Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 13: Tổ chương trình mất tích – Livestream ẩn giấu

Cập nhật lúc: 2026-03-01 12:09:23
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3LLkjz6bZl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Y Y khẽ khịt mũi khẩy, đeo balo lên vai, vô tư tiến thẳng rừng một cách dứt khoát.

 

Những còn cũng lượt bắt đầu hành trình.

 

Vừa rừng, Sở Y Y phát hiện cỏ dại ở đây thực tổ chương trình xử lý sơ qua .

 

Tóm nương tay đấy.

 

Đi một đoạn, Sở Y Y bỗng thấy một con thỏ đang tung tăng nhảy nhót phía .

 

Không rằng, cô lập tức rướn đuổi theo.

 

mà thỏ hoang thì nhạy lắm, đầy hai giây nó nhảy vọt cả chục mét, thoắt cái biến mất hút.

 

Sở Y Y cúi xuống lượm một hòn đá, ngón tay bật nhẹ một cái — phụt — viên đá bay vèo như tên b.ắ.n, đập trúng ngay giữa trán con thỏ.

 

Con thỏ “ngỏm” ngay tại chỗ.

 

“Trời ơi má ơi, cao thủ võ lâm hả?!” cameraman theo suýt rớt máy vì sốc.

 

Sở Y Y nhướng mày: “Hên thôi.”

 

Một ăn thì một con thỏ là đủ .

 

Sở Y Y bước tới nhặt con thỏ, đầu về phía bờ suối.

 

Tới nơi, cô lôi con d.a.o xếp trong balo , bắt đầu m.ổ x.ẻ xử lý con thỏ.

 

Vừa lúc đó Cố Minh Châu ngang, thấy cảnh tượng đẫm m.á.u liền hét ầm lên:

“Aaaaa! Y Y, thật tàn nhẫn quá! Tay nghề thuần thục thế , chắc thường xuyên g.i.ế.c động vật lắm đúng ?!”

 

“Bộp!”

 

Sở Y Y thèm lời nào, tiện tay ném đống nội tạng thỏ thẳng Cố Minh Châu.

 

“Biến.”

 

“Aaaaaa—!”

 

Cố Minh Châu rú lên t.h.ả.m thiết, mặt mũi méo xệch như sắp ngất.

Trời ơi đồ tanh lè tanh lét như mà Sở Y Y dám ném thẳng cô?!

 

“Sở Y Y, em quá đáng lắm đó!” Cố Minh Châu giậm chân, tức tối bỏ đồ.

 

[Bình luận cư dân mạng]

 

[Trời má! Sở Y Y ác dữ thần luôn! Lấy nội tạng ném , quá kinh tởm!]

[ ném như chắc bẻ tay nhỏ tại chỗ luôn!]

[Mỗi thấy Cố Minh Châu tự chuốc họa hả? Bị ghét còn cứ thích xáp vô, tự thấy nhục ?]

[ thấy Minh Châu cũng sai mà, câu rõ ràng là cố ý dẫn dắt khác nghĩ Sở Y Y khuynh hướng ngược đãi động vật, đối xử cũng đáng đời.]

[Ủa là sai ? Nhìn Sở Y Y xử lý con thỏ rành sáu câu thế , chắc chắn g.i.ế.c nhiều mới quen tay như chứ?!]

[Loại như Sở Y Y, độc miệng lạnh lùng, tin là cô thật sự vấn đề!]

[Mọi còn gì? Mau vô dìm hàng con , đuổi cổ nó khỏi giới giải trí !]

 

Sở Y Y chẳng buồn ngó ngàng đến những lời ong tiếng ve, tay nghề vẫn nhanh như gió. Xử lý xong nội tạng, lột da thỏ, cô rừng lượm ít củi khô, nhóm lửa cạnh bờ suối.

 

Cô đợi đến khi than cháy đỏ hồng mới bắt đầu nướng thịt.

