Sau Giấc Mơ, Tôi Trở Thành Thai Phụ - Chương 166
Cập nhật lúc: 2024-12-10 21:28:35
Lượt xem: 14
Lần này Cố phu nhân cùng Cố Kính Chi tới thành phố C là để ăn sinh nhật Khẩu Khẩu.
Năm nay sinh nhật Khẩu Khẩu rơi đúng vào ngày Chủ nhật, vì thế không ai bị vướng lịch gì.
Nói vậy thôi chứ kể cả không có thời gian thì Cố Kính Chi cùng Cố phu nhân sẽ tạm dừng hết tất cả mọi công việc để đón sinh nhật cùng Khẩu Khẩu. Bởi lẽ đây chính là lần đầu tiên cả nhà ăn sinh nhật Khẩu Khẩu. Hai người đã bỏ lỡ tiệc đầy tháng, sinh nhật một tuổi của Khẩu Khẩu rồi nên lần sinh nhật hai tuổi này của Khẩu Khẩu, kể cả hai người có bận đến nhường nào cũng sẽ dành thời gian tới đây để tổ chức cho Khẩu Khẩu một bữa tiệc sinh nhật thật hoành tráng!
Hôm nay là sinh nhật nên Khẩu Khẩu vô cùng hưng phấn, mới 5 giờ sáng đã dậy rồi. Cậu nhóc vừa tỉnh cái là làm náo loạn không cho ba mẹ mình ngủ nữa luôn.
Cố Yến Khanh híp mắt, kéo nhóc con chuyên gây sự kia qua ôm vào trong n.g.ự.c mình, nói: “Trời vẫn còn chưa sáng đâu. Khẩu Khẩu à, chúng ta ngủ thêm một lát đi.”
Khẩu Khẩu ngủ đủ rồi nên không ngủ thêm được nữa. Cậu nhóc nằm yên được hai phút thì chui từ trong n.g.ự.c Cố Yến Khanh ra sau đó chạy đến chỗ cửa sổ, mở rèm ra, lớn giọng: “Sáng! Ba ba, trời, trời đã sáng!”
Cố Yến Khanh: “……”
Sáng thì sáng thật đấy, nhưng cứ coi là trời vẫn tối đi.
Hôm qua Cố tổng bận việc ở công ty, đến tận nửa đêm mới lên giường ngủ. Cả đêm qua anh còn chưa ngủ được 5 tiếng. Đã thế còn bị thằng nhóc thúi kia phá quấy nữa chứ. Anh bất đắc dĩ nói: “Trời sáng nhưng cũng đã có ai dậy đâu?
Khẩu Khẩu ngoan, qua đây ngủ với ba thêm một lát nhé!”
“Không cần ~” Khẩu Khẩu giậm chân nhỏ, “Đi tìm anh Uyên Uyên ~” “Thế ba mở cửa rồi con tự đi tìm anh Uyên Uyên của con được không?”
“Được!” Khẩu Khẩu đồng ý ngay lập tức.
Bây giờ trời không quá lạnh, Cố Yến Khanh mặc cho Khẩu Khẩu một cái áo khoác bên ngoài sau đó mở cửa để cậu ra ngoài.
Uyên Uyên đã lớn nên có thể ngủ một mình một phòng. Khẩu Khẩu chạy bạch bạch bạch đến phòng Uyên Uyên, gõ cửa nói: “Anh ơi, mở cửa ~ anh ơi.”
Một lát sau, Uyên Uyên mở cửa ra. Cố Yến Khanh thấy Khẩu Khẩu đi vào thì thở phào nhẹ nhõm.
Tiểu ác ma đi phá Uyên Uyên rồi, anh đã có thể yên tâm nằm ngủ.
Kiều Vãn Tình cũng bị giọng nói của Khẩu Khẩu đánh thức, nhưng cô không mở mắt ra nói chuyện với Khẩu Khẩu. Bởi vì cô biết buổi sáng mà Khẩu Khẩu đã mở mắt ra thì kiểu gì cũng dậy, không ngủ tiếp nữa nên cô để mặc cho cậu nhóc phá quấy Cố Yến Khanh.
