Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 149: Một Mũi Tên Trúng Hai Đích

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:14:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Công việc?"

Nhan Lâm nhướng mày, ánh mắt chuyển sang Tưởng Tảo Tảo.

"Hai thật sự là bàn công việc? Vậy hẹn gặp ở đây? Em còn tưởng là bữa cơm đặc biệt sắp xếp chứ."

Nhan An Huân lập tức tiếp lời.

"Vừa vặn sắp đến giờ cơm trưa , cũng đều đói. Chi bằng tìm một chỗ xuống, ăn chuyện? Vừa thể bàn việc, cũng thể thư giãn một chút, một mũi tên trúng hai đích."

"Được thôi."

Nhan Lâm hì hì vỗ tay một cái.

"Nhan tổng mời khách, sẽ khách sáo ! Có thể ăn chực một bữa tiệc lớn Michelin, tội gì ?"

Cậu Tưởng Tảo Tảo thích ăn cay, khẩu vị khá nặng, cho nên đặc biệt chọn một quán Tứ Xuyên chứng nhận Michelin.

Tưởng Tảo Tảo ngẩng đầu thấy biển hiệu ngôi Michelin treo ở cửa, mày nhíu .

"Nhan An Huân, ăn món Tứ Xuyên thôi mà, tùy tiện tìm cái quán nhỏ ven đường là . Chỗ cao cấp thế , một món ăn bằng cả bàn cơm nhà , tốn tiền lắm, cần thiết phung phí thế."

"Cô còn để ý chút chi tiêu ?"

Nhan An Huân .

"Hơn nữa, hôm nay là mời khách, cô chỉ việc động đũa, những cái khác cần lo."

Tưởng Tảo Tảo nháy mắt với Nãi Phao một cái.

"Nãi Phao, loại quán tuy môi trường , nhưng lượng thức ăn ít đến đáng thương, bày biện còn to hơn cái mặt, ăn no. Chúng gọi thêm mấy món mặn, dù cũng là Nhan tổng trả tiền, ăn thì phí."

"Đó là đương nhiên, nhất định sắp xếp đầy đủ!"

Nãi Phao lập tức hiểu ý, trực tiếp mở thực đơn, gọi hết một lượt các món.

Là một sành ăn thâm niên, Nãi Phao ngày thường chốn cao cấp cũng ít.

món Tứ Xuyên chính tông thì thật sự thử qua.

"Chủ yếu là bên yên tĩnh hơn, phục vụ cũng , chuyện sẽ quấy rầy."

Nhan An Huân nỗi lo của Tưởng Tảo Tảo, giải thích.

"Mấy quán Tứ Xuyên ngon khác cứ đến giờ cơm là chen chúc, ồn ào đến mức chuyện cũng rõ. Chỗ môi trường thanh tịnh, thích hợp bàn việc."

Mấy xuống, nhân viên phục vụ bưng khăn nóng và nước lên, Nhan An Huân đặt chén xuống, trực tiếp chủ đề chính.

"Lần tìm Nhan Lâm hợp tác, chủ yếu là quảng bá thương hiệu chăm sóc da cao cấp mới mắt của chúng . Định vị thương hiệu là chăm sóc da xa xỉ nhẹ, chủ đ.á.n.h thành phần tự nhiên và kết hợp công nghệ, nhóm khách hàng mục tiêu là phụ nữ trí thức đô thị. Nếu thể mời blogger thời trang hoặc KOL phong cách sống sức ảnh hưởng đại diện, phản hồi thị trường hẳn là sẽ tệ."

Nhan Lâm xong, lập tức lắc đầu.

"Nhan tổng, việc thể nhận. Cảm ơn sự tin tưởng của , nhưng gần đây giảm bớt sự xuất hiện, nhận quá nhiều hợp tác kiểu đại diện ."

"Cậu điều kiện cụ thể ?"

Nhan An Huân nhướng mày.

"Về phương diện thù lao chúng thể bàn bạc kỹ, lịch trình cũng thể phối hợp với sắp xếp của ."

"Không cần , cảm ơn thành ý của . gần đây thật sự nhận loại công việc lắm. thích cuộc sống quấy rầy, đặc biệt để đời tư đẩy ống kính."

Nhan An Huân hỏi thêm nữa, khẽ gật đầu.

" hiểu. Mỗi đều nhịp điệu và giới hạn của riêng , miễn cưỡng."

Nhan Lâm xong, bỗng nhiên bồi thêm một câu.

" mà Nhan tổng cũng đừng sầu, khéo quen một , cô đặc biệt thích hợp đại diện cho thương hiệu các . Khí chất, hình tượng, sức ảnh hưởng, cái gì cũng xứng đôi."

"Đặc biệt thích hợp?"

Nhan An Huân sửng sốt, ngước mắt Nhan Lâm.

"Hay là gọi điện thoại bảo cô qua đây chuyện?"

Nhan Lâm xua tay.

"Không cần gọi điện thoại, đang ở ngay mắt đây."

Nhan An Huân thuận theo tầm mắt của , chậm rãi đầu .

"Cậu là... chị ?"

"Không chị , là bên cạnh kìa."

"Tảo Tảo?"

Nhan An Huân chút kinh ngạc.

Tưởng Tảo Tảo trong miệng nhét đầy đồ ăn, thấy tên mới ngẩng đầu lên.

"Hả?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-149-mot-mui-ten-trung-hai-dich.html.]

"Sao tự nhiên đến ?"

