Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 104: Thân Phận Phấn Nhân Bí Ẩn Bị Bại Lộ

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:13:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bởi vì chị em, sẽ nên chuyện lớn.”

Tưởng Tảo Tảo , trong ánh mắt sự đùa cợt, cũng sự qua loa.

“Không nhà thiết kế, mà là bậc thầy.”

Vệ Mẫn xong, n.g.ự.c như thứ gì đó đ.â.m sầm .

Từ nhỏ cô thích vẽ vời, say mê đến mức ngay cả trong mơ cũng đang phác họa đường nét. Hồi cấp hai, cô bắt đầu lén lút lật xem tạp chí thời trang trong nhà. Cô thậm chí còn dùng vải vụn cắt may quần áo, mặc cho b.úp bê, gương ướm thử.

mắng cô , lo việc đàng hoàng. Nói cô suốt ngày suy nghĩ viển vông, lãng phí thời gian. Những bản thảo đó, bộ xé nát tươm, còn một trang nào.

Sau công ty của Tống Yểu, cô lấy hết can đảm nộp tác phẩm, tay cũng run rẩy. Kết quả đối phương chỉ đáp một câu: “Cũng tạm.”

hôm nay, với cô , cô thể trở thành bậc thầy. Đây là đầu tiên, cô coi trọng.

Hốc mắt cô bỗng nhiên nóng lên, tầm nhòe .

“Em đồng ý với chị.”

Tưởng Tảo Tảo vỗ nhẹ lên vai cô , ấm truyền từ lòng bàn tay khiến Vệ Mẫn thấy an tâm lạ thường.

“Được, một lời định.”

thêm gì nữa. sự tin tưởng đó, sớm vượt qua ngàn vạn lời .

đàn chị… thương hiệu của chúng , tên là gì ạ?”

Câu hỏi thốt , Tưởng Tảo Tảo sững , trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.

“Cái … chị vẫn nghĩ .” Giọng cô ngập ngừng, âm lượng hạ thấp xuống vài phần.

Vệ Mẫn: …

ngơ ngác Tưởng Tảo Tảo, môi hé mở, nhưng một chữ cũng thốt nên lời. Ai mà ngờ , ngay cả một cái tên chính thức cũng định xong? Người vẻ đáng tin cậy, việc sấm rền gió cuốn, bắt tay việc … tùy hứng thế ? Không đáng tin thế ?

“Đừng lo,” Tưởng Tảo Tảo chợt thẳng lưng, giơ tay lên, vỗ nhẹ n.g.ự.c , “Thương hiệu của chúng , tương lai nhất định là hàng xa xỉ quốc tế hàng đầu. Không thương hiệu bình thường, mà là loại đỉnh kim tự tháp .”

“Vậy… chúng nhà đầu tư ạ?” Vệ Mẫn thăm dò hỏi.

tin năng lực của Tưởng Tảo Tảo, chỉ là con đường khởi nghiệp , chỉ nhiệt huyết thôi thì xa xa đủ, nguồn vốn chống đỡ, bản thiết kế hoành tráng đến cuối cùng cũng sẽ tan thành mây khói.

“Có chứ, Tập đoàn Sở thị.” Tưởng Tảo Tảo đáp chút do dự.

“Sở thị nào ạ?” Vệ Mẫn khẽ nhíu mày, gặng hỏi thêm một câu.

Tập đoàn Sở thị trong giới thương nghiệp mấy nhánh, tên giống nhưng bối cảnh khác , thể đ.á.n.h đồng.

“Cái nhiều tiền nhất .” Tưởng Tảo Tảo mỉm , giọng điệu nhẹ bẫng.

Sở thị mới đầu tư CR ? Sao đầu tư cho chị nữa?”

Vệ Mẫn thót tim, trong đầu suy nghĩ xoay chuyển với tốc độ ch.óng mặt. CR là thương hiệu thời trang mới nổi trong giới, thanh thế to lớn, đang ở thời kỳ đỉnh cao. Nếu Sở thị mới rót vốn CR, thể ngoắt sang ủng hộ dự án mới toanh ngay cả tên cũng của Tưởng Tảo Tảo?

càng nghĩ càng thấy đúng.

Tưởng Tảo Tảo nhẹ nhõm, khóe môi cong lên một nụ hờ hững.

“Sở Mộ Lân là chồng chị, chút tiền đối với cũng giống như tiền tiêu vặt thôi. Hơn nữa, khoản đầu tư bên CR đó, trụ bao lâu nữa .”

những lời tàn nhẫn hơn, CR sẽ rút vốn, càng công ty đó thể đối mặt với nguy cơ sụp đổ. ý tứ đủ rõ ràng. Việc Sở thị rót vốn, chẳng qua chỉ là đổi hướng đặt cược mà thôi.

Vệ Mẫn ngây tại chỗ, ngón tay cứng đờ. Vài giây , cô chợt phản ứng , tay run lên, vội vàng móc điện thoại .

Một loạt tiêu đề bùng nổ nhảy .

"Sở thị ẩn hôn ba năm! Thân phận phu nhân bí ẩn bại lộ!"

"Vợ tổng tài là đứa con giới giải trí ruồng bỏ? Sao nhí ngày xưa nay ở ?"

"Cú lật ngược kinh thiên động địa! Người phụ nữ Sở Mộ Lân, là cô ?"...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-104-than-phan-phan-nhan-bi-an-bi-bai-lo.html.]

