“Gì ? Cái gì nổ thế?!”
Cố Minh Châu hoảng hốt hét lên, vội nép lưng Cố Hiên như thể phía b.o.m mìn sắp nổ nữa đến nơi.
Cố Hiên lật đật phủi vỏ trứng và tàn lửa dính đầy , mặt cũng hết bàng hoàng nhưng vẫn quên vỗ lưng trấn an em gái:
“Không , là trứng nổ mà, giờ an .”
Cố Minh Châu trố mắt kinh ngạc:
“Trứng mà cũng nổ á?”
Cố Hiên nhíu mày:
“Anh nhớ trứng cho lò vi sóng vì sẽ nổ. Không ngờ nướng trực tiếp lửa cũng banh xác luôn…”
Cố Minh Châu tức đến độ gan phổi nổ theo bốn quả trứng , dậm chân rầm rầm:
“Đó là bữa trưa của tụi đấy! Giờ trứng cũng nát , ăn cái gì đây hả trời?!”
Cố Hiên trông cũng chẳng khá hơn là bao, mặt nặng như mây giông.
Lúc , ánh mắt của Cố Minh Châu chĩa thẳng sang Trương Giai Giai, đầy giận dữ:
“Sao cô nhắc bọn ?! Cô sinh ở nông thôn, kiểu gì chẳng cái là nguy hiểm, cô cố tình im lặng để hại đồ ăn đúng ?!”
Trương Giai Giai hoảng loạn, lắc đầu nguầy nguậy:
“Không mà! thật sự trứng thể nổ …”
Cố Minh Châu khinh khỉnh, tin nửa lời:
“Cô tưởng ngu ? Cô là dân quê mà mấy cái ? Đừng mà diễn!”
Trương Giai Giai ấm ức:
“ từng nướng trứng bao giờ, thật sự mà…”
Thật , bây giờ nông thôn cũng khác xưa , sinh ở quê nghĩa là cày bừa cuốc xẻng.
Cô từ nhỏ ba cưng như trứng mỏng, hầu như động tay việc nhà.
Họ chỉ mong cô học hành nên , còn chuyện cơm áo gạo tiền thì lớn lo.
Hơn nữa, từ khi học cấp hai, cả nhà chuyển lên thành phố, mượn tiền mua nhà để cô học hành hơn.
Rất nhiều “kiến thức dân dã” thực cô còn rành như tưởng.
Cố Minh Châu gắt gỏng:
“Cô còn dám cãi ?!”
Trương Giai Giai lập tức im bặt, chẳng dám hé răng thêm câu nào.
Cố Minh Châu khoanh tay, lạnh lùng :
“Vì sự bất cẩn của cô, với ba còn gì ăn, bây giờ cô rừng tìm thức ăn cho chúng , tìm thì đừng hòng về!”
Trương Giai Giai mặt tái mét:
“... một ạ? sợ...”
Cố Minh Châu bĩu môi:
“Giả vờ yếu đuối với ai chứ qua mắt . Cô dân quê mà sợ rừng rú á?”
“Cô đừng tưởng trò của cô. Cô đang giả vờ để lôi kéo ba cùng, lợi dụng cơ hội tiếp cận , quyến rũ chứ gì?!”
Trương Giai Giai hoảng hốt phủ nhận:
“Không ! Không hề chuyện đó!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-31-so-y-y-doi-hoi-nhu-su-tu-ha-mieng.html.]
Cố Minh Châu khẩy:
“Ha, cô đừng mơ nữa! Với cái phận rẻ rúng của cô, nhà giúp việc còn đủ tư cách, ở đó mà mơ tưởng cao xa!”
Trương Giai Giai run rẩy vì tức giận, nhưng vẫn kiên quyết:
“ thật sự ý định đó!”
Cố Minh Châu xỉa xói:
“Nếu , thì chứng minh bằng hành động. Câm miệng, bớt ngụy biện, rừng kiếm đồ ăn ngay !”
Trương Giai Giai mím c.h.ặ.t môi, và cuối cùng, mắt đỏ hoe, cô cũng lưng lặng lẽ rừng.
Cố Minh Châu khoanh tay theo, lạnh lùng hừ một tiếng:
“Hừ, trò mèo! Còn lâu mới lừa !”
Cố Hiên im em gái, mắt ánh lên vẻ sững sờ và xa lạ.
Anh đột nhiên cảm thấy, cô gái mặt còn là em gái từng nữa.
Cố Minh Châu tuy chút tiểu thư, nhưng ít còn điều, nể khác.
Còn giờ đây, cô như biến thành một con khác — độc địa, nhỏ nhen và tàn nhẫn.
Anh cau mày:
“Minh Châu, em thế ? Trương Giai Giai là con gái, rừng một nguy hiểm lắm! Lỡ lạc đường chuyện gì thì ?! Em thể ép cô như !”
Cố Minh Châu mím môi, nước mắt lưng tròng, rưng rưng trách móc:
“Anh ba… vì ngoài mà mắng em ?”
Cố Hiên nghiêm mặt:
“Em sai, là em, đương nhiên nhắc nhở em. Đây mắng mỏ, mà là em sửa sai.”
Nghe , nước mắt Cố Minh Châu tuôn như mưa:
“Hu hu hu… Em chịu đủ thứ khổ !
Bị ném tới nơi rừng rú bẩn thỉu, muỗi đốt sưng khắp , Sở Y Y đ.á.n.h sưng cả mặt, rụng nửa cái răng, tối thì ngủ đất, đau ê ẩm cả …
Từ sáng hôm qua tới giờ còn ăn gì.
Chỉ vì em bực quá, nặng lời mà cũng trách mắng em ?
Anh ba, đổi ! Anh chẳng thương em nữa!”
Cố Hiên thấy em gái bật nức nở thì lập tức bối rối cuống cuồng, vội vàng lau nước mắt cho cô :
“Thôi mà, là sai, là . Đừng nữa, trách em .”
“Minh Châu gì cũng đúng, là do chương trình quá đáng, dám để em chịu khổ như .”
“Còn mấy khác cũng sai. Thấy em khổ mà an ủi, khó dễ em, là đồ tồi.
Anh sẽ đòi công bằng cho em, nhất là con nhỏ Sở Y Y , tuyệt đối tha cho nó!”
Cố Minh Châu nhào lòng trai, nức nở:
“Anh ba nhớ giữ lời đó nha!”
“Những khác thì bỏ , nhưng con nhỏ Sở Y Y, tuyệt đối xử lý nó!”