Nhan Lâm tiếp tục .

"Chị Tảo Tảo hình tượng , khí chất , đường tỷ lệ đầu cũng cao. Quan trọng là, chị là tác giả đỉnh lưu trong giới văn học mạng, thường niên nhất bảng xếp hạng tác giả ký hợp đồng nền tảng, tác phẩm động một tí là hàng triệu lượt sưu tầm, lượng fan phá mốc chục triệu. Cái chẳng phù hợp với tính chất thương hiệu ? Cao cấp, sức ảnh hưởng, tự mang lưu lượng, hợp quá còn gì."

"Đỉnh lưu văn học mạng?"

Nhan An Huân nhíu mày.

Anh đầu cẩn thận đ.á.n.h giá Tưởng Tảo Tảo, thấy cô đang cúi đầu dùng đũa gắp một miếng sách bò.

Hoàn giống một nhân vật công chúng cần giữ kẽ.

Nhan Lâm chỉ chỉ phụ nữ bên cạnh Tưởng Tảo Tảo.

"Hơn nữa, chị là tổng biên tập nền tảng, chủ quản bộ bộ phận nội dung gốc, nắm bắt hướng lưu lượng và sinh thái tác giả. Hai chị em một văn một quản văn, tổ hợp chẳng càng điểm xem ? Độ thảo luận trực tiếp kéo đầy."

"Ồ?"

Nhan An Huân khẽ nhướng mày.

Anh sờ sờ cằm, như điều suy nghĩ qua hai vài , lập tức sang Tưởng Tảo Tảo.

"Tảo Tảo, sách cô tên là gì? tìm hiểu một chút."

"Bút danh chị là Thự Phiến Khiêu Tản!"

Nhan Lâm cướp lời.

"Nhan tổng thể lên mạng tìm thử xem, độ hot cao lắm. Tùy tiện bấm một cuốn, khu bình luận đều là cầu cập nhật, ngay cả đồ lưu niệm cũng fan tự phát thành meme ."

Ánh mắt Nhan An Huân khẽ động, hiển nhiên liệu chấn động một chút.

Nhan Lâm tiếp tục .

"Tiện thể đề xuất một kiến nghị. Các thể một bộ sưu tập dòng thể thao thiết kế riêng cho lách ? Ví dụ như quần áo tập luyện giảm áp lực cột sống thắt lưng do lâu, bộ bảo vệ cổ tay chống tổn thương cơ. Giống như bọn họ ngày ngày máy tính gõ chữ, thiếu rèn luyện nhất. Sản phẩm bối cảnh sử dụng, còn thể lôi kéo độc giả cùng vận động, hình thành tương tác cộng đồng, ý nghĩa bao."

Cậu đạo lý rõ ràng, ngay cả đặt tên sản phẩm cũng nghĩ xong .

"Gọi là 'Kế Hoạch Người Gõ Chữ' thấy thế nào? Vừa thái độ, lực hành động."

Nhan An Huân vội vàng đáp đề nghị của , cũng tiếp tục truy hỏi Tưởng Tảo Tảo nguyện ý hợp tác .

Anh ngược chằm chằm Nhan Lâm.

"Cậu học đại học chuyên ngành gì?"

"Marketing."

"Thảo nào."

Nhan An Huân .

"Đến công ty , thấy thế nào? Lương tùy giá, chức vị chọn. Giám đốc vận hành? Người phụ trách kế hoạch thương hiệu? Đều thành vấn đề."

Nhan Lâm khẽ một tiếng.

"Tập đoàn Nhan thị, từng phỏng vấn . Lúc đó còn là Nhan Ly Hạo đích phỏng vấn, kết quả tuyển dụng, chỉ vì hôm đó sơn móng tay màu đỏ. Anh ... phù hợp với hình tượng doanh nghiệp."

"Tên Nhan Ly Hạo đúng là ngu xuẩn."

Nhan An Huân trực tiếp đảo mắt xem thường.

"Thẩm mỹ bảo thủ, tư duy cứng nhắc, còn thích dùng tiêu chuẩn cũ rích đóng khung . Sau đừng để ý đến , đến bộ phận của , thuộc quyền quản lý của . Chỗ màu sơn móng tay, chỉ não dùng ."

"Anh quyết định ?"

Nhan Lâm nhướng mày.

" ."

Tưởng Tảo Tảo lúc cuối cùng cũng nuốt xuống đồ ăn trong miệng, ngước mắt chen một câu.

"Nhan Lâm, Tập đoàn Nhan thị đều là định đoạt đấy. Hội đồng quản trị thông qua nghị quyết, Nhan An Huân tiếp nhận chức tổng giám đốc tuyến nghiệp vụ đổi mới của tập đoàn, diện chủ đạo chuyển đổi chiến lược ba năm tới."

"Nói cách khác, hiện tại, là cầm lái."

Nhan Lâm sửng sốt, quả thực ngờ tới.

"Thực thì, đến Tập đoàn Sở thị việc hơn."

Lúc câu , ánh mắt chuyển hướng sang Tưởng Tảo Tảo ở bên cạnh.

Tưởng Tảo Tảo , theo bản năng nhíu mày.

Trong đầu lập tức hiện lên dáng vẻ nghiêm túc chút cẩu thả của Sở Mộ Lân.

Vừa nghĩ đến Nhan Lâm nếu Sở thị, ngày ngày việc trướng một vị tổng tài như , cô liền nhịn thở dài.

 

 

Loading...