[Cố Minh Châu bắt đầu khiến buồn nôn . Dám coi thường nông dân ? Nông dân thì ? Nông dân còn đáng trọng hơn cái thứ ăn cắp phận khác như cô đấy!]
[Cô ghét nông dân thì đừng đụng một hạt gạo miếng rau nào của nông dân nhé!]
[Cô tưởng cao quý lắm ? Cũng chỉ là con gái của bảo mẫu, giờ cướp phận của Sở Y Y thì tưởng thành thiên kim tiểu thư chắc? Đồ ghê tởm!]
[Học hành bao nhiêu năm, vẫn sửa nổi cái suy nghĩ rác rưởi đó. là gen ác độc, thấp kém nó khắc xương tủy , tẩy !]
Gần một tiếng , Cố Hiên, Tần Tu Hàn và Đoạn Tương mới lò dò từ rừng trở về.
Cố Minh Châu mừng rỡ ngẩng lên, nhưng thấy ba tay trắng, mặt cô tối sầm ngay lập tức.
“Ba các săn kiểu gì thế? Sao về tay ? Thú rừng ?!”
Tần Tu Hàn bình thản giải thích:
“Bọn lặn lội lâu mới thấy vài con gà rừng, nhưng hôm nay tụi nó chạy nhanh hơn hôm.
Trong rừng cỏ cây um tùm, thấy mất dạng, nên chỉ nhặt vài quả trứng thôi.”
Nói , móc túi bốn quả trứng gà.
Đoạn Tương cũng lấy ba quả, còn Cố Hiên cầm về bốn quả.
Tổng cộng 11 quả trứng.
Cố Hiên :
“Chúng 5 , mỗi 2 quả, còn dư 1 quả. Ăn đỡ lót đợi chương trình mang đồ ăn tới.”
Cố Minh Châu tới đó thì kìm nữa, giọng the thé:
“ ghét ăn trứng gà! Chẳng lẽ ?!”
“Tại Sở Y Y nào cũng bắt thú, còn ba là đàn ông thì chẳng bắt nổi cái gì? Các thấy nhục ?!”
Cô đói khát, ngứa ngáy khó chịu, tâm trạng như quả b.o.m sắp nổ.
Tần Tu Hàn cũng , cau mày bật :
“Cô bọn là đàn ông, cô cũng là phụ nữ, chẳng lẽ Sở Y Y thì cô ?”
“Cô thử tự mà bắt thú , bắt hẵng mở miệng trách khác!”
“Cô cả ngày chẳng cái gì, mà mở miệng là chỉ trích , cô tư cách gì?!”
Cố Minh Châu trợn trừng mắt:
“Anh dám mắng ?!”
Tần Tu Hàn hít sâu, đè nén cơn giận.
“ chơi chung với mấy nữa!
Mấy quả trứng tự kiếm, mang theo một !”
Anh , thu dọn đồ đạc, xách ba lô bỏ về phía khu cắm trại.
Đoạn Tương theo, nghĩ ngợi cũng lên tiếng:
“ với Tu Hàn. Một trong rừng nguy hiểm.”
Anh cũng gom trứng và đồ đạc, rời khỏi nhóm.
Trương Giai Giai bên cùng, nhưng ánh mắt như d.a.o của Cố Minh Châu lia tới, lạnh lẽo hỏi:
“Cô cũng định theo tụi nó ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-30-so-y-y-lam-duoc-bon-ho-cung-lam-duoc.html.]
Trương Giai Giai giật thót, vội gượng:
“Không... ! chỉ cho thôi!”
Cô dám phản kháng như Tần Tu Hàn Đoạn Tương.
Tần Tu Hàn là đỉnh lưu, ký với công ty nước ngoài, sợ đè ép.
Đoạn Tương là ảnh đế, thực lực, mối quan hệ, Cố gia cũng vẫn sống .
Còn cô thì chỉ là tân binh, danh tiếng, thế lực chống lưng.
Nếu đắc tội Cố gia, công ty chắc chắn sẽ chọn đá cô để lòng họ.
Cố Minh Châu hừ lạnh:
“Biết điều đấy!”
Cố Hiên nãy giờ im lặng, lặng lẽ đặt mấy quả trứng xuống.
Lúc , Cố Minh Châu mới nhận : nãy giờ mắng luôn cả ba.
Cô vội đổi giọng, nhào tới ôm cánh tay Cố Hiên, dính sát , giọng ngọt như mật:
“Anh ba~ Em mắng ~.
Anh là lợi hại nhất trong lòng em mà!
Là siêu hùng vô địch đó, em thần tượng lắm luôn đó nha~.”
“Anh từng mấy chuyện bắt thú, thành công cũng là chuyện bình thường!”
Cố Hiên dịu mặt, nhưng ôm sát như thấy khó chịu, liền rút tay :
“Thôi nhen. Lo nướng trứng ăn .”
Trương Giai Giai gom đủ củi, còn cẩn thận bẻ thành đoạn tầm, để dễ nhóm lửa.
Cố Hiên lấy bật lửa, châm lửa nhóm bếp.
Khi lửa cháy to, bỏ 4 quả trứng nướng trực tiếp lửa.
Vì nồi niêu xoong chảo, nên thể luộc chiên, chỉ còn cách nướng.
Lửa cháy chừng 5 phút…
Đùng!
Đoàng!
Đoành!
Tách!
BỐP!!
Cả bốn quả trứng — đồng loạt phát nổ!!
“Á á á á!”
Trứng nổ tung, bếp lửa cũng văng tứ tung, vỏ trứng b.ắ.n vèo vèo như đạn bi.
Cố Minh Châu, Cố Hiên, Trương Giai Giai — gần đống lửa nhất — đều trúng đạn.
Kết quả?
Người nào nấy, lấm lem, tóc tai vương đầy trứng chín và vỏ trứng.
Bữa cơm đầu tiên của họ…
Nổ tung như pháo tết.