế? Nói cho dì , chuyện gì vui ?"

"Bởi vì ạ..."

Bạch Gia Nịnh nghiêm túc cúi đầu, vươn ngón tay nhỏ mũm mĩm .

"Cà rốt cứng quá, con nhai a nhai a đều nhai nổi, răng cũng chua . Cô giáo còn bảo ăn hết, buồn lắm ạ."

"Còn nữa, lúc ngủ trưa, Tiểu Bàng bên cạnh con, ngáy như heo con , 'khò khò, khò khò,', ồn đến mức con ngủ , giấc mơ cũng bay mất tiêu."

Cô bé , khuôn mặt nhỏ nhắn đều nhăn thành một cục.

lời xoay chuyển, khóe miệng bỗng nhiên nhếch lên.

" mà đến nhà trẻ thể chơi cùng Đông Nghiệp nha! Đông Nghiệp sẽ vẽ tranh cho con, còn giúp con dọn đồ chơi, là bạn nhất của con!"

Cô bé xong, liền đầu về phía Sở Đông Nghiệp đang bên cạnh.

Tai Đông Nghiệp đỏ bừng lên ngay lập tức.

Bị Bạch Gia Nịnh như thế, càng là hoảng đến chịu .

Cậu bé vội vàng túm lấy tay , đẩy cô về phía cổng.

"Mẹ mau , còn thật sự sẽ muộn đấy... cô giáo bảo đến muộn phạt ..."

Tưởng Tảo Tảo nhịn thành tiếng.

Cô đưa tay xoa xoa mái tóc mềm mại của tiểu đoàn t.ử .

"Được , các con vội. Vậy con và Bạch Gia Nịnh mau , đừng lỡ giờ học, bé ngoan."

bọn trẻ kẻ , từ từ cửa lớp học.

Hóa , lý do một đứa trẻ nhà trẻ, thể ấu trĩ như .

Cho dù nhiều cái " " như thế, chỉ cần một cái "", là thể khiến chúng nghĩa vô phản cố bước cánh cửa .

Cô xoay rời , về phía công ty.

Cùng lúc đó, trong nhà trẻ, Sở Đông Nghiệp chiếc ghế nhỏ của , đang ấp ủ một "kế hoạch động trời".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-154-ke-hoach-dong-troi.html.]

Giờ nghỉ trưa đến, bọn trẻ lục tục leo lên giường nhỏ, đắp chăn nhỏ, bắt đầu ngủ gật.

Cô giáo cũng ghế bên cạnh nhắm mắt dưỡng thần.

Sở Đông Nghiệp ngủ.

Cậu bé lén mở một con mắt.

Xác nhận cô giáo quả thực ngủ , bèn rón rón rén trèo xuống giường, đến bên cạnh cặp sách nhỏ của .

Cậu bé kéo khóa kéo, cẩn thận từng li từng tí từ bên trong mò một xấp bao lì xì.

Những thứ đều là tiền mừng tuổi họ hàng trưởng bối nhét cho bé lúc Tết.

Cậu bé cúi đầu những bao lì xì , nhỏ giọng lầm bầm.

"Mấy cái để cho dùng, đợi mệt , sẽ mua bánh kem cho , mua hoa, mua quần áo mới... còn ..."

"Vẫn ở chỗ bố."

Nghĩ đến phần lớn tiền mừng tuổi của đều Sở Mộ Lân thu , là " bé bảo quản", bé lập tức ỉu xìu.

"Xem còn nghĩ cách khác."

"Mình nhất định tích nhiều tiền, giúp sống những ngày tháng ."

"Chiến dịch nuôi " của Sở Đông Nghiệp căn bản kết thúc.

Ngược , nó đang lặng lẽ nâng cấp, về phía giai đoạn tiếp theo.

Vài ngày , lúc Tưởng Tảo Tảo dọn dẹp phòng con trai, sờ thấy một cái ba lô nhỏ căng phồng.

Khoảnh khắc mở , cô suýt nữa kêu lên thành tiếng.

Bên trong thế mà chiếc đồng hồ giới hạn cấp triệu tệ mà Sở Mộ Lân trân tàng!

Chiếc đồng hồ là vật yêu thích cực ít khi cho xem của Sở Mộ Lân, cầu chỉ phát hành năm mươi chiếc.

Mà ngay bên cạnh chiếc đồng hồ giá trị xa xỉ , còn xếp ngay ngắn một đống giấy nhắn xiêu xiêu vẹo vẹo.

Cô mở một tờ, bên vẽ chữ lòe loẹt.

"Bán đồng hồ của bố, nuôi ."

"Cái thằng nhóc thối , gan cũng to quá ."

Tưởng Tảo Tảo dở dở .

"Vì em, ngay cả mạng sống của bố nó cũng dám động . Nó thế mà dám lén rút phích cắm máy chủ dùng cho công việc của ! Anh xem, đây to gan lớn mật là cái gì?"

trong xe, ngón tay nhẹ nhàng chống cằm.

"Thiếu phu nhân, đến ."

"Cảm ơn."

Cô khẽ đáp một câu, lập tức đưa tay đẩy cửa xe.

Vừa cửa, điện thoại khẽ rung một cái, một tin nhắn mới nhảy .

“Ông chủ: Lên văn phòng một chuyến”

Tưởng Tảo Tảo , khẽ lắc đầu.

" là chuyện thể . Chuyện gì thể t.ử tế, cứ dùng giọng điệu lệnh thế ."

, là vì cô đỡ cho con trai mới giận dỗi.

Vốn dĩ cả nhà xong cùng đưa Đông Nghiệp học, thuận đường đến công ty.

cố tình hai cha con ai gặp ai cũng thoải mái, lạnh lùng.

Sở Mộ Lân ghét bỏ con trai lề mề, Đông Nghiệp chê bố quá nghiêm túc, ai cũng chịu cúi đầu .

Cô cuối cùng chọn cùng con trai, liền sa sầm mặt mày, một câu trong xe.

Trợ lý của Sở Mộ Lân là Diệp Huy đợi ở cửa thang máy.

Thấy cô từ xa tới, lập tức tiến lên một bước.

"Thiếu phu nhân, Sở tổng đợi cô. bấm thang máy thẳng lên tầng cao nhất cho cô ."

Tưởng Tảo Tảo gật đầu, khẽ một câu "vất vả ", liền cất bước về phía thang máy.

đến cửa văn phòng, giơ tay nhẹ nhàng gõ cửa.

"Vào ."

Cửa đẩy , Tưởng Tảo Tảo .

Sở Mộ Lân đưa lưng về phía cửa、

"Ngồi."

Anh hất cằm, chỉ về phía chiếc sô pha da trong góc.

Tưởng Tảo Tảo qua đó xuống.

"Có việc?"

Sở Mộ Lân chằm chằm cô vài giây.

 

 

Loading...