 

Nướng trực tiếp bằng lửa sẽ cháy đen thịt bên ngoài, ám khói hôi nuốt nổi. Cô kiểu đó.

 

Một lát , nhóm tìm thức ăn cũng lục đục về.

 

Ba như từ bụi rậm, tay bắt gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-13-to-chuong-trinh-mat-tich-livestream-an-giau.html.]

 

Chỉ Trương Giai Giai ôm một bó rau dại, nhưng ai chắc ăn nổi thứ đó độc .

 

“Trời ơi… thơm quá …”

 

Trương Giai Giai ngửi thấy mùi thịt nướng lan , hít lấy hít để như kẻ đói khát.

 

Thấy Sở Y Y đang thong thả nướng thịt, cô trợn mắt ngạc nhiên:

“Y Y! Cậu tìm thức ăn hả? Một bắt đó hả? Trời nhanh !”

 

Tần Tu Hàn bĩu môi: “Chắc là hên, vớ con nào hấp hối thôi.”

 

Trương Giai Giai gật gù, vờ gãi cổ, tỏ vẻ đồng tình.

 

“Bọn chẳng kiếm gì cả. Mấy cái rau cũng ăn nữa…” Trương Giai Giai rầu rĩ than thở.

 

Đoạn Tương ngửi thấy mùi thơm mê , nhịn nuốt ực một ngụm nước bọt.

 

Anh liếc bầu trời đang dần tối , :

“Tranh thủ trời còn tối hẳn, chúng tìm thêm nữa .”

 

Thế là ba lội rừng.

 

Bọn họ tìm thấy gia cầm mà tổ chương trình thả .

 

Vừa đến mười phút, thấy chục con gà.

 

Có mấy con còn tổ chương trình cố tình bẻ gãy chân, chạy lặc lè chậm như rùa.

 

Ấy thế mà bọn họ vẫn tóm con nào.

 

Nửa tiếng , trời tối mịt, tầm trong rừng thì khỏi —mờ mịt như nồi lẩu khói nghi ngút.

 

Bọn họ đành lủi thủi , tay trắng tay trắng.

 

Trong khi đó, Sở Y Y nướng xong con thỏ, bắt đầu ăn ngon lành.

 

Thịt thỏ cô nướng đến độ vàng ươm, giòn rụm bên ngoài mà bên trong mềm ngọt, thôi thấy xỉu vì thèm.

 

Ba còn mà ai nấy đều vô thức nuốt nước bọt, bụng réo ùng ục như đồng ca giao hưởng.

 

[Không ngờ Sở Y Y tay nghề thế , con thỏ nướng đúng kiểu ngoài giòn trong mềm, mà nuốt nước bọt kịp.]

[Trời đất ơi, cái món thỏ nướng còn hấp dẫn hơn mấy food blogger follow nữa đó!]

[ đói , mở app đặt đồ ăn liền và ngay!]

[Quyết định , tối nay cũng ăn thỏ!]

 

Trương Giai Giai thu ánh mắt thèm thuồng, sang hỏi đạo diễn:

“Đạo diễn, ăn gì thế?”

 

đang tính bụng lát nữa tổ đạo diễn ăn cơm thì bọn họ bám theo xin ké một chút cũng .

 

Đạo diễn híp cả mắt, móc từ túi một quả đỏ to bằng nắm tay, :

“Bọn cũng cử tìm đồ ăn , may mắn tìm một cây quả , nhưng lượng hạn, nhân viên tụi còn đủ phần, nên chia cho các cô , tự nghĩ cách nhé!”

 

Trương Giai Giai lập tức xị mặt, thất vọng tập.

 

Cùng lúc đó, đám đạo diễn và tổ công tác vui vẻ chén sạch đống quả đỏ kỳ lạ .

 

Ấy tới mười phút , nào ăn quả cũng đồng loạt co giật đổ rạp xuống đất, miệng phun m.á.u xối xả như phim kinh dị.

 

“C.h.ế.t ! Quả độc!”

 

 

Loading...