Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 151: Cha Con Tranh Sủng
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:14:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nãi Phao vỗ bàn đảm bảo.
"Cậu là tiểu thuyết, chút sáo lộ cũng hiểu?"
Cô đảo mắt.
"Nam chính ngòi b.út của ai mà miệng ngọt tâm ấm? Học vẹt bán cũng ?"
Tưởng Tảo Tảo như điều suy nghĩ.
Một lát , cô khẽ gật đầu.
"Vậy , tớ tin một , tối nay về nhà thử xem ..."
Nãi Phao xa xoa xoa tay.
"Vậy tớ mở máy điện thoại, đợi báo cáo chiến quả! Cậu nhắn tin tối nay tớ tuyệt đối nhắm mắt!"
Cô còn đặc biệt cái động tác thề thốt, ngón út móc móc.
"Tớ mà nhắm mắt, ngày mai đường khe gạch vấp ngã!"
Ánh nắng rơi giường Tưởng Tảo Tảo.
"Tít tít tít..."
Đồng hồ báo thức vang lên.
Cô đưa tay tắt bụp một cái, mí mắt vẫn còn sụp xuống.
Qua một lúc, cô mạnh mẽ bật dậy từ giường.
"Thôi c.h.ế.t!"
Hôm nay !
Cô nhanh ch.óng xốc chăn lên, chân trần nhảy xuống giường.
Không màng dép lê, cô chạy thẳng đến tủ quần áo, chằm chằm một dãy quần áo bên trong bắt đầu xoắn xuýt.
Cái đầu tiên trúng một chiếc váy màu hồng phấn.
"Không , ngọt quá, hôm nay họp dự án, tỏ chuyên nghiệp một chút."
Cô treo váy trở , tiếp tục tìm kiếm.
Tìm một lúc, ánh mắt Tưởng Tảo Tảo bỗng nhiên một bộ đồ công sở màu trắng gạo trong góc thu hút.
Áo là kiểu vest nhỏ dáng, đường nét lưu loát.
Thân phối một chiếc quần tây rủ thẳng tắp, ống quần thon dài.
Cô gương, ôm quần áo ướm thử .
"Lấy bộ ."
Rửa mặt xong, cô bàn trang điểm, tỉ mỉ trang điểm nhẹ một chút.
Mọi thứ chuẩn thỏa đáng, cô hít sâu một , về phía phòng khách.
Sở Mộ Lân đang sô pha, cúi đầu xem tài liệu trong tay.
Cô đến mặt , hỏi.
"Thế nào? Đẹp ?"
Sở Mộ Lân thấy tiếng động ngẩng đầu lên.
"Cũng , hợp với em."
Tưởng Tảo Tảo xong, nhịn .
"Đi thôi, ăn sáng . Ăn xong đưa em đến công ty."
Sở Mộ Lân gấp tài liệu , thuận thế dậy.
Lúc , Sở Đông Nghiệp đang bên bàn ăn, miệng c.ắ.n thìa, mắt sáng lấp lánh chằm chằm hướng cửa.
Vừa thấy xuất hiện, lập tức gọi to.
"Mẹ, bên !"
"Mẹ con sáng nay thuộc quyền quản lý của bố."
Sở Mộ Lân tới, nhàn nhạt liếc con trai một cái.
"Ây da, sáng nay em và con trai cùng , sáng mai bồi tiếp , ?"
Tưởng Tảo Tảo vội vàng qua giảng hòa.
"Mẹ, cùng bố ? Vậy ai đưa con nhà trẻ ạ?"
Tiểu gia hỏa lời , miệng lập tức mếu xệch xuống.
Tưởng Tảo Tảo thấy thế vội vàng xổm xuống, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của bé.
"Đông Nghiệp ngoan, để tài xế đưa con , ? Mẹ đảm bảo, tan tầm nhất định tiên đến đón con, tuyệt đối muộn một giây."
Sở Đông Nghiệp mím môi, lông mi chớp chớp vài cái.
Vài giây , bé cuối cùng cũng gật đầu.
"Được ạ... nhưng nhé."
Nói xong, bé vươn bàn tay nhỏ mũm mĩm , ngón út vểnh lên cao.
Tưởng Tảo Tảo cong eo xuống.
"Ngoắc tay đóng dấu, một trăm năm, đổi."
Ngoắc tay xong, tiểu đoàn t.ử cuối cùng cũng toét miệng .
Ăn xong bữa sáng, Sở Mộ Lân cầm lấy áo khoác vest màu xám đậm vắt lưng ghế, dứt khoát mặc .
Anh cúi nắm lấy tay Tưởng Tảo Tảo, hai vai kề vai khỏi phòng ăn.
Tiểu đoàn t.ử thì bảo mẫu nhẹ nhàng bế lên.
"Bố tạm biệt! Mẹ tạm biệt!"
Tài xế đợi lầu.
Cửa xe mở , bảo mẫu đặt bé ghế an trẻ em, thắt dây an .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-151-cha-con-tranh-sung.html.]
