Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 129: Anh Thích Tảo Tảo?

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:14:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vải bông trắng thuần, góc khăn thêu một dòng chữ cực nhỏ.

"Núi cao sông dài".

Trong lòng mạc danh trống rỗng.

Quả nhiên là thuận tay mua.

Nhan An Huân đóng hộp , cất túi áo khoác.

Tưởng Tảo Tảo thuận tay vớ lấy một gói khoai tây chiên, nhai hỏi.

"Anh và Tống Yểu khi gặp mặt, còn liên lạc ?"

cũng là nữ chính trong nguyên tác, trong lòng cô vẫn chút để ý.

"Tống Yểu?"

Nhan An Huân nhíu mày, trong giọng điệu lộ vài phần chán ghét.

"Chuyện từ tám đời . Trong nhà ép xem mắt, tình cờ đụng các cô, thế là xong."

"Không chút rung động nào ?"

Ánh mắt cô chằm chằm .

"Rung động?"

Anh lạnh một tiếng.

"Tại rung động? Cô cùng một đường. Gặp một là lịch sự, thêm một câu đều là lãng phí thời gian. Không cần thiết."

Tưởng Tảo Tảo xong, nghiêm túc gật đầu.

"Chuyện , hình như đúng là theo sách ."

Ngừng một chút, cô bỗng nhiên .

"Rất ."

" ,"

Nhan An Huân nhớ cái gì, giọng điệu chuyển sang trêu chọc.

"Nghe cô và Tống Yểu đ.á.n.h cược, còn lôi cả Sở Mộ Lân ? Có chuyện ?"

"Coi như là đặt cược ."

Tưởng Tảo Tảo giọng điệu bình tĩnh.

"Có điều..."

Cô hạ thấp giọng, ánh mắt cẩn thận quét một vòng xung quanh.

"Anh đừng nhắc mặt , chắc chắn sẽ nổ tung đấy."

Nhan An Huân khẽ nhướng mày.

"Hiểu , miệng kín như bưng."

" mà, nếu cô thua, thật sự sẽ theo cá cược?"

Lời còn dứt, Quách Dĩnh từ nhà lao , mặt đỏ bừng.

"Anh hai! Sao thể nghĩ như thế? Tảo Tảo thể thua? Tống Yểu dựa chép đồ của mới leo lên ! Những thành tích đó, những vinh dự đó, căn bản chính là trộm !"

"Đồ giả, vĩnh viễn thắng đồ thật."

Tưởng Tảo Tảo nhẹ nhàng một câu .

Quách Dĩnh, trong mắt tràn đầy ý ôn hòa.

Nhan An Huân tin lời .

Anh Tưởng Tảo Tảo bao giờ dựa may mắn.

Mỗi một phần thành tích của cô, đều là thực đ.á.n.h thực .

Tống Yểu bắt chước thế nào, cũng bắt chước sự sắc bén và hào quang trong cốt tủy đó.

trong lòng , mong Tưởng Tảo Tảo sẽ thua.

Bởi vì , nếu cô thua, theo như cá cược, sẽ rời khỏi Sở Mộ Lân.

Vậy thì , lẽ sẽ cơ hội.

" chỉ là giả sử."

Anh khô khốc mở miệng.

"Giả sử ..."

Tưởng Tảo Tảo lặp một , âm cuối cao lên.

"Vấn đề , thật sự từng nghĩ tới."

bao giờ cảm thấy sẽ thua.

Cũng từng nghĩ tới, rời khỏi Sở Mộ Lân.

Ba tán gẫu vài câu.

Tiếng vang vọng trong phòng khách nhỏ bé.

Không bao lâu , Tưởng Tảo Tảo dậy, giọng điệu nhẹ nhàng .

" siêu thị một chuyến, tối nay định xuống bếp trổ tài cho các xem."

Nhan An Huân theo bóng lưng cô rời , ánh mắt từng chút từng chút trầm xuống.

"Anh hai, bình thường."

Quách Dĩnh nghiêng đầu đ.á.n.h giá .

"Hả?"

Nhan An Huân hồn, mờ mịt đầu .

"Anh ... thích Tảo Tảo ?"

Quách Dĩnh dứt khoát ném câu hỏi.

Nhan An Huân ngước mắt đón lấy tầm mắt của cô , môi mấp máy.

"Rất rõ ràng ?"

"Rõ rành rành!"

Quách Dĩnh đảo mắt, giọng điệu c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-129-anh-thich-tao-tao.html.]

" muộn . Cậu sẽ rời khỏi Sở Mộ Lân ."

Trước đây cô chắc chắn sẽ khuyên đừng mơ.

đó giúp cô .

Giữa hai bỗng nhiên bớt ngăn cách.

Cho nên bây giờ cô chuyện, cũng còn kẹp d.a.o kẹp gậy như nữa.

"Anh hai, em, đừng ôm hy vọng. Trong lòng tự tính toán."

Nhan An Huân càng gặng hỏi c.h.ặ.t hơn.

"Tại ?"

