Rồng giữ mạch - Chap 4

Cập nhật lúc: 2026-03-26 16:11:50
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đêm đó, còn phân biệt rõ ràng giữa lúc tỉnh và lúc ngủ, bởi vì dù nhắm mắt mở mắt thì cảm giác thứ gì đó đang ở gần vẫn hề biến mất, giống như căn nhà còn là của riêng gia đình nữa, mà thêm một kẻ khác đang âm thầm , kiên nhẫn chờ đợi một thời điểm thích hợp.

Bà nội bắt đầu đốt nhang nhiều hơn, chỉ ở bàn thờ.

Mà cả ở cửa , cửa , thậm chí đặt một bát hương nhỏ ngay trong phòng , khói lúc nào cũng lảng bảng, khiến khí đặc quánh , khó thở đến mức nhiều lúc mặt tường mà thở.

Mẹ thì gì, nhưng thấy bà lén buộc tay một sợi chỉ đỏ, thắt c.h.ặ.t, đến mức da hằn lên một vệt sâu, như thể sợ rằng chỉ cần lỏng một chút thôi là sẽ kéo mất.

tất cả những thứ đó dường như tác dụng.

Đêm thứ ba, bắt đầu mơ. Trong mơ, ở trong nhà. cửa. cửa nhà . Mà là một cánh cửa gỗ cũ, cao hơn bình thường, màu sẫm, ẩm ướt như ngâm trong nước lâu.

Xung quanh gì. Không nhà. Không cây. Chỉ màn đêm và tiếng nước chảy đó xa.

Qua làn sương, mơ hồ thấy   cửa.

Ông lưng phía , mặc một bộ áo dài màu vàng ngả sang màu cũ, tà áo chạm đất, nhưng kỳ lạ là phần ướt sũng, như bước từ nước.

rõ mặt ông. Chỉ thấy mái tóc bạc rũ xuống, và đôi tay đặt phía lưng, những ngón tay dài, khô, nhưng đầu ngón đen sẫm. Tay cầm một quải trượng gỗ.

bước tới.

Chân tự di chuyển, chậm rãi, từng bước một, giống hệt như cách Tiểu Trư bước xuống sông đêm đó.

“Con đến .”

Ông . Giọng nhẹ.

vang rõ trong đầu .

dừng . Tim đập mạnh.

“Ông là ai?”

Ông trả lời ngay. Chỉ từ từ đầu .

thấy rõ mặt. Không vì tối. Mà là vì khuôn mặt đó giống như nước che phủ, nhòe , biến dạng theo từng nhịp chuyển động, chỉ đôi mắt là rõ ràng, sáng lên một màu vàng nhạt, lạnh lẽo và sâu thẳm.

“Ngươi thấy nó,” ông chậm rãi.

“Thì theo đường của nó.”

lùi . chân lời.

Mặt đất chân mềm , lún xuống như bùn.

“Không… con …” run rẩy.

Ông khẽ nghiêng đầu. Một động tác nhỏ. khiến cảm thấy như thứ gì đó đang ép c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c .

“Ngươi nghĩ… còn thể ở ?”

Gió nổi lên. Không từ . Mang theo mùi nước sông nồng hơn bao giờ hết.

Cánh cửa phía ông … tự mở . Bên trong là nhà. Không là phòng. Mà là bóng tối. Một thứ bóng tối dày đặc, chuyển động chậm chạp như nước.

thấy tiếng gì đó. Không tiếng . Mà là tiếng của nhiều thứ đang trườn, đang cọ xát trong bóng tối đó.

“Đi theo ,” ông .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/rong-giu-mach/chap-4.html.]

“Trước khi nó tự đến lấy ngươi.”

đầu chạy.

ngay lúc đó

"Cộc"

Tiếng gõ vang lên. Không trong mơ. Mà là ngoài đời.

giật mở mắt. Căn phòng tối om. Khói nhang vẫn còn.

, chắc một điều, thứ trải qua còn là mơ nữa.

"Cộc... cộc... cộc"

Tiếng gõ cửa rõ ràng, chậm rãi và kiên nhẫn.

-Lunar Tear-

đầu về phía cửa phòng.

Cánh cửa đóng kín nhưng bóng phủ lên.

Một cái bóng ngay bên ngoài, bóng của trong nhà.

Không bà nội, bố .

Cái bóng đó cao hơn, gầy hơn, hình dáng kỳ quặc và bất động.

Tim đập loạn, cổ họng khô .

“...Ai đấy…” thì thào, dù nên hỏi.

Không câu trả lời.

cái bóng từ từ giơ tay lên, hạ mạnh xuống nền đất và gõ tiếp.

Nó đang ngay phòng .

thể suốt mấy ngày nay, nó từng rời .

nhắm mắt nữa, tự lẩm bẩm, chỉ là mơ thôi, chỉ là mơ thôi.

Sáng hôm , khi tỉnh dậy, bà nội đang chằm chằm , sâu và nặng đến mức khiến cảm giác như bà thức cả đêm chỉ để canh chừng một điều gì đó thể xảy bất cứ lúc nào.

hỏi đêm qua thấy gì.

Cũng hỏi về cái bóng ngoài cửa, như thể bà cũng chuyện gì xảy .

“Chuẩn ,” bà , giọng khàn thấy rõ, “hôm nay đưa con gặp thầy.”

hỏi là thầy nào, chỉ lặng lẽ gật đầu.

Trong lòng lúc đó mơ hồ hiểu rằng, những gì đang xảy với còn là chuyện thể giấu cố gắng quên nữa, mà là thứ gì đó đang từng bước kéo khỏi cuộc sống bình thường, buộc đối diện.

Ngôi nhà của thầy ở cuối làng, nơi mà từ nhỏ ít khi dám đến gần, bởi lớn thường bảo rằng đó là nơi “ sạch”, vì bẩn, mà vì quá nhiều thứ mà bình thường nên thấy.

Cổng nhà thầy thấp, mái ngói cũ, rêu phủ đầy, và khi bước trong, lập tức ngửi thấy một mùi lạ, mùi nhang quen thuộc ở bàn thờ nhà , mà là mùi của tro, của giấy cháy, và một thứ gì đó tanh nhẹ. 

Ông thầy sẵn ở đó như thể bà cháu sẽ tới.

Loading...