Sau vài tập kích, đ.á.n.h ba trận chiến lớn nhỏ đều kết thúc bằng thắng lợi của Đại Ngô, điều khiến bá tánh ở Tây Môn Quan và phủ Thuận Thành cảm thấy an tâm, càng thêm mong chờ năm mới.
Đêm giao thừa, Lý Thanh Thanh cho Ma bà t.ử về nhà đón năm mới cùng cháu nội, đợi qua mùng năm mới , còn tặng bà một phần lễ tết đơn giản và một con cá. Ma bà t.ử vốn định ở bầu bạn với Lý Thanh Thanh, nhưng nàng từ chối, những ngày như thế nên ở bên cạnh mới đúng.
Bữa cơm tất niên đơn giản, một bàn đầy đồ ăn, đốt một lò than nhỏ, Lý Thanh Thanh một trong chính đường thong thả dùng bữa, những chiếc l.ồ.ng đèn đỏ rực trong viện, còn hai canh giờ nữa là sang năm mới.
Nàng cầm chiếc b.úa nhỏ gõ từng nhát một để lấy nhân hạnh nhân. Năm nay thịt thà khó mua, nhưng nàng mua gạo nếp từ tiệm tạp hóa, Lý Thanh Thanh định một ít thang viên, vừng đậu đỏ thì dùng nhân hạnh nhân đường cũng .
"Đang đang đang~" Tiếng đả canh vang lên, từ lúc nào sắp đến nửa đêm, nàng ngẩng đầu xoay chuyển cổ một chút, tiếp tục cầm đá giã từng nhát phần hạnh nhân rang thơm, cho đến khi thấy ý mới dừng tay.
Trên lò than đang đun nước, Lý Thanh Thanh bỏ chút lá pha, tự rót cho một bát, tinh thần chẳng mấy chốc phấn chấn trở .
Nàng lấy phần bột nếp nhào sẵn, ngắt một viên nhỏ, nặn thành hình trũng bỏ nhân hạnh nhân trộn đường trắng đường đỏ , đó nặn kín miệng, vo tròn đặt lên mẹt. Thỉnh thoảng, than trong lò nổ lách tách một tiếng.
Gà Mái Leo Núi
Một chậu bột nếp nhỏ nặn mất nửa canh giờ, những viên tròn trắng trẻo to bằng đầu ngón tay, Lý Thanh Thanh mỉm . Đột nhiên, một tràng tiếng vó ngựa x.é to.ạc bầu khí đêm khuya, từ xa đến gần, từ mơ hồ đến rõ rệt, Lý Thanh Thanh chút kích động phía cổng viện.
Một lát , tiếng vó ngựa rõ mồn một dừng cổng, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Lý Thanh Thanh phủi tay tạp dề lập tức dậy, nhanh ch.óng chạy ngoài. Đèn l.ồ.ng đỏ rực soi sáng cả sân viện, nàng rút chốt cửa mở , khuôn mặt quen thuộc thể hơn hiện mắt.
"Mau , đói ? Thiếp sẽ đặt nồi nhỏ lên lò than cho , cơm canh một loáng là nóng ngay thôi." Một mùi m.á.u tanh nồng nặc phả tới, nếu là bình thường hẳn sợ hãi phát khiếp, nhưng Lý Thanh Thanh coi như thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ruong-tot-hi-su-doc-sung-tieu-nong-the/chuong-142-dem-giao-thua.html.]
"Được, để buộc ngựa , bên ngoài lạnh, nàng ." Lúc qua giờ Tý, để đề phòng quân địch, bộ Tây Môn Quan đều cấm đốt pháo hoa pháo nổ.
"Vâng, hâm nóng cơm cho , trong nồi sẵn nước nóng, sẽ tìm cho một bộ y phục khác."
Dứt lời, Lý Thanh Thanh đóng cửa viện, cài chốt chắc chắn vội vàng chính đường. Nàng nhấc ấm lò than xuống, đặt một chiếc nồi nhỏ lên, thêm chút canh bỏ cơm để hâm nóng.
Mục Diên cởi bỏ giáp trụ, tự múc nước nóng lau chùi sơ qua y phục, bước chính đường ôm chầm lấy Lý Thanh Thanh đang bận rộn hâm nóng thức ăn.
"Nương t.ử, vi phu nhớ nàng vô cùng."
Lý Thanh Thanh đôi bàn tay to lớn n.g.ự.c, cảm nhận ấm nồng nàn từ phía , sống mũi khỏi cay cay.
"Thiếp cũng nhớ ." Đôi bàn tay nhỏ bé phủ lên đôi tay lớn đáp , nam nhân mà nàng hằng đêm mong nhớ rốt cuộc một nữa bình an trở về, điều đối với nàng thật sự quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
"Được , tiên ăn cơm , bầu bạn với ." Giữ nguyên một tư thế hồi lâu, Lý Thanh Thanh cũng thu dọn xong chút tâm tình chua xót .
"Ăn chậm một chút." Nhìn nam nhân đang ăn uống ngốn nghiến, Lý Thanh Thanh khỏi đau lòng. Mục Diên liền chậm động tác , thực sự là quá đói .