Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 118: Ra Tay Tàn Nhẫn Thật
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:13:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy rằng cô và Vệ Mẫn tổng cộng mới gặp hai .
trong lòng cô rõ ràng, Vệ Mẫn loại lời giữ lời.
Đã đồng ý , thì nhất định sẽ đến.
Bây giờ đột nhiên đổi ý, tám phần mười là thoát khỏi liên quan đến Tống Yểu.
Cô gõ một dòng chữ.
“Có rảnh gặp mặt ? Chúng chuyện trực tiếp.”
Sau khi gửi , màn hình đột nhiên hiện lên thông báo màu xám.
Đối phương bật xác minh bạn bè, bạn là bạn bè của đối phương.
Cô ngẩn một chút, bấm ảnh đại diện, xác nhận lầm.
Chặn?
Cái giống phong cách của Vệ Mẫn, ngược giống như cô đưa quyết định.
“Ra tay tàn nhẫn thật.”
Cô lẩm bẩm một tiếng.
Diệp Huy qua kính chiếu hậu liếc thấy sắc mặt cô đúng, cẩn thận từng li từng tí hỏi.
“Bà chủ, xảy chuyện gì ?”
“Không , chút chuyện vặt, tự xử lý .”
Cô đầu ngoài cửa sổ, khóe miệng nhếch lên.
Chút chuyện nhỏ , còn lay chuyển kế hoạch của cô.
Không bao lâu , Sở Mộ Lân xách một cái vali .
Diệp Huy vội vàng mở cửa, chạy chậm vòng cốp , đưa tay định đón lấy vali.
Lại Sở Mộ Lân nhẹ nhàng gạt .
“ tự .”
Diệp Huy rụt tay về, sang một bên.
Đợi Sở Mộ Lân trong xe, mới mở vali .
Bên trong một chiếc hộp nhung màu xanh đậm.
Anh đặt nó lên đầu gối Tưởng Tảo Tảo.
“Cho em.”
Diệp Huy nhịn lén lút trợn trắng mắt.
Cảnh tượng quá mức kịch tính.
Người đàn ông trở về lúc đêm khuya, vali bí ẩn, hộp quà tinh xảo, ánh mắt thâm tình...
Cậu suýt chút nữa tưởng nhầm phim trường phim thần tượng.
Tưởng Tảo Tảo chằm chằm hộp quà đầu gối, nhất thời chút luống cuống.
Những món quà nhận , hoặc là hoa tươi, hoặc là nước hoa, đều đến một cách tự nhiên tùy ý.
Mà , trịnh trọng như .
Ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt ve mặt hộp.
Cảm nhận xúc cảm của lớp nhung đó, nhịp tim m.ô.n.g lung lỡ một nhịp.
Thôi, nghĩ lung tung nữa.
Cô khẽ thở dài, cuối cùng cũng mở nắp hộp .
Bên trong là một sợi dây bạc.
Cô cầm nó lên, giơ lên ánh đèn quan sát kỹ.
Quả nhiên, bất luận là kiểu dáng, chất liệu, đều giống hệt sợi dây đó.
“Sao tặng cái nữa?”
Cô ngẩng đầu Sở Mộ Lân, trong mắt mang theo nghi hoặc và khó hiểu.
“Đặc biệt đặt cho em đấy.”
Giọng nhàn nhạt, mang theo một tia cẩn thận từng li từng tí.
“Thích ?”
“Ừm.”
Đầu ngón tay cô vuốt ve sợi dây bạc, khẽ gật đầu.
Nói thật, phụ nữ trời sinh sức đề kháng với trang sức.
Ánh bạc đó lưu chuyển giữa ngón tay cô, cô đang sự tinh xảo rung động.
Thôi kệ.
Giống thì giống , dù cũng .
Cô đặt sợi dây trở trong hộp, khóe miệng khẽ nhếch.
Hai sợi dây bạc giống hệt , lẽ mang ý nghĩa chấp niệm nào đó.
Cô tìm hiểu sâu, ít nhất là bây giờ .
Về đến nhà, cô giống như khi tắm rửa xong .
Lại phát hiện Sở Mộ Lân đang chằm chằm một chỗ ngẩn .
Người đang cái gì?
Ánh mắt cô đờ đẫn trong giây lát, thuận theo tầm mắt của xuống.
Là chân?
Tại chằm chằm chân cô?
Chẳng lẽ chân cô thứ gì bẩn ?
Còn kịp rõ suy nghĩ, cả bỗng nhiên nhẹ bẫng.
Sở Mộ Lân cúi , bế bổng cả cô lên.
Giây tiếp theo, cô đặt yên giường.
Còn kịp mở miệng chất vấn, một cảm giác lạnh lẽo đột nhiên truyền đến từ mắt cá chân.
Tim cô thót lên, vội vàng cúi đầu xuống.
Sợi dây bạc vốn dĩ đeo cổ tay cô, mà từ lúc nào khóa mắt cá chân của cô.
“Cái ... đây là lắc chân?”
Cô trừng lớn mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-118-ra-tay-tan-nhan-that.html.]
Hèn gì tặng hai sợi dây bạc giống hệt .
Sở Mộ Lân ngước mắt cô, giọng điệu chút gợn sóng.
