Rơi Vào Tu La Trường: Sáu Đứa Con Phản Diện Cưng Chiều Cô - CHƯƠNG 42: NHẤT ĐỊNH LÀ MẸ NHỎ
Cập nhật lúc: 2026-04-04 21:41:29
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lận Phong càng thêm kỳ quái, gãi đầu bứt tai, đào tiếng hát cơ chứ? Nếu khiên cưỡng mà , chỉ thấy tiếng thú gầm và chim ch.óc kêu trong rừng mà thôi.
một giai điệu quen thuộc từ tận 20 năm đang len lỏi tai Phó Tư Việt.
Tiếng hát mang theo âm điệu dịu dàng như dỗ dành, thong thả kể về những đóa hoa mùa xuân, ngọn gió mùa hạ, vầng trăng mùa thu và bông tuyết mùa đông; hát về chồi non cành, tiếng ếch kêu ve sầu râm ran, đài sen trong hồ, những cánh đồng lúa chín vàng như sóng biển; hát về khói bếp, dòng nước chảy, nhịp cầu nhỏ và những mái nhà, hát về đám trẻ thơ đang nô đùa đuổi bắt.
Mỗi cảnh tượng hiện lên đều khiến như đắm đó, tràn đầy khao khát. Tiếng hát sức mạnh vỗ về cực lớn, ấm áp như một đứa trẻ sơ sinh đang say ngủ yên lành trong vòng tay .
Cơn đau đầu của Phó Tư Việt xoa dịu, cảm giác đau như d.a.o cắt b.úa bổ dần dần dịu cho đến khi tan biến . Những tia m.á.u đỏ trong mắt cũng rút hết. Khi khôi phục trạng thái tỉnh táo nhất, tiếng hát biến mất.
Trái tim Phó Tư Việt bỗng chốc trống rỗng như luồng gió lạnh thấu xương lùa . Thần sắc trở nên nôn nóng, ánh mắt hiện rõ sự hoảng loạn và luống cuống. Chỉ trong vài giây, từ bước chuyển sang sải bước dài chạy biến , như thể sắp gặp một cực kỳ quan trọng, dù dốc hết sức bình sinh cũng nắm bắt lấy.
đây hướng đến phòng tĩnh tâm? Chẳng Phó Tư Việt định gặp Tống Cẩn Vi ?
Trơ mắt Phó Tư Việt đột ngột đổi hướng chạy sang nơi khác, Lận Phong và chú Vương ngơ ngác. Tất cả mặt đều hiểu chuyện gì đang xảy , thấy chạy xa dần, họ vội vàng đuổi theo.
Cuối cùng, Phó Tư Việt dừng bước. Ánh mắt rực lửa, ráo riết tìm kiếm. Mẹ nhỏ, là nhỏ, nhất định là nhỏ! Tiếng hát và giai điệu độc nhất vô nhị chỉ mới một nhỏ hát, thể sai .
"Ngài tìm thứ gì, để giúp ngài tìm." Lận Phong bộ dạng như ma nhập, mất kiểm soát của Phó Tư Việt thì vô cùng căng thẳng. Thật lòng mà , đây là đầu tiên thấy chủ nhân như , ngay cả khi Tống Cẩn Vi trốn gặp Phó Kỳ Niên, Phó Tư Việt cũng từng mất bình tĩnh đến thế.
"Tiếng hát phát từ đây." Phó Tư Việt đỏ hoe mắt, khẳng định chắc nịch.
Lúc Lận Phong mới phản ứng , Phó Tư Việt là đang tìm hát. mắt chỉ là một khu vườn rộng lớn đầy những đóa hồng kiêu sa ngào ngạt hương thơm, gì ai ?
Lúc trời về khuya, dù khu biệt thự trang viên sáng rực như ban ngày nhưng vẫn một luồng khí lạnh leo lên sống lưng Lận Phong. Anh kìm mà nuốt nước miếng, trong cơn thẫn thờ thầm nghĩ liệu khi nào từ giữa đám hoa hồng đỏ sẽ hiện một đàn bà áo đỏ mặt đầy m.á.u .
"Ngài... ngài lầm ?"
Ngược , chú Vương như cảm nhận điều gì đó mà ngẩng đầu lên. Khu biệt thự bên cạnh vườn hoa chính là vị trí của phòng ngủ chính, cũng chính là nơi Ngụy Tích Phong và Giang Lê Vụ đang ở lúc .
Phó Tư Việt cam tâm bước trong vườn hoa, giữa những bụi hồng. Tuy nhiên, chẳng mấy chốc vòi phun nước tự động tưới cho một trận "thấu tim gan". Làn nước lạnh buốt ướt sũng phần lớn quần áo, Phó Tư Việt vuốt mặt, chống trán vuốt ngược mái tóc ướt , ngẩn tại chỗ. Lúc mới tỉnh táo .
Phải , gì tiếng hát nào cơ chứ? Chẳng qua chỉ là ảo giác do cơn đau đầu hành hạ đến cực hạn mà thôi. Mẹ nhỏ c.h.ế.t từ 20 năm , c.h.ế.t thể sống , thể tìm thấy, thể gặp chứ?
Phó Tư Việt rủ mắt xuống, bóng tối bao trùm lấy đôi mày và khuôn mặt . Đáy mắt là nỗi thất vọng và đau đớn thể che giấu, nắm đ.ấ.m đang siết c.h.ặ.t bỗng chốc buông lỏng, mất hết sức lực. Lúc cả ướt đẫm, những giọt nước từ ngọn tóc đen nhánh rơi xuống từng giọt một. Chiếc áo vest dính sát , khắc họa sâu thêm vóc dáng cường tráng và những đường nét cơ bắp của .