Đến công ty, Sở Mộ Lân dẫn Tưởng Tảo Tảo qua đại sảnh, trực tiếp văn phòng ở tầng cao nhất.
Vừa xuống lâu, Diệp Huy gõ cửa .
"Sở tổng, hội đồng quản trị thông báo họp khẩn cấp, mười phút bắt đầu, mời ngài qua đó."
Sở Mộ Lân nhíu mày, ánh mắt dừng mặt Tưởng Tảo Tảo trong chốc lát.
"Em cứ ở đây đợi, đừng cả."
Nói xong liền dậy ngoài cửa.
"Lần còn kỹ..."
Tưởng Tảo Tảo văn phòng trống trải, khẽ một .
Ngồi một lúc cảm thấy buồn chán, bèn dậy, chậm rãi dạo trong phòng.
Ánh mắt cô vô tình rơi hàng giữa cùng giá sách của Sở Mộ Lân.
Một cuốn album màu nâu sẫm yên lặng giữa vài cuốn sách.
Trên bìa dán cái nhãn nhỏ, "Nhật ký trưởng thành của Tiểu Đoàn".
Trong lòng cô tò mò, cẩn thận từng li từng tí lấy nó xuống.
Nhẹ nhàng lật mở trang đầu tiên, đập mắt chính là một tấm ảnh trẻ sơ sinh.
Tiểu đoàn t.ử cuộn trong tã lót màu trắng, ngủ ngon lành.
Lật tiếp về , tiệc đầy tháng, trăm ngày bắt chuối...
Trong đó một trang chỉ dán một tấm ảnh.
Trong ảnh là bóng lưng một cô gái, một bãi cỏ rộng lớn, mặc một chiếc váy liền áo màu trắng tinh.
Tuy thấy mặt cô, nhưng chỉ một bóng lưng , đến mức khiến tâm thần chấn động.
Trong lòng Tưởng Tảo Tảo khẽ động.
Đang xem đến nhập thần, cửa văn phòng đột nhiên "rầm" một tiếng đẩy .
Một phụ nữ ăn mặc bắt mắt .
"Cô là ai?"
Tưởng Tảo Tảo sự xâm nhập bất ngờ giật , vội vàng gấp album , dậy.
"... là Sở phu nhân, Tưởng Tảo Tảo."
Đối phương hai tay khoanh n.g.ự.c, lạnh một tiếng.
"Không cần nữa, hiểu."
"Chẳng là bên ngoài của biểu ca ? Giả bộ đắn cái gì? Chỗ cũng loại ch.ó mèo nào cũng thể ."
Trong lòng Tưởng Tảo Tảo trầm xuống.
" ..."
Người phụ nữ xua tay.
"Đừng phí lời."
Cô đầu liếc chính trong gương, vuốt vuốt tóc xoăn.
Diêu An Dư nhớ rõ, mỗi trong nhà tổ chức tiệc tùng, nhà cô cô gần như từng nhắc tới biểu tẩu .
Bình thường chuyện cũng né tránh chủ đề , xem biểu ca và vợ quan hệ chắc là khá lạnh nhạt.
Tưởng Tảo Tảo nhíu mày.
Diêu An Dư nghiêng đầu, dựa cạnh bàn việc.
"Ngẩn đó gì? Đi pha cho ly cà phê."
Thực thì, tình cảm giữa biểu ca và biểu tẩu , cô cũng rõ, cũng lười ngóng.
cô chướng mắt nhất chính là mấy chen chân hôn nhân của khác.
Đặc biệt là giống như mắt .
"Bảo pha?"
Tưởng Tảo Tảo sửng sốt.
"Nếu thì gọi ?"
Diêu An Dư khẽ một tiếng.
"Chẳng lẽ cô trông mong tự động tay?"
Tưởng Tảo Tảo tuy cảm thấy trong lòng thoải mái lắm, nhưng cô rõ bây giờ lúc gây tranh chấp.
Thế là cô gì nữa, chỉ khẽ gật đầu, xoay về phía phòng nước.
Diêu An Dư trong lòng rõ.
Người biểu ca tính cách luôn lạnh nhạt, cực ít cận với khác.
Hồi nhỏ đầu tiên cô gặp , dọa cho dám tới gần.
Cho nên, Diêu An Dư chỉ dám nhân lúc Sở Mộ Lân mặt, cố ý sai bảo "cô gái nuôi bên ngoài" chạy vặt.
Cô cho cô , ở cái nhà , ở công ty , cô vĩnh viễn đều là ngoài.
Ngay tại cửa phòng nước.
Sở Mộ Lân vặn tới, liếc mắt liền thấy Tưởng Tảo Tảo bưng ly cà phê .
"Em gì ở đây?"
Tưởng Tảo Tảo giật , cúi đầu kể đầu đuôi câu chuyện.
Sắc mặt Sở Mộ Lân trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo, ánh mắt quét về phía Diêu An Dư cách đó xa.
"Sau loại chuyện , phép để cô ."
Nói xong, Diêu An Dư thêm cái nào, kéo lấy cổ tay Tưởng Tảo Tảo.