Cố Hiên sững một chút, đau lòng ôm lấy cô :
“Xin em, là ba bảo vệ em, để em chịu khổ…”
Anh , đói bụng dễ nổi cáu, đây là điều dễ hiểu.
Huống hồ Cố Minh Châu chỉ đói, mà còn chịu đủ thứ cú sốc, tính cách đổi cũng chẳng lạ gì.
Chờ đến lúc rời khỏi nơi , em gái nhất định sẽ trở bình thường.
Cố Minh Châu nức nở :
“Giờ Sở Y Y chịu giúp tụi , tụi đây? Lại nhịn đói tiếp ? Em đói đến nhấc nổi chân nữa …”
Cố Hiên c.ắ.n răng:
“Đi tìm tiếp, dù bắt gia cầm, tìm vài quả trứng cũng , còn sống là còn cơ hội.”
Cố Minh Châu theo lầm bầm trong bụng:
“Vô dụng!”
Nếu Cố Hiên nổi một phần mười bản lĩnh của Sở Y Y, thì cô chẳng đến nỗi đói meo thế .
Ngay cả phụ nữ mà cũng bằng – đúng là phế vật!
[Tch tch tch, Cố Minh Châu đúng là tài bịa chuyện, gì cũng thể biến thành lý do. Còn Cố Hiên – trời ạ, não để , chuyện mà cũng tin!]
[Cũng may Sở Y Y mềm lòng tha thứ, kiểu xứng tha thứ!]
[Chị Y Y vẫn còn bụng lắm đó! Chị nhắc tụi là gia cầm thích trốn trong bụi cây. Nếu thông minh thì tìm kỹ sẽ thấy, chị Y Y bên camera rõ rành rành mấy con gà què lết qua lết trong bụi, nhiều đến mức chị chán chả thèm bắt luôn. Vậy mà tụi thấy nổi con nào, đúng là tài!]
[Đạo diễn ơi, chuyển ống kính về chị Y Y ! Cho chị ngẩn ngơ còn hơn mặt con Cố Minh Châu!]
[Á á á, chị Y Y bá đạo quá trời! Dọa cả bầy khỉ ! Tụi khỉ chắc dám bén mảng tới nữa ha?]
[Không ngờ tụi khỉ cũng thù dai, còn bày mưu mai phục tính đ.á.n.h úp chị Y Y nữa chứ. Học nha…]
Sở Y Y cứ thế tiến thẳng về phía .
Dọc đường cô thấy ít gà và thỏ, nhưng chẳng vội bắt – đồ ăn còn nhiều, lúc về tiện tay tóm một con là .
Cô tìm trái cây dại.
Đám khỉ từng tấn công cô vốn sống núi, chỉ thỉnh thoảng mới rừng, chứ sống hẳn trong đó.
Điều chứng tỏ, cánh rừng là núi.
Lúc nãy cô để ý, đàn khỉ lúc bỏ chạy đều hướng về phía . Giờ cô men theo dấu vết, hy vọng tìm con đường qua núi.
Sở Y Y thi thoảng đu dây, lúc bò sát mặt đất, di chuyển nhanh.
Khoảng nửa tiếng , cô băng qua rừng, thấy dãy núi phía .
Ngẩng đầu lên – quả nhiên là đám khỉ đó đang lẩn trốn phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-42-gap-chuyen-kinh-hoang.html.]
Đám khỉ thấy cô, lập tức kêu thất thanh, cắm đầu cắm cổ chạy thẳng lên đỉnh núi.
Sở Y Y gãi gãi đầu:
“ đáng sợ ? Mấy đứa chọc thì cũng chẳng thèm đ.á.n.h . Làm gì mà chạy như ma đuổi chứ?”
Dĩ nhiên – chẳng ai trả lời cô cả.
Cô nhún vai bắt đầu leo núi.
May mắn , cô tìm nho rừng mọc sườn núi.
Cô hái hai chùm, một phiến đá nhẵn bóng, ăn thưởng ngoạn phong cảnh.
Phải là, phong cảnh ở đây thật sự, khí trong lành, thậm chí còn hơn cả mấy khu du lịch 5 trong nước.
Ăn xong hai chùm nho, cô suýt thì ê răng.
“Tch, ăn cái nhiều hại răng ghê.”
Sở Y Y tiếp tục khám phá xung quanh.
Cô tìm thấy mấy cây hồng dại, quả chín mọng, nhưng đa phần chim mổ mất.
Tìm mãi mới vài quả còn nguyên, cô trèo lên cây hái xuống ăn.
Rồi tìm mấy loại trái cây khác ăn , nhưng vị ngon lắm, nên cũng chỉ thử một chút thôi.
Cả ngày hôm đó, cô lang thang núi.
Đàn khỉ cho một con theo dõi từ xa, vẻ sợ cô chiếm lãnh thổ của chúng.
Ban đầu cô tính ở núi qua đêm – ngắm từ cao, tầm , khung cảnh cũng hơn.
, ở đây nước!
Leo núi cả ngày đẫm mồ hôi, tắm thì chịu nổi.
Thế là cô đành .
Trên đường về, tiện tay bắt luôn một con thỏ xui xẻo.
Khi về đến chỗ đóng trại, cô thấy mấy Cố Minh Châu.
Trước mặt họ… trống trơn.
Hiển nhiên là vẫn kiếm gì để ăn.
Ai nấy trông như trải qua kiếp nạn, quần áo xộc xệch, tóc tai bù xù như ổ gà.
Đặc biệt là Cố Hiên – áo trắng dính đầy m.á.u, mặt đầy vết cào, tinh thần sa sút rõ rệt.
Rõ ràng – họ gặp chuyện kinh hoàng trong rừng.