Nhưng thấy Cố Yến Khanh trực tiếp dụ Khẩu Khẩu qua chỗ Uyên Uyên thì cô bất đắc dĩ nói với Cố Yến Khanh vừa nằm lại lên giường: “Uyên Uyên còn nhỏ, anh phải để cho thằng bé nghỉ ngơi đầy đủ chứ. Ai lại phá nó như thế?”
Nếu mà mẹ Uyên Uyên biết chuyện chắc sẽ buồn lắm.
“Không sao đâu, tối qua Uyên Uyên ngủ sớm.” Cố Yến Khanh ôm Kiều Vãn Tình vào trong lòng, “Nếu mà thằng bé không muốn Khẩu Khẩu phá mình thì đã không mở cửa rồi.”
Đừng nghĩ Uyên Uyên nhỏ mà nhầm. Cậu nhóc vô cùng thông minh, không phải là loại người làm việc không biết suy nghĩ.
Nếu mà cậu nhóc không thích ai hoặc chuyện gì đó thì tuyệt đối sẽ không chấp nhận để mình chịu thiệt.
Có lẽ là trí thông minh trời ban dành cho nam chủ ấy nhỉ?
Kiều Vãn Tình định nói thêm cái gì đó, nhưng cơn buồn ngủ lại ập đến. Cô lại mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
Ở một diễn biến khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/sau-giac-mo-toi-tro-thanh-thai-phu/chuong-166.html.]
Khẩu Khẩu vào phòng Uyên Uyên nói to: “Anh ơi, trời sáng rồi!!”
Vân Mộng Hạ Vũ
Uyên Uyên vẫn chưa tỉnh ngủ. Cậu nhóc gật gà gật gù ngồi trên giường nói: “Nhưng anh vẫn buồn ngủ, anh muốn ngủ tiếp.”
“Không được ~” Khẩu Khẩu không cho Uyên Uyên ngủ, nhanh chóng bò lên giường sau đó đè từ sau lưng Uyên Uyên, “Chơi, chơi với Khẩu Khẩu!”
Uyên Uyên bị Khẩu Khẩu đè như vậy thì suýt nữa nhào ra khỏi giường. Cậu nhóc vội ngồi vững lại, nói: “Hôm qua hai anh em mình xem TV, ở đó có người tên là “Ông Ba Bị”. Nghe nói “Ông Ba Bị” chuyên đi bắt những đứa trẻ tối muộn không ngủ, hoặc là những bạn nhỏ trời chưa sáng đã dậy rồi.”
Khẩu Khẩu: “……”
Uyên Uyên cố ý làm mặt quỷ dọa Khẩu Khẩu: “Ông Ba Bị đó, em có sợ không? Nghe nói ông ta sẽ bắt các bạn nhỏ đến nơi thật tối, ba mẹ cũng không tìm thấy được luôn.”
Khẩu Khẩu đang ở độ tuổi sợ tối, vừa nghe thấy “Ông Ba Bị” đáng sợ như vậy thì không dám làm loạn nữa. Cậu trượt từ người Uyên Uyên xuống, rúc vào trong chăn của Uyên Uyên: “Khẩu Khẩu muốn, muốn ngủ nữa.”
“Thế ngủ cùng anh nhé?” “Được.”
Uyên Uyên cởi áo khoác của Khẩu Khẩu ra. Hai anh em cùng chui vào trong chăn nằm ngủ.
Thật ra Khẩu Khẩu hết buồn ngủ lâu rồi, nhưng cậu nhóc bị Uyên Uyên dọa nên vô cùng sợ hãi, dán chặt người vào người Uyên Uyên. Trái tim nhỏ của cậu đập bịch bịch bịch, sợ “Ông Ba Bị” tới bắt mình. Có lẽ là do tác dụng của tâm lý nên Khẩu Khẩu cũng nhanh chóng ngủ tiếp.
