Rồng giữ mạch - Chap 7
Cập nhật lúc: 2026-03-26 16:33:51
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Cập nhật lúc: 2026-03-26 16:33:51
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
yên ở đó bao lâu, chỉ rằng khi ông lão câu “kẻ đáng c.h.ế.t là ngươi”, âm thanh xung quanh dường như kéo xa , tiếng nước vẫn còn đó nhưng trở nên mơ hồ, như vọng từ một nơi sâu mà thể chạm tới, còn trong đầu thì trống rỗng đến mức thể nghĩ thêm bất cứ điều gì.
tin, nhưng cơ thể phản ứng cả khi lý trí kịp phủ nhận.
Tay run lên, và khi xuống, vết vảy còn da nữa.
Nó nổi lên rõ ràng.
Những mảng nhỏ, xếp lớp, ánh lên màu nhợt nhạt ánh sáng mờ trong hang, giống hệt thứ thấy trườn lên từ mặt nước đêm hôm đó, chỉ khác là bây giờ… nó đang ở chính cơ thể .
giật lùi .
“Không… …” giọng vỡ , “đây của con…”
Ông lão tiến gần.
“Ngươi nghĩ vì ngươi thể thấy nó mà vẫn sống?” ông hỏi.
trả lời.
“Ngươi nghĩ vì nó kéo ngươi xuống ngay đêm đó?” ông tiếp, giọng trầm và chậm, từng chữ như đè xuống n.g.ự.c , “vì nó chỉ… đ.á.n.h dấu.”
lắc đầu.
“Bởi vì ngươi là kẻ xa lạ,” ông .
Không khí xung quanh như siết .
“Ngươi là thứ lấy khỏi nó.”
hiểu. cảm thấy sợ. Một nỗi sợ sâu đến mức khiến đầu óc tê dại.
“Con… hiểu…” thì thào.
Ông lão bước gần hơn.
lùi nữa. Không vì sợ mà là vì chân còn lời.
“Ngươi c.h.ế.t một ,” ông .
Tim ngừng đập.
“Đêm đó,” ông tiếp tục, “khi ngươi còn nhỏ hơn nữa, ngươi nó kéo xuống.”
Một hình ảnh lóe lên trong đầu .
Nước.
Đen.
Lạnh.
chìm xuống.
Không thở .
Rồi một bàn tay kéo lên.
“Tổ tiên ngươi đổi một mạng để kéo ngươi trở ,” ông , giọng đổi, “nhưng thể kéo bộ.”
ông. Không hiểu.
“Ngươi sống,” ông , “nhưng một phần của ngươi vẫn ở đó.”
Cả lạnh toát.
“Vì , khi ngươi thấy nó…”
Ông cúi xuống.
“Nó nhận ngươi.”
Một tiếng động vang lên từ chân .
Lần còn nhẹ, mặt đất rung lên rõ rệt. Như thứ gì đó trở .
hoảng loạn lùi , nhưng chân trượt , ngã xuống nền đá ẩm ướt, và khi tay chống xuống đất, cảm nhận , đó đá.
Mà là một bề mặt mềm đang chuyển động.
hét lên.
“Bình tĩnh,” giọng ông lão vang lên, vẫn trầm và đều, “nó sẽ gì ngươi… nếu ngươi chống .”
cố gắng dậy, run rẩy.
“Vậy… nếu con ở …” lắp bắp, “thì… bố con…”
Ông lão im lặng. Câu trả lời cần .
nhắm mắt.
Hình ảnh bố im lặng ngoài sân.
Hình ảnh , giấu nước mắt.
“Đêm mai…” giọng khàn , “họ sẽ…”
“C.h.ế.t ngươi,” ông lão thẳng.
mở mắt.
“Có cách nào khác …”
Một lặng kéo dài.
Rồi ông lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/rong-giu-mach/chap-7.html.]
“Không chuyện lấy thứ mất… mà trả giá.”
cúi đầu.
Tay siết c.h.ặ.t.
Những mảng vảy cọ .
Phát một âm thanh nhỏ.
đủ để nhận , cơ thể …
đang đổi.
“Ngươi thể chạy,” ông , giọng vẫn đều, “trở về nhà, giả vờ như gì, để khác c.h.ế.t , và tiếp tục sống như một con .”
ngẩng lên.
“Hoặc,” ông tiếp, “ở đây.”
ngẩng lên.
“Trả thứ vay.”
Tiếng nước dâng lên.
Lần , rõ.
Không một.
Mà là nhiều.
Những âm thanh trườn, cọ xát, quấn trong bóng tối sâu hơn phía hang.
“Ở …” thì thào, “thì con sẽ thế nào…”
Ông lão .
“Ngươi sẽ còn là .”
Một câu nhẹ nhưng nặng như đá rơi xuống.
“Ngươi sẽ trở thành kẻ giữ mạch,” ông , “ở giữa hai phía thuộc về đất, cũng thuộc về nước.”
im lặng, , run nữa.
Chỉ thấy trong lòng trống rỗng.
Rồi hỏi một câu.
“Ông… cũng …”
Ông lão trả lời ngay.
Chỉ đầu về phía sâu trong hang.
Nơi bóng tối đang chuyển động.
“Ta cũng là kẻ giữ ,” ông .
Giọng nhẹ.
-Lunar Tear-
“Và cũng là kẻ thể rời .”
Một cơn gió lạnh thổi qua hang.
Mang theo mùi nước sâu.
đó.
Giữa hai lựa chọn, về hoặc ở .
trong khoảnh khắc đó, chợt hiểu một điều—
Dù chọn thế nào thì cũng sẽ mất một thứ gì đó.
Và thể… mất mà kịp nhận mà thôi.
đó bao lâu, chỉ rằng khi ông lão lựa chọn cuối cùng, trong đầu còn những suy nghĩ rời rạc nữa, mà chỉ còn một đường thẳng rõ ràng, lạnh lẽo, kéo từ đến căn nhà chân núi, nơi bố đang ở, nơi mà chỉ cần về, một trong hai họ sẽ còn sống qua đêm trăng tiếp theo.
nghĩ thêm.
Cũng dám nghĩ thêm.
Bởi vì chỉ cần do dự một chút thôi, sẽ đầu .
“Con… ở .”
Giọng vang lên nhỏ hơn tưởng.
trong gian của hang đá, nó rõ ràng một cách kỳ lạ.
Ông lão tỏ ngạc nhiên.
Chỉ gật đầu.
“Ngươi chọn,” ông .
Ngay khi câu đó dứt, tiếng nước chân dâng lên.
Không còn là những âm thanh mơ hồ nữa mà là một chuyển động thật sự.
Mặt đất rung mạnh. Những khe nứt nhỏ xuất hiện nền đá, nước từ trào lên, lạnh buốt, tràn qua bàn chân , và trong làn nước đó, thấy—
Có thứ gì đó đang chuyển động, một mà là nhiều.
Những dài, trơn, phủ vảy, quấn trong dòng nước đen đặc, di chuyển chậm rãi như một khối sống khổng lồ đang thức dậy một giấc ngủ dài.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.