“Em từng là thích.”
“Em là thích sợi dây ... nhưng em là đeo ở chân !”
Cô nhíu mày phản bác.
Sau đó nhịn nhếch khóe môi, mang theo vài phần trêu chọc .
“A Mộ, sẽ ... thích chân đấy chứ?”
Lời còn dứt, bàn tay đặt bên chân cô khựng .
Tiếp đó, đầu ngón tay khẽ nâng lên, nắn nắn ngón chân cô.
Đầu ngón tay ấm áp, vuốt ve dọc theo mu bàn chân, mang đến một trận run rẩy tê dại.
Anh ngước mắt cô, trong ánh mắt rõ ràng hai chữ.
Mặc nhận.
Cô nhịn nữa, phì thành tiếng.
“Vậy mặc tất đen cho xem nhé?”
Khóe miệng Sở Mộ Lân nhếch lên.
Cô thấy thế, gan càng lớn hơn.
Ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt, giọng mang theo vài phần nũng nịu.
“Nếu thật sự , ngày mai em đến chỗ Tiểu Dĩnh chôm vài bộ đồ ngủ về.”
Lúc mới khẽ một tiếng.
“Em thích cái gì cũng thể thẳng. Chúng là vợ chồng.”
Cô nghiêng đầu nghĩ nghĩ, bỗng nhiên ghé sát tai , khẽ .
“Vậy ... bây giờ thử xem ?”
Đêm đó, đèn trong phòng ngủ mãi đến nửa đêm về sáng mới tắt.
Sáng sớm hôm .
Tưởng Tảo Tảo xốc chăn lên, cẩn thận từng li từng tí rút chân từ trong chăn .
Cô cúi đầu chiếc lắc bạc mắt cá chân, do dự trong giây lát.
Đầu ngón tay khẽ móc lấy sợi dây, tháo nó xuống.
Sau đó cúi kéo ngăn kéo tủ đầu giường, cất trong.
Đeo thì , nhưng đường , cứ lo lắng nó sẽ cẩn thận tuột mất.
Ngộ nhỡ va đập, trầy xước, thậm chí mất...
Cô đau lòng chỉ là tiền.
Đó là tâm ý tự tay đeo cho cô.
Thu dọn xong xuôi, Tưởng Tảo Tảo thẳng đến chỗ Tưởng Dao.
Đợi cô đẩy cửa nhà Tưởng Dao , bước chân liền khựng .
Tưởng Thần đang bên cửa sổ phòng khách, nghiêng bên ngoài.
Nghe thấy tiếng mở cửa, chậm rãi xoay .
Hô hấp Tưởng Tảo Tảo ngưng trệ, suýt chút nữa nhận .
Độ cong của xương lông mày và sống mũi , giống cô và Tưởng Dao đến sáu bảy phần.
Quả thực là cả của các cô.
mái tóc vốn đen nhánh dày rậm , giờ đây lốm đốm bạc.
Nếp nhăn nơi khóe mắt sâu hoắm, đường nét bên môi cũng còn sắc bén nữa.
Thay đó là một loại mệt mỏi cuộc sống mài mòn.
So với cả ý khí phong phát trong ký ức, quả thực như hai khác .
“Anh cả?”
Cô lẩm bẩm mở miệng.
“Sao thế? Không nhận nữa ?”
Mắt Tưởng Tảo Tảo trong nháy mắt ươn ướt.
Cô lao tới, một đầu đ.â.m sầm trong lòng Tưởng Thần.
Tư thế đó, giống hệt như hồi còn bé.
Thực , Tưởng Dao sớm kể hết chuyện của cô .
Tưởng Thần lúc đầu thấy còn bán tín bán nghi.
bây giờ, khi cơ thể cô khẽ run rẩy trong lòng , chân chân thực thực cảm nhận .
Trái tim của em gái, là đau thật sự.
“Đừng nữa.”
Anh trầm giọng , bàn tay nhẹ nhàng vỗ về lưng cô.
“Khóc nữa mắt sưng lên, ngày mai còn gặp thế nào?”
“Anh cả, già như thế ?”
Tưởng Tảo Tảo thút thít ngẩng đầu lên, tỉ mỉ quan sát khuôn mặt .
Khóe mắt nếp nhăn, tóc mai cũng nhuốm vài sợi xám trắng.
Đường nét cứng rắn hơn , thần sắc cũng trầm hơn nhiều.
Cô đau lòng chịu , giọng cũng run rẩy.
“Có chịu nhiều khổ cực ?”
Tưởng Thần sờ sờ tóc , toét miệng , cố vẻ thoải mái .
“Cái gọi là trưởng thành, gọi là phong trần. Trẻ con như em, đương nhiên hiểu.”
“Xì.”
Tưởng Tảo Tảo bĩu môi.
Nước mắt còn khô, nhịn .
“Thằng nhóc thối Tưởng Tuấn quả nhiên cùng một khuôn đúc với , hươu vượn cũng thể như thật .”
Tưởng Thần cũng , nhẹ nhàng b.úng lên trán cô một cái.
“Còn dám ? Hồi bé em ăn vụng kẹo phát hiện, cũng vẻ mặt vô tội, ‘kẹo tự rơi miệng em’ ?”