Thấy Khẩu Khẩu ngoan ngoãn ngủ lại, Uyên Uyên dịu dàng cười, sau đó cũng ngủ theo.
Một lần ngủ này là ngủ đến hơn 7 giờ sáng. Đến lúc hai anh em tỉnh dậy thì cả nhà đã dậy hết rồi. Vì hôm nay là sinh nhật của Khẩu Khẩu nên ban ngày mọi người định dẫn nhau ra ngoài chơi. Đến buổi tối thì sẽ tổ chức tiệc mừng sinh nhật cho Khẩu Khẩu.
Cố Yến Khanh đã đặt xong bánh kem từ trước đó. Bình thường, ở chung cư này, Khẩu Khẩu cũng quen một hai bạn nhỏ khá đáng yêu. Vì thế anh định mời các bạn nhỏ ấy đến nhà mình dự tiệc cùng.
Nhà họ còn mời cả Hân Hân – cháu gái của Kiều Vãn Tình nữa. Vì nhà Hân Hân ở thành phố C nên Kiều Vãn Tình có hỏi qua chị dâu của mình một chút, cô ấy cũng bảo buổi tối sẽ mang Hân Hân đến đây.
Ban ngày Cố Kính Chi, Cố phu nhân đưa Khẩu Khẩu cùng Uyên Uyên ra ngoài chơi. Ở công ty Cố Yến Khanh còn một chút việc nên anh phải qua đó xử lý một chút. Còn Kiều Vãn Tình, từ sau khi mang thai thì đầu óc cô cứ lâng lâng. Mãi mới có một ngày nghỉ nên cô định nghỉ ngơi dưỡng sức.
Trùng hợp là Cố Kính Chi cùng Cố phu nhân dẫn hai bạn nhỏ đi chơi cũng không cần Kiều Vãn Tình phải đi cùng để trông. Vì thế cô ở nhà luôn, thuận tiện giúp phòng bếp chuẩn bị một số món ăn cho buổi tối. Nếu mời người ta đến dự tiệc thì nhất định phải nấu kha khá đồ ăn, một mình đầu bếp không thể lo hết được mọi việc.
Cố Yến Khanh còn mời cả người đến trang trí nhà. Anh ta trang trí nhà vô cùng đẹp, hơn nữa còn chuẩn bị cho mỗi bạn nhỏ một món quà, đủ để tạo mặt mũi
cho Khẩu Khẩu.
Có lẽ biết được hôm nay là một ngày đặc biệt nên vị ở trong bụng Kiều Vãn Tình náo loạn không ngừng. Kiều Vãn Tình thấy đầu bếp làm mấy cái bánh quy khá đẹp, không nhịn được ăn vài cái, sau đó thì nôn ra không ngừng.
Kiều Vãn Tình bị bạn nhỏ trong bụng chọc giận. Sau khi nôn xong thì cô lau nước mắt sinh lý trên mặt, nhìn cái bụng vẫn còn bằng phẳng của mình nói: “Đứa nhỏ hư này, con còn làm chuyện xấu nữa là mẹ không yêu con đâu đấy!”
“……” Tiếc là hiện tại vị trong bụng cô vẫn còn chưa thành hình, cũng không nghe được sự uy h.i.ế.p trắng trợn của cô.
Kiều Vãn Tình rửa mặt ra khỏi toilet. Đúng lúc ấy, cô nghe thấy có người nhắn WeChat cho mình.
Từ sau khi mang thai, cô tránh xa điện thoại hết mức có thể. Tuy rằng để điện thoại gần người chắc cũng sẽ không sao, nhưng người làm mẹ vẫn nên cẩn thận hết sức, phòng ngừa tất cả những khả năng có thể gây ra tổn thương cho con mình.
Vì thế cô để điện thoại xa người, nhưng chỉnh chuông lên mức lớn nhất để không bị lỡ bất cứ thông tin, tin nhắn quan trọng nào.