Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 215: Nguy hiểm! Sở Y Y bị gây mê!

Cập nhật lúc: 2026-03-03 06:05:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy đang khiêng bè sằng sặc thì đồng loạt ngoái đầu , như thể... gãy dây thần kinh.

 

lo lắng hỏi:

 

“Kiệt Bạo Nhĩ, chứ? Có cần uống t.h.u.ố.c ?”

 

Kiệt Bạo Nhĩ lập tức thu nụ điên cuồng, nghiêm mặt:

“Tạm ngưng chuyển bè! Không vượt sông nữa. Nghỉ ngơi đợi hàng tiếp tế, rừng tìm Sở Y Y.”

 

Mọi đưa mắt , lông mày chau tít .

 

“Anh quên vụ hôm qua ? Chúng tìm Sở Y Y xong suýt còn mạng về đó?”

 

“Phải đấy, đ.á.n.h ! Cứ cố đ.ấ.m ăn xôi là tự sát. thấy nên vượt sông thôi!”

 

Kiệt Bạo Nhĩ mặt hầm hầm, giọng rít qua kẽ răng:

về là nắm chắc phần thắng! Tin !”

 

Ai đó rụt rè đáp:

“Anh hôm qua cũng câu đó…”

 

Sắc mặt Kiệt Bạo Nhĩ tối sầm , trừng mắt lên tiếng:

“Cậu... đang coi thường hả?”

 

Người quýnh quáng xua tay:

“Không! Không dám! chỉ… chỉ thấy Sở Y Y quá gian xảo thôi! Anh thì chính trực quá nên dễ dụ!”

 

“Dù mạnh hơn, nhưng đ.á.n.h kiểu cô thì ai mà lường !”

 

Kiệt Bạo Nhĩ hừ lạnh một tiếng:

“Hừ, v.ũ k.h.í bí mật! Cho dù cô t gian manh đến mấy, cũng thoát khỏi tay !”

 

Cả nhóm mà chẳng ai tin lắm.

Bởi vì hôm qua cũng y chang như thế.

thì… Sở Y Y dọa cho chạy bán sống bán c.h.ế.t, một ngày một đêm dám nghỉ.

Thật sự… quá nhục!

 

Kiệt Bạo Nhĩ mặt lạnh tanh tiếp:

“Một là ngoan ngoãn lời , hai là xử lý các ngay tại đây! Tự chọn !”

 

Cả đám tức thì im phăng phắc, ai dám hó hé thêm lời nào. Cuối cùng đành lăn ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-215-nguy-hiem-so-y-y-bi-gay-me.html.]

 

Ba tiếng , trực thăng vòng qua một vòng lớn thả hàng tiếp tế xuống.

Lần ngoài lương khô, còn cả cơm nóng tự nóng và lẩu ăn liền – tiêu chuẩn ăn uống của “boss cuối”.

 

Kiệt Bạo Nhĩ nhanh như cắt lao lục gói đồ, lôi t.h.u.ố.c gây mê và t.h.u.ố.c giải mà đạo diễn gửi – cẩn thận giấu kỹ .

Còn một cái bật lửa để... thi hành kế hoạch.

 

Sau khi thu dọn xong xuôi, mới để mấy còn chia đồ ăn.

Ăn uống no nê xong, cả đám ... tiếp tục ngủ.

 

Mãi đến sáng hôm , cả nhóm mới tỉnh dậy.

Ăn lương khô xong, họ bắt đầu rừng.

 

Đi một đoạn, tai của Kiệt Bạo Nhĩ vang lên giọng đạo diễn:

“Kiệt Bạo Nhĩ, hiện tại Sở Y Y chỉ còn cách tới hai cây ! Giờ bắt đầu nhóm lửa, bỏ t.h.u.ố.c phát tán khói . Chờ cô gần là xong!”

 

Anh lập tức lệnh cho đồng bọn gom cành khô, nhóm lửa.

Nhân lúc bọn họ mải nhóm, lén bỏ t.h.u.ố.c mê đống lửa, uống t.h.u.ố.c giải.

Anh còn đặc biệt cho thêm lá cây tươi và cành xanh để tạo thật nhiều khói dày, đó bảo nhóm quạt khói tỏa xa.

 

Lúc , Sở Y Y và cả nhóm cũng đang đến gần.

Từ xa, họ ngửi thấy mùi khói nồng nặc và thấy màn khói trắng xám mờ mịt bay trong rừng.

 

Tháp Na nhíu mày:

“Sao nhiều khói ? Có ai đang đốt rừng ?”

 

Lạc Phu thận trọng :

“Hay dừng quan sát thử ? Khói thế khó thấy đường, nếu mai phục phía , tránh kịp .”

 

Chưa kịp để Sở Y Y trả lời, thì Tháp Na và Lạc Phu lảo đảo, đầu lắc lư, ngã gục xuống.

 

“Sao… đầu choáng quá… tay chân cũng mềm nhũn…”

 

Chưa dứt lời, cả hai ngất xỉu tại chỗ.

 

“Gừrrrr!!” Bạch Hổ đại ca gầm lên, đầy lo lắng, hai chân cào đất liên tục.

Hai con hổ con nó cũng lăn bất tỉnh.

 

Bạch Hổ cố gắng lùi , rời xa khỏi mùi khói khó chịu, nhưng bao xa thì cũng gục xuống đất.

 

Sở Y Y lúc rơi khỏi lưng Bạch Hổ, cũng nhắm nghiền mắt, im bất động, mất ý thức.

Loading...