Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 113: Cậy Quyền Thế Ép Người

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:13:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tưởng Tảo Tảo nhúc nhích.

Cô lẳng lặng tại chỗ, ánh mắt chậm rãi quét qua hai phụ nữ đang hùng hổ dọa .

Sau đó đầu thoáng qua nữ sinh đang co rúm trong góc.

Một lát , Tưởng Tảo Tảo chậm rãi dậy.

đến mặt phụ nữ, , hai tay khoanh n.g.ự.c.

là phụ của Tưởng Tuấn. Các lời gì, cứ với . Có yêu cầu gì cũng thể đề xuất, chỉ cần chúng thể giải quyết, nhất định sẽ cố gắng hết sức.”

Hai phụ nữ lập tức nheo mắt , đ.á.n.h giá cô từ xuống .

Từ đầu đến chân, trong ánh mắt tràn đầy vẻ khinh thường.

Người phụ nữ đeo vàng bạc đầy lạnh một tiếng, giọng điệu cay nghiệt.

“Cô tưởng chúng thèm chút tiền rách nát của nhà các chắc? Đánh con trai , nhà các sớm muộn gì cũng tù! Bây giờ giả vờ rộng lượng cái gì?”

Người còn lập tức phụ họa, giọng còn to hơn.

! Phải để cả nhà chúng nó tù mọt gông! Con trai để chút di chứng nào, cả nhà chúng nó đền mạng!”

Tưởng Tảo Tảo vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh.

Cô nhanh ch.óng đ.á.n.h giá cục diện mắt trong lòng.

Hai phụ nữ tuy rằng khí thế hung hăng, nhưng nhịp điệu chuyện và thần thái để lộ ai chính ai phụ.

Vì thế, Tưởng Tảo Tảo thèm để ý đến phụ nữ đang la lối nữa.

Mà trực tiếp sang mặc váy tím.

“Thái độ của các , là bất kỳ lời giải thích nào, đúng ?”

Người phụ nữ váy tím sửng sốt, lập tức nhạo.

“Ai thèm các giải thích? Đánh còn tẩy trắng? Trên đời chuyện như ?”

Tưởng Tảo Tảo hề nhượng bộ, ngược còn tiến lên nửa bước.

“Vậy nếu như, vấn đề ở phía chúng thì ?”

“Ví dụ như con trai các ở trong trường nhiều trêu ghẹo bạn học, cưỡng ép lên xe, thậm chí còn nữ sinh m.a.n.g t.h.a.i con của nó, những chuyện các ?”

Không khí dường như đông cứng trong nháy mắt.

Sắc mặt hai phụ nữ đổi đột ngột.

Đặc biệt là phụ nữ váy tím, đồng t.ử co rút mạnh.

Tưởng Tảo Tảo tiếp tục chằm chằm bà .

, nữ sinh đến bệnh viện kiểm tra, bằng chứng cũng giao cho nhà trường. Nếu chuyện lớn lên, đến Cục giáo d.ụ.c, đến mặt truyền thông, các đoán xem, đến lúc đó là gia đình nào, tù mọt gông ?”

Sắc mặt phụ nữ lập tức đổi.

“Cô đây hươu vượn! Chúng là vì cho con cái mới mặt, thể là vu khống?”

“Có vu khống , camera giám sát, thẻ học sinh, hồ sơ xin nghỉ, cái nào mà tra ? Bây giờ, chúng thể xuống chuyện đàng hoàng ?”

Giọng điệu Tưởng Tảo Tảo bình thản.

Hai khi đến sớm ngóng, nhà Tưởng Tuấn chỉ là hộ công ăn lương bình thường.

Không bối cảnh, thế lực, căn bản dây nổi.

cái tư thế mắt , ngược khiến trong lòng phụ nữ thót một cái.

“Được thôi, các tra ! xem thể tra cái gì! Nhà trường còn thể giúp các giả chứng cứ chắc?”

“Vậy xem thương lượng ? Đã thái độ kiên quyết như , thì chúng cách khác.”

Tưởng Tảo Tảo vẫn giữ giọng điệu bình tĩnh.

Đồng chí cảnh sát nhỏ bên cạnh giảng hòa cũng ngớ .

Cậu nhịn lén lút đ.á.n.h giá Tưởng Tảo Tảo.

Cô tuổi tác lớn, ăn mặc cũng đơn giản, nhưng toát một loại khí trường thể coi thường.

Bản phụ nữ cũng ngẩn .

vốn định dùng thế lực đè , nhưng đối phương câu nào cũng lý, ngược khiến lửa giận của bà chỗ phát tiết.

“Thương lượng? Chúng căn bản định thương lượng! Chính là cho thằng ranh đó tù! Nó đ.á.n.h con trai , thì trả giá đắt!”

“Ồ. Vậy thì khỏi thương lượng .”

Tưởng Tảo Tảo nhẹ nhàng đáp một tiếng.

Cô tin Tưởng Tuấn.

Hai tuy rằng xa cách nhiều năm, nhưng huyết thống và ký ức sẽ lừa .

Cho dù đổi diện mạo, nhưng chút chính trực trong xương tủy đó nên mất, cũng sẽ mất.

“Tảo Tảo, chuyện ... chuyện lớn lên sẽ khó thu dọn tàn cuộc lắm.”

