Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 32: Sở Y Y đòi hỏi như sư tử há miệng

Cập nhật lúc: 2026-03-01 12:26:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Hiên gật đầu chắc nịch:

“Yên tâm, sẽ khiến Sở Y Y trả giá!”

Ánh mắt Cố Minh Châu chợt ánh lên vẻ độc ác và hiểm độc.

“Sở Y Y, tao sẽ để mày yên ! Tao nhất định khiến mày sống bằng c.h.ế.t!”

 

[Ôi má ơi! Máu dồn lên não đây ! Cố Minh Châu đúng là quá đáng thể tha thứ ! Dám đẩy Trương Giai Giai rừng một ?!

Giả như chương trình âm thầm canh chừng, cô gặp thú dữ thì ai chịu trách nhiệm?!]

 

[Cố Hiên trời? Não để ở nhà ? Nói gì Cố Minh Châu cũng tin sái cổ?]

 

[Sở Y Y mới là em ruột đó! Mà vì một đứa con gái ăn cắp phận, trả thù em ruột ?!

Não dùng để nghĩ ?!]

 

[Gia đình nhà họ Cố đúng là hết t.h.u.ố.c chữa. Từ xuống đều thiếu não như , bảo sinh loại giống — độc ác, ngụy tạo, hai mặt!]

 

[ cũng nghĩ thế. Bằng , nhà họ Cố mù quáng bênh vực Cố Minh Châu, đến mức sẵn sàng hãm hại cả ruột thịt của ?]

 

[Cố Hiên định trả thù Sở Y Y kiểu gì ?]

 

[Mấy để ý ánh mắt gian tà của Cố Minh Châu ? Lạnh cả sống lưng, đúng kiểu phản diện xịn!]

 

[Haha, chương trình rõ mồn một cái bản chất thật của cô , hóng ngày cô vạch mặt ghê luôn đó!]

 

Trương Giai Giai lủi rừng tìm đồ ăn, hơn ba tiếng đồng hồ mà chẳng bắt con gì.

Một cô gái như cô , thể lực yếu, cái còn trẹo chân là may , đừng chi chuyện săn.

Đàn ông vạm vỡ còn bắt hụt, gì cô ?

Nhìn trời bắt đầu tối, cô đành men theo đường cũ về.

săn gì, nhưng ít cũng nhặt hai quả trứng gà.

Vừa thấy Trương Giai Giai về tay (gần như ), Cố Minh Châu nổi đoá, c.h.ử.i cô té tát.

Chưa hết, còn giật luôn hai quả trứng, chia đôi với Cố Hiên, để mặc Trương Giai Giai đói meo bụng xẹp lép.

Trương Giai Giai dám hé nửa lời oán thán.

Có kinh nghiệm từ vụ nổ ban trưa, Cố Hiên dám nướng trứng trực tiếp lửa nữa.

Anh tìm một tảng đá phẳng, đặt lên bếp lửa cho nóng, đập trứng món trứng chiên dã chiến.

Mỗi một quả, ăn xong càng thấy đói hơn.

Cố Minh Châu bực tức mắng:

“Cái chương trình c.h.ế.t tiệt còn tới đón chúng ?!”

Cố Hiên cũng giấu vẻ bực bội.

Anh thấy tổ chương trình đúng là quá đáng.

Để mặc khách mời lăn lộn ngoài hoang dã cả ngày trời là quá thất trách!

lúc , một mùi thơm nức mũi bay đến.

 

Cố Minh Châu ngửi ngửi, nghiến răng :

“Là Sở Y Y! Nó nướng cái gì đó ngon lắm! Mùi thơm tới tận đây luôn nè!”

Cố Hiên nuốt nước miếng ừng ực, mắt sáng rỡ.

Trước giờ từng để ý, hoá Sở Y Y nấu ăn siêu giỏi, món nào món nấy thơm đến mức xỉu!

Cố Minh Châu phắt dậy:

“Anh ba, qua xem .”

Cố Hiên gật đầu tán thành.

Ba bám theo mùi thơm mà tới.

 

Bên , Sở Y Y đang chuẩn bữa tối: cá.

từ sông vớt một con cá trắm hơn 10 ký, c.h.é.m đôi :

Một nửa để nướng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-32-so-y-y-doi-hoi-nhu-su-tu-ha-mieng.html.]

Một nửa hầm với nấm thành canh.

Mùi cá nướng thơm nức mũi, chỉ dụ , đến cả chim ch.óc và sóc cũng bu hóng hớt.

Sở Y Y thắc mắc:

“Ủa, chim với sóc ăn cá nướng ? Hôm nay tụi nó tò mò gì dữ ?”

 

Ngay khi cô còn đang nghĩ ngợi, ba “vị khách mời” xuất hiện.

Cố Hiên, Cố Minh Châu và Trương Giai Giai lừng lững tới.

Sở Y Y chỉ liếc mắt một cái, lạnh lùng như khí.

Ba cách cô đến hai mét, mắt dán c.h.ặ.t đồ ăn như sắp chảy dãi.

Sở Y Y vẫn bình thản việc của , coi như xung quanh ai.

Mười mấy phút , cá nướng chín, canh nấm cá cũng sôi sùng sục.

Sở Y Y bưng bát lên, húp một ngụm, mắt lim dim sung sướng:

“Ngon tuyệt vời…”

 

“Ực!”

Cố Minh Châu và Cố Hiên nuốt nước miếng to như sấm, át cả tiếng húp canh.

Sở Y Y ăn tiếp một miếng cá nướng.

“Ực!” nuốt.

Mùi thơm khiến dày ba réo inh ỏi, càng càng thấy đói.

 

Cố Hiên nhịn nổi nữa, lên tiếng:

“Y Y, em nhiều ăn hết , chia tụi chút mà.”

Sở Y Y buồn ngẩng đầu, chỉ thốt một chữ:

“Cút!”

 

Cố Hiên vẫn cố gắng nài:

“Thức ăn nhiều thế mà em ăn hết là lãng phí, lãng phí là tổn đức đó, chỉ giúp em thôi…”

Sở Y Y nhếch mép:

“Cút!”

 

Cố Hiên bắt đầu mất kiên nhẫn, nhưng vẫn cố giữ giọng nhẹ nhàng:

“Y Y , với em dù gì cũng là một nhà, em thể ăn một chia sẻ…”

 

Sở Y Y bật lạnh:

“Bớt mượn cớ thích . , từ giờ trở chúng còn là một nhà!”

“Đừng quên lời dặn: thấy ở ngoài thì tránh xa, đừng bám theo nhận , xui xẻo lắm!”

 

Cố Hiên c.ắ.n răng:

“Vậy trả tiền ? Để với Minh Châu ăn một chút, về chuyển khoản cho em!”

 

Sở Y Y híp mắt, như :

“Thật sự mua hả?”

 

Cố Hiên thấy cơ hội, mắt sáng rỡ:

“Ừ, thật! Em giá , chấp nhận trả cao hơn giá thị trường cũng !”

 

Sở Y Y lạnh:

“Một một trăm tỷ, hai là hai trăm tỷ. Trả thì ăn, thì biến!”

 

Cố Minh Châu và Cố Hiên trợn tròn mắt, tức nổ não:

“Bộ cô khùng hả?! Cá cô nướng là vàng chắc?!”

 

 

Loading...