Lận Phong vội vàng đưa chủ nhân ngoài. Chú Vương : "Để đưa Phó gia quần áo." Chiều cao và thể hình của Phó Tư Việt và Ngụy Tích Phong khá tương đồng, nên việc chuẩn trang phục vặn gì khó khăn. Phó Tư Việt gì, gương mặt cực kỳ trầm mặc và xa cách.
Khi tiếng hát nhẹ nhàng của Giang Lê Vụ dứt hẳn, Ngụy Tích Phong từ từ mở mắt. Giọng khàn đặc trầm thấp gọi: "Cô giáo."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/roi-vao-tu-la-truong-sau-dua-con-phan-dien-cung-chieu-co/chuong-42-nhat-dinh-la-me-nho.html.]
Thấy tỉnh , Giang Lê Vụ lộ vẻ vui mừng: "Tiểu Phong."
"Em cảm thấy đói quá, ăn cơm chiên trứng cô ." Ánh mắt Ngụy Tích Phong đầy vẻ hoài niệm, vì đang bệnh nên giọng còn mang theo chút ý vị nũng.
Giang Lê Vụ khó lòng từ chối: " buổi đêm ăn cơm chiên trứng dễ nóng trong lắm, em mới hạ sốt xong."
Ngụy Tích Phong cô đầy mong đợi: "Em khỏe mà."
Giang Lê Vụ chút bất lực: "Được ."
Giang Lê Vụ rời khỏi phòng lâu thì chú Vương gõ cửa : "Gia chủ, Phó gia đến , hiện đang ở phòng tĩnh tâm."
Ánh mắt Ngụy Tích Phong trong phút chốc tối sầm như mực. Nghĩ đến việc trong lúc phát bệnh, quên mất là ai mà Tống Cẩn Vi nhục mạ, chà đạp, cả tỏa thở đầy nguy hiểm. Ngụy Tích Phong nhanh ch.óng dậy mặc quần áo tiến về phía phòng tĩnh tâm.
Khi đến nơi, thấy Phó Tư Việt đang sofa với thần sắc khó đoán. Tống Cẩn Vi và Kiều Ý Nhiễm thì đang diễn màn "tình chị em" ngăn cách bởi cánh cửa sắt dày cộm. Sự xuất hiện của Ngụy Tích Phong lập tức thu hút ánh của tất cả .
"Thả !" Tống Cẩn Vi lập tức hét lên.
Kiều Ý Nhiễm cũng chạy cầu xin: "Ngụy Tích Phong, mau thả Vi Vi . Cô dù cũng là bạn của , dù cô chỗ nào đắc tội với thì đó cũng chỉ là vì cô thẳng tính, là vô tâm thôi."
Cảm nhận khí thế tỏa quanh Ngụy Tích Phong, ngay khoảnh khắc đối mắt với , Kiều Ý Nhiễm nhận Ngụy Tích Phong khôi phục bình thường. Cô thầm vui mừng, vì trong lòng một Ngụy Tích Phong ký ức, cô luôn một vị trí đặc biệt.
Tuy nhiên, Ngụy Tích Phong lạnh lùng bước qua cô , như thể thấy, phớt lờ sự tồn tại của cô . Kiều Ý Nhiễm trợn mắt, ngây dại tại chỗ, sắc mặt đó dần trắng bệch.
Ngụy Tích Phong vắt chéo chân xuống đối diện Phó Tư Việt: "Vô tâm thôi ?" Anh nhấn mạnh từng chữ một cách chậm rãi và nặng nề, đó nở một nụ lạnh lẽo.
Phó Tư Việt dĩ nhiên nắm rõ sự thật, nên : "Chuyện là Tống Cẩn Vi sai , những khoản bồi thường xứng đáng sẽ thiếu của một đồng nào."
Ngụy Tích Phong lười biếng nhướng mí mắt, trong mắt vẫn đầy vẻ giễu cợt: "Vậy thì nhất."
Phó Tư Việt vẫn còn khó chịu, nhưng vẫn : "Thả ."
Ngụy Tích Phong cũng hôm nay Phó Tư Việt nhất định mang Tống Cẩn Vi , nên khó thêm, giơ tay hiệu thả . Các vệ sĩ nhận lệnh mới mở cửa sắt . Tống Cẩn Vi chờ nổi mà lao khỏi phòng tĩnh tâm đầy mùi m.á.u tanh, u ám và đầy những dụng cụ t.r.a t.ấ.n. Ở đây thêm một giây nào nữa cũng là một sự t.r.a t.ấ.n tinh thần cực độ.
Bước chân Tống Cẩn Vi loạng choạng, còn ngã một cú t.h.ả.m hại mặt đất. Lận Phong đỡ cô dậy, cô lập tức chạy đến bên cạnh Phó Tư Việt, định bụng để đòi công bằng cho , thì thấy giọng trầm thấp của : "Xin ."
Trái tim Tống Cẩn Vi lập tức rơi xuống đáy vực. Cô đầy vẻ ủy khuất và phục. Cô cứ ngỡ Phó Tư Việt đến để chống lưng cho như khi, chính vì thế cô mới dám hoành hành ngang ngược, kiêu ngạo hống hách, để nịnh bợ .