Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 58: Tự mình đa tình, mất mặt đến tận nóc

Cập nhật lúc: 2026-03-01 13:06:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy họ gì cũng , Cố Minh Châu tức điên, bắt đầu nguyền rủa:

"Các ích kỷ độc ác như , c.h.ế.t chắc xuống địa ngục!"

"Nếu c.h.ế.t đói ở đây, chính là do các hại c.h.ế.t ! Các là hung thủ g.i.ế.c ! Cả đời cũng đừng hòng sống yên !"

 

mặc cho cô gào thét , Tần Tu Hàn và đám vẫn coi như muỗi vo ve bên tai, chẳng ai buồn ngẩng đầu.

 

Họ tiếp tục… nhàn nhã ăn cá nướng.

 

“Minh Châu, đừng nữa, thôi.” Cố Hiên chủ động kéo tay Cố Minh Châu, cứng rắn lôi cô .

 

[Ha ha ha, nội thương luôn! Cố Minh Châu lấy tự tin từ mà nghĩ Sở Y Y sẽ chia đồ ăn cho thế?!]

[Cô suốt ngày nhắm chị Y Y, giờ còn mặt dày xin đồ ăn từ chị Y Y?! Biết nhục ?]

[ xem thôi mà cũng thấy hổ luôn !]

[Thích nhất là mấy màn " xanh" + "chó ngu" vả mặt!]

[ thắc mắc nhỏ: nếu họ kiếm gì ăn, mà chương trình cũng mặc kệ, lỡ đói c.h.ế.t thật thì ?]

[Còn sức mà c.h.ử.i , còn sức mà giành đồ, tới mức hấp hối.]

[Chắc chắn tổ chương trình phương án dự phòng. Không ai dám để chơi c.h.ế.t thật !]

 

Sau khi Cố Minh Châu và Cố Hiên rời , nhóm Trương Giai Giai tiếp tục ăn uống vui vẻ.

Hai con cá nướng chia đều cho ba .

Ăn xong, Trương Giai Giai hào hứng dậy, lễ phép với Sở Y Y:

“Chị Y Y, giờ em sức , để em hát thêm vài bài nữa cho chị nhé!”

Sở Y Y gật đầu: “Được thôi.”

Trương Giai Giai liền hắng giọng bắt đầu cất tiếng hát.

Tần Tu Hàn thì tiện tay hái một chiếc lá to, ngậm miệng thổi nhạc nhạc đệm.

Sở Y Y tựa lưng gốc cây, hứng thú ngắm cả hai biểu diễn.

Phải là… đúng kiểu thư giãn giữa rừng, chill chất!

 

Ở nơi xa xa, Cố Minh Châu thấy tiếng hát từ khu rừng vọng , tức đến mức dậm chân thình thịch.

Đáng ghét! Cùng bỏ rơi trong rừng, thì vui vẻ như mở hội, còn cô và Cố Hiên thì đầy bụng oán khí?

Tất cả là tại Cố Hiên vô dụng!!

 

Ngày thứ năm.

Sáng sớm, Sở Y Y tỉnh dậy thì thấy Trương Giai Giai và mấy vẫn đang ngủ say.

Những ngày , vì đói nên họ thức trắng nhiều đêm, dù cố ngủ cũng yên giấc, cứ trở liên tục.

Hôm qua ăn no, cuối cùng họ cũng một giấc ngủ ngon lành, thẳng cẳng đến tận sáng vẫn dậy nổi.

Sở Y Y sửa soạn xong xuôi, đeo ba lô, một rảo bước rừng.

thích ở cùng đám quá lâu, thà lên núi tìm lũ khỉ chơi còn vui hơn.

 

Tối qua, Cố Minh Châu và Cố Hiên đói đến mất ngủ, nên sáng còn dậy sớm hơn cả Sở Y Y.