Quách Dĩnh thở dài, hạ thấp giọng.

"Em với , nhưng đừng để lộ ngoài nửa chữ."

ngừng một chút, ánh mắt trở nên phức tạp.

"Thực , Tảo Tảo và Sở Mộ Lân xem mắt mới ở bên . Bảy năm , từng cứu một . Chỉ là bản hình như quên sạch ."

"Chỉ vì cứu , nên kết hôn?"

Nhan An Huân nhíu mày, trong giọng điệu lộ vài phần khinh thường.

"Đây là đạo đức bắt cóc thì là cái gì?"

"Lúc đó, Tảo Tảo bạn trai cũ đá. Cậu cả ngày ngây ngây ngô ngô, đêm ngủ , ban ngày tỉnh. Có một buổi tối, một bên cầu vượt, nếu Sở Mộ Lân đúng lúc ngang qua, thấy , một phát kéo , bây giờ gì còn tên Tưởng Tảo Tảo nữa?"

Quách Dĩnh chậm rãi mở miệng.

Nhan An Huân vô thức gõ ngón tay lên mặt bàn.

"Anh thấy đây tình cảm, là gánh nặng."

Một lát , cuối cùng cũng mở miệng.

"Cứ trói buộc , từ từ mài giũa? Đó khổ ? Cô xứng đáng hơn."

"Anh hai, kích động cái gì chứ!"

Quách Dĩnh đập bàn một cái, trừng lớn mắt.

"Anh với Tảo Tảo cũng chỉ gặp qua một hai , cùng đến nửa tiếng đồng hồ. Trước đây ghét lắm! Chê ít , lạnh lùng, giống như tảng đá."

kiểm kê hàng hóa kệ, lầm bầm.

"Hơn nữa, hiểu chuyện giữa bọn họ, dựa cái gì là gánh nặng? Anh hiểu cái gì gọi là cứu rỗi ?"

Nhan An Huân quanh căn phòng đầy tạp hóa , trong lòng buồn bực.

Anh bỗng nhiên đầu chằm chằm Quách Dĩnh, giọng điệu nghiêm túc.

"Em gái, thật sự đừng cái nữa. Không ủng hộ em, nhưng em là con gái con lứa, ngày ngày trông coi mấy cái chai chai lọ lọ , ai dám cưới em?"

Quách Dĩnh .

từ kệ hàng thò nửa , vẻ mặt nghiêm túc .

"Anh hai, lời nhỉ. Hàng hóa trong phòng của em, cái nào là bạn trai em? Ngày ngày ở bên em, em lải nhải, giúp em chuyển thùng, ồn nháo, tri kỷ bao."

ngừng một chút, mắt sáng lấp lánh.

"Hai món đồ mới ở góc kìa, nước giặt và kem dưỡng da tay lên kệ, chọn hai món , em tặng . Về dùng thử, nhớ phản hồi cho em , xem ."

Nhan An Huân chút tự nhiên nhích .

"Anh cần. Anh... tự mua."

"Anh hai."

Quách Dĩnh bỗng nhiên thu vẻ đùa cợt, giọng điệu mềm xuống.

"Cứ dùng tay giặt đồ, hại da tay lắm. Vết sẹo mu bàn tay , chính là mùa đông năm ngoái nứt nẻ, đến giờ vẫn khỏi hẳn đúng ?"

, cúi đầu tay .

Thô ráp, đốt ngón tay ửng đỏ, trong kẽ móng tay còn dính chút bụi bẩn.

ngược ngẩng mặt lên, thản nhiên.

"Em dựa khác nuôi. Em bây giờ như thế , thấy yên tâm."

"Em chính là quá thông minh , ngốc một chút mới khiến thương."

Nhan An Huân ngoài miệng ghét bỏ, ánh mắt mềm nhũn...

Tầng cao nhất Tập đoàn Sở thị.

Sở Mộ Lân dựa lưng ghế, ánh mắt trầm trầm rơi phía .

Cấp đang báo cáo, ngay cả mắt cũng động đậy một cái.

Diệp Huy len lén liếc .

Gương mặt bình thường lạnh như băng, hôm nay trực tiếp đông thành sông băng cực địa .

Cấp báo cáo mồ hôi sắp tuôn .

Cậu chằm chằm văn kiện trong tay, giọng run rẩy.

Sợ sai chữ nào, liền trở thành ngòi nổ cho cả hội trường.

Mấy hôm ông chủ du lịch ?

Còn tưởng đổi tính .

Ai ngờ mới về một ngày, sát khí .

Trong lòng Sở Mộ Lân đang bốc hỏa.

Ngọn lửa từ tối hôm qua bắt đầu kìm .

Giờ phút càng cháy càng vượng. Gần như sắp xông phá l.ồ.ng n.g.ự.c.

Anh , vợ ...

Đem tiền đặt cược.

Đột nhiên, điện thoại rung lên bần bật.

Người bục cứng đờ tại chỗ, nên tiếp tục nên dừng.

 

 

Loading...