Tưởng Dao cẩn thận từng li từng tí mở miệng, trong ánh mắt tràn đầy lo lắng.

“Chị, chuyện chị đừng quản.”

Tưởng Tảo Tảo chị gái, giọng điệu kiên định.

“Anh cả ? Anh trả lời tin nhắn ?”

Trong lòng cô vẫn ôm một tia hy vọng.

Anh cả Tưởng Thần từng là thiết nhất của cô.

kể từ biến cố năm đó, sống c.h.ế.t chịu gặp cô nữa.

Lần , liệu thể... gặp mặt một ?

Tưởng Dao lắc đầu, giọng trầm xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-113-cay-quyen-the-ep-nguoi.html.]

“Tưởng Tuấn cho gọi điện cho bố. Nó , chuyện ầm ĩ đến trong nhà.”

Tưởng Tảo Tảo cưỡng cầu nữa.

Cô nghĩ, tiên cứ kéo quan hệ với thằng cháu trai .

Sau nó ở giữa cầu nối, quan hệ với cả lẽ cũng sẽ chuyển biến.

“Được, .”

Cô khẽ .

Không bao lâu , hành lang truyền đến tiếng bước chân.

Diệp Huy đẩy cửa bước .

Phía theo một phụ nữ mặc âu phục tối màu, xách cặp táp.

“Thưa bà chủ, vị là luật sư Điền, cô đặc biệt từ trụ sở chính tới đây, chịu trách nhiệm xử lý chuyện .”

“Luật sư Điền, chào cô.”

“Chào bà chủ Sở.”

Điền Kiều đường tới hỏi rõ ngọn ngành sự việc.

vốn tưởng rằng nhận là một vụ tranh chấp thương mại phức tạp.

đối phương cũng là phu nhân đương gia của tập đoàn Sở thị.

Thế nhưng...

Lại là tranh chấp dân sự do trẻ con đ.á.n.h ở trường học?

nhịn thầm trong lòng.

Sở Mộ Lân uống nhầm t.h.u.ố.c ?

Hay là đầu óc cửa kẹp ?

, thỏa thuận ly hôn cũng là do chính tay cô soạn thảo và giao đến tay .

Sao hôm nay đột nhiên nhảy , nhất quyết mặt cho đứa trẻ.

Còn huy động đội ngũ luật sư hưng sư động chúng?

“Hừ, còn mời luật sư?”

Người phụ nữ đối diện lạnh một tiếng, trong giọng tràn đầy vẻ khinh thường.

“Dọa ai chứ? Luật sư ai mà chẳng !”

, lấy điện thoại , nhanh ch.óng gõ vài chữ.

lúc , cửa văn phòng “cạch” một tiếng đẩy .

Một đàn ông mặc âu phục màu xám đậm xách cặp táp .

“Luật sư Trần, chuyện giao cho đấy.”

Người phụ nữ lập tức hất cằm lên, giọng điệu cứng rắn.

chỉ cho nó tù mọt gông, còn bọn họ bồi thường đến còn một xu dính túi!”

Tưởng Tảo Tảo sô pha, tư thái ung dung.

“Khuynh gia bại sản? Tiền của chồng e là dễ bồi thường hết như .”

Cô dừng một chút, ánh mắt chuyển sang Điền Kiều bên cạnh.

“Luật sư Điền, cô đúng ?”

Luật sư Trần đang chuẩn lật xem tài liệu.

Nghe thấy lời bỗng nhiên sửng sốt, ngước mắt về phía Điền Kiều.

Vừa thấy, đồng t.ử tại chỗ co rút .

Điền Kiều?!

Sao là cô ?!

Anh từng qua cái tên .

Luật sư tranh tụng hàng đầu trong ngành, mệnh danh là “Phán quan tòa án”.

Quan trọng hơn là, lưng cô chính là tập đoàn Sở thị.

Anh cố vẻ trấn định, rút một tấm danh , hai tay cung kính đưa qua.

“Luật sư Điền xin chào! là Trần Vũ, xin cô chỉ giáo nhiều hơn.”

Điền Kiều nhận lấy danh , ánh mắt hờ hững.

“Luật sư Trần, cũng cảm thấy vị phu nhân đúng? Thật sự cùng bà chủ Sở đến mức ‘khuynh gia bại sản’? Anh cân nhắc qua hậu quả pháp lý ? Cân nhắc qua chuỗi bằng chứng chỉnh ? Và đủ yếu tố cơ bản để lập án hình sự ?”

Sắc mặt Trần Vũ trong nháy mắt trở nên trắng bệch.

“Bà... bà chủ Sở?”

.”

Điền Kiều nhàn nhạt một cái.

“Chính là vị bà chủ Sở mà đoán đấy.”

Hai chân Trần Vũ mềm nhũn, đầu gối gần như kiểm soát mà quỵ xuống.

Nếu kịp thời vịn bàn việc, suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất ngay tại chỗ.

Đùa kiểu quốc tế gì ? Kiện tập đoàn Sở thị đến phá sản?

Đầu úng nước mới nhận cái vụ án !

Nhà họ Sở tùy tiện gọi một cuộc điện thoại, là thể khiến văn phòng luật sư của đóng cửa dẹp tiệm!

 

 

Loading...