Thấy Sở Y Y một rừng, Cố Minh Châu lén kéo Cố Hiên bám theo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-58-tu-minh-da-tinh-mat-mat-den-tan-noc.html.]

Cố Hiên nhíu mày: “Em theo cô gì? Lại định tay đ.á.n.h ? Anh khuyên em đừng dại. Mình ăn no còn đ.á.n.h tơi bời, huống chi giờ đói rũ rượi!”

Cố Minh Châu thì ánh mắt gian tà, thì thầm:

“Cô ngày nào cũng tìm đồ ăn. Em chỗ cô kiếm thức ăn, với cách cô săn bắt như thế nào.”

 

Nói cho văn vẻ thế thôi, thực Cố Minh Châu tính nước canh me, chờ Sở Y Y g.i.ế.c con mồi thì nhào cướp khi cô kịp nhặt.

Miễn con mồi chạm tay Sở Y Y, thì cô thể giả bộ: “Ủa? thấy ngoài rừng đó, tưởng đồ ai bỏ.”

Cố Hiên dù cũng còn chút lương tri, Cố Minh Châu dám toạc , sợ từ chối, đành giở chiêu lừa trai.

đói quá , lúc đạo đức gì đó… để tính tiếp, cái ăn mới là chân ái!

 

Sở dĩ hai họ sống sót đến ngày thứ năm, là vì lén ăn rau dại.

Chẳng độc , nhưng thấy lá to, xanh mướt, trông vẻ lành lành nên họ cứ nhổ lên gặm.

Cố Hiên nghĩ nghĩ , thấy cũng đúng. Cứ ăn rau thế cũng , thôi thì học cách săn mồi cũng .

Vậy là hai em len lén bám đuôi Sở Y Y.

 

Sở Y Y sớm phát hiện theo, nhưng chẳng buồn quan tâm.

Với cô, bọn họ chẳng tạo mối đe dọa gì.

Hơn nữa… cô cũng tò mò tụi nó bám theo để gì.

Đừng tính tới kiếm chuyện gây sự nhé?

 

Cô cố tình với tốc độ bình thường để họ còn theo kịp, nhảy cây dùng khinh công rừng rậm như hôm.

… bọn họ vẫn bỏ xa một đoạn.

 

Sở Y Y băng rừng xuyên suối, chẳng mấy chốc đến chân núi.

Lũ khỉ quen thuộc đang nghỉ ngơi mấy cành cây.

Vừa thấy cô tới, bọn nó liền ré lên vui mừng.

 

“Ủa, mấy đứa kiếm chuối ? Cho chị xin hai quả ăn thử !”

Sở Y Y thấy tụi khỉ đang gặm chuối ngon lành thì chẳng khách sáo gì, mở miệng xin ngay.

Cô từng đến đây nhiều , thế mà hề phát hiện quanh đây cây chuối.

 

Khỉ chúa lập tức giật lấy hai trái từ tay mấy con khỉ con, tung nhảy xuống đưa tận tay Sở Y Y, dáng ngoáy đuôi hớn hở.

“Cảm ơn nha~.”

Sở Y Y vui vẻ nhận lấy, tìm một chỗ đất bằng xuống nhâm nhi chuối một cách đầy khí chất.

 

Từ bên mé rừng, Cố Minh Châu và Cố Hiên mới thở hổn hển đuổi kịp thì… trông thấy tận mắt cảnh tượng đó.

Một đám khỉ vui vẻ biếu chuối cho Sở Y Y?!

Cố Minh Châu tức đến mức móng tay cào rách cả vỏ cây!

 

Đáng giận!

Rõ ràng cùng rớt ở chỗ , cô thì ăn, khỉ yêu quý, còn cô thì chịu cảnh chịu đói chịu rét?!

Sở Y Y cho khỉ ăn gì ?

Không công bằng! Cô mới là cao quý! Đáng lẽ bầy khỉ quấn lấy cô , dâng đồ ăn cho cô mới đúng chứ!

Loading...