Toàn là những tin đồn cẩu huyết mà cô hiểu, tiêu đề cái giật gân hơn cái . Nội dung càng thật giả lẫn lộn, tràn ngập đủ loại suy đoán vô căn cứ.

ngẩng đầu lên, ánh mắt chằm chằm Tưởng Tảo Tảo, giọng run rẩy.

“Chị… thật sự là Tưởng Tảo Tảo?”

“Khụ khụ… là chị.”

Tưởng Tảo Tảo vội vàng xua tay, mặt lộ một tia bối rối, nhưng mang theo chút ý bất đắc dĩ.

“Đừng xem nữa, mấy thứ đó hươu vượn. Bọn truyền thông cứ thích bịa chuyện, càng vô lý càng tin.”

Cô liếc mắt một cái , màn hình điện thoại của Vệ Mẫn là những tin tức " lành" đó.

Thêm Wechat xong, hai hẹn thời gian và địa điểm cho gặp mặt tiếp theo. Tưởng Tảo Tảo liền vội vã dậy, xách túi chuẩn về nhà chạy deadline. Bản thiết kế của cô mới vẽ một nửa, kế hoạch thương hiệu cũng xong. Thời gian cấp bách, một khắc cũng thể chậm trễ.

Còn về đến nhà, điện thoại rung lên, màn hình sáng.

[Anh Huy Thành , thời gian về định, ở nhà việc thì gọi điện thoại.]

Cô sững , ngón tay dừng giữa trung, ánh mắt chằm chằm dòng chữ đó. Không hiểu chữ, mà là căn bản ngờ tới, Sở Mộ Lân đây bao giờ với cô những điều .

Anh công tác bao giờ thông báo , lịch trình luôn bí ẩn. Cho dù nước ngoài họp hội đồng quản trị, cũng chỉ bảo trợ lý gửi một tờ lịch trình. Từ khi nào, chủ động nhắn tin báo cáo hành tung ?

Trận cãi vã ngày hôm qua, mà thật sự kéo hai gần .

Khóe miệng cô khống chế mà cong lên. Cô cúi đầu trả lời , đầu ngón tay chạm nhẹ lên màn hình.

[Đi đường chú ý an , đừng việc quá sức.]

[Được.]

Tiếp đó một tin nhắn nữa.

[Về nấu đồ ăn cho em.]

Sở Mộ Lân , Tưởng Tảo Tảo lập tức cho Vương mụ nghỉ phép ba ngày. Cô hành động dứt khoát, ngay cả giải thích cũng bỏ qua, chỉ gửi một tin nhắn thoại qua.

“Vương mụ, dì nghỉ ngơi hai ngày , việc nhà để cháu dọn dẹp.”

Tự chạy tìm Quách Dĩnh. Trước khi khỏi nhà còn cố ý một bộ đồ dệt kim màu vàng nhạt.

Quách Dĩnh dạo đang chuẩn cho buổi triển lãm tranh. Cô tiện đường đến cọ chút cảm hứng, nhân tiện ở bên cạnh cô bạn lớn lên từ nhỏ .

Con trai ư? Cứ để nó bơ vơ .

Cô ôm cốc cà phê bên cửa sổ phòng việc của Quách Dĩnh, ánh mắt lơ đãng xa, trong lòng tính toán về thằng nhóc ở nhà. Cái khuôn mặt ngày nào cũng đầy chữ "bà xứng ", bây giờ chắc đang rúc sô pha chơi game nhỉ?

Đáng đời.

Thằng nhóc đó dạo đuôi sắp vểnh lên tận trời . Tuần về nhà, ngay cả giày cũng , ngả ngớn sô pha, tay chơi game ngừng, đầu cũng thèm ngẩng lên : “Mẹ, tối nay ăn gì?”

Hôm qua mới hòa hoãn quan hệ với Sở Mộ Lân. Cô thầm nghĩ trong lòng, là, đẻ thêm đứa nữa?

Ý nghĩ nảy , chính cô cũng dọa cho giật . nghĩ , càng nghĩ càng thấy khả thi. Gia đình ba dễ mất cân bằng, gia đình bốn mới vững chắc. Đợi đứa thứ hai đời, xem nó còn dám đắc ý nữa .

Khóe môi cô khẽ nhếch lên, trong đầu hiện cảnh hai đứa trẻ tranh giành đồ chơi, giành đồ ăn vặt. Một đứa mách lẻo, một đứa ngụy biện. Còn cô ở giữa, thong thả uống . Chỉ tưởng tượng thôi khiến tâm trạng cô vô cùng .

Hai ngày nay, cô và Quách Dĩnh chơi đùa vui vẻ. Ban ngày dạo bảo tàng mỹ thuật, chọn vải, thử bản thảo thiết kế váy cưới. Buổi tối dứt khoát chuyển khu vực ngoài trời của một quán rượu nhỏ, gọi hai ly rượu hoa quả, trò chuyện đến khi đèn đường sáng lên vẫn giải tán.

Buổi chiều sửa xong một bản vẽ. Vừa gập máy tính , điện thoại sáng lên. Trên màn hình nhảy một tin nhắn.

[Anh về đến nhà .]

Thời gian hiển thị 17:23, đúng lúc ánh hoàng hôn chiếu xiên phòng khách.

Cô cầm điện thoại lên, lạch cạch gõ chữ: [Vâng~]

Đầu ngón tay gõ thoăn thoắt, tiện tay còn thêm một mặt , âm cuối kéo dài đầy tinh nghịch.

 

 

Loading...