Ba lớn và một đứa trẻ đều leo lên sân thượng tầng hai, thổi làn gió biển nhè nhẹ, xuống đại dương xanh lam mênh m.ô.n.g, tâm trạng đều trở nên thoải mái hơn.
Hạ Thanh Thanh cảm thấy căn nhà giống như một biệt thự ven biển, ở nhà là thể thấy biển.
Nàng bắt đầu tưởng tượng sẽ trồng rau quả hoa tươi gì trong sân, sân thượng tầng hai còn thể đặt bếp nướng BBQ, mời Lưu Tuyết Mai, Đinh Tú Hoa và các nàng đến nhà ăn nướng BBQ, quả thực là tuyệt vời.
Cố Dục Hằng cúi mắt thấy vẻ mặt rạng rỡ của Hạ Thanh Thanh, cần hỏi cũng cô sẽ chọn căn nào.
“Chọn chỗ nhé?”
“Vâng.” Hạ Thanh Thanh gật đầu mạnh mẽ, “Chính là chỗ .”
Lưu Tuyết Mai hai chẳng cần bàn bạc gì, hai câu quyết định nơi ở mới, ý nhắc nhở : “Chỗ gần như là phía Bắc nhất của khu gia đình quân nhân, Tiểu Cố trong đội, Tiểu Hạ cô nhà ăn việc, sẽ bộ nhiều hơn ít , lấy nước cũng xa.”
Cái gọi là bộ nhiều hơn ít, cũng chẳng qua chỉ hơn mười phút bộ thôi, vì ở căn nhà yêu thích , Hạ Thanh Thanh ngại thêm mười phút đó.
Cố Dục Hằng hẳn là cũng sẽ thường xuyên ở ký túc xá của quân đội, nhà xa gần đối với mà hẳn là cũng vấn đề gì.
“Chị dâu, em quyết định , sẽ chọn chỗ .” Theo thỏa thuận giữa Hạ Thanh Thanh và Cố Dục Hằng, cô ít nhất sẽ ở đây thêm hai năm nữa, chẳng nên chọn một căn nhà thích để ở .
Lưu Tuyết Mai ánh mắt về phía Cố Dục Hằng, Cố Dục Hằng đương nhiên : “Thanh Thanh quyết định , cũng ý kiến. Hơn nữa nhà máy nước máy xây xong, chậm nhất là cuối năm nay, nước máy sẽ phủ sóng đảo, cũng cần lấy nước nữa.”
Vốn dĩ là vì Hạ Thanh Thanh tiện lợi, Cố Dục Hằng mới xin đổi nhà với quân đội, tự nhiên là lấy sở thích của Hạ Thanh Thanh chủ.
Cũng cô xe đạp , Cố Dục Hằng nghĩ, lát nữa Cửa hàng hợp tác xã mua một chiếc xe đạp, Hạ Thanh Thanh tan tầm cũng thể tiết kiệm chút thời gian.
Lưu Tuyết Mai chằm chằm hai bọn họ một lúc, chợt , “Hai đứa thật đúng là chồng xướng vợ theo , căn nhà cũng thấy khá , ít nhất so với căn thì hơn, dự định khi nào dọn ? rảnh sẽ đến giúp hai đứa dọn dẹp .”
“Chị dâu Tuyết Mai, thì phiền chị quá, em tự dọn dẹp là .”
“Phiền phức gì chứ? Căn nhà Tiểu Cố và Tiểu Hạ đang ở bây giờ, ngày thường cũng đều là dọn dẹp, bằng với tần suất ba bốn tháng Tiểu Cố mới ở nhà một như , căn nhà đó sớm thành ổ côn trùng !”
Hạ Thanh Thanh ngẩng đầu về phía Cố Dục Hằng, ý tứ là để đưa quyết định , Cố Dục Hằng nghĩ nghĩ, : “Càng nhanh càng . Dọn dẹp xong trong nhà thì dần dần chuyển đồ đạc đến đây? Cố gắng chuyển xong bộ và dọn ở tuần tới khi nghỉ.”
Chuyện nhà cửa như chốt hạ, mấy sân thượng một lát, thưởng thức một trận cảnh hải đảo, đang chuẩn trở gác mái thì, một giọng phụ nữ vang lên từ nơi xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-99-chot-ha-nha-moi.html.]
“Đồng chí Hạ! Là cô ở đó ?”
Hạ Thanh Thanh nheo mắt , chỉ thấy trong sân của căn nhà gần nhất với căn , một phụ nữ dùng tay che mắt mái che, đang xa về phía bọn họ.
Hạ Thanh Thanh nheo mắt phân biệt một lát, nhận kiểu tóc của đó là kiểu b.í.m tóc tết lệch bên mà tự tay tết hôm qua.
Đó là Lương Uyển, quân tẩu việc ở nhà ăn.
Hạ Thanh Thanh vẫy vẫy tay về phía nàng, giương giọng hô: “Chị dâu Lương Uyển, là em đây.”
Lương Uyển thấy cô tựa hồ vui vẻ, cũng nhảy cẫng lên vẫy tay, hướng cô kêu: “Cô ở đó gì ? Đợi nhé! đến tìm cô đây.”
Lương Uyển nhanh từ sân nhà chạy , căn nhà Hạ Thanh Thanh trúng .
Hạ Thanh Thanh và các nàng cũng từ gác mái xuống, gặp Lương Uyển đang hưng phấn chạy tới trong sân.
“Chị dâu Tuyết Mai và Cố doanh trưởng cũng ở đây ? Vừa nãy cách khá xa, nhận các chị.” Lương Uyển đưa tay sờ sờ đầu Lý Văn Tĩnh, “Lẳng Lẳng đáng yêu của chúng cũng ở đây nữa.”
Lý Văn Tĩnh ngoan ngoãn gọi nàng một tiếng “dì”.
Lưu Tuyết Mai trêu chọc nàng : “Khoảng cách đều xa như , cô nhận chúng , nhưng nhận Tiểu Hạ.”
Lương Uyển ngượng ngùng sờ sờ b.í.m tóc của , “Tiểu Hạ bây giờ cũng việc ở nhà ăn, gần đây gặp mặt cô nhiều hơn một chút, dễ nhận . , căn nhà lâu ai ở, các chị đến đây gì ?”
“Tiểu Cố và Tiểu Hạ chuyển nhà, đây là đến chọn nhà .”
Nghe Lưu Tuyết Mai như , mắt Lương Uyển sáng rực lên, “Chọn xong ? Có là chọn căn nhà ?”
Hạ Thanh Thanh gật gật đầu, “ , chị dâu, ngờ chị ở ngay bên cạnh, chúng chính là hàng xóm.”
Trên khuôn mặt tú lệ của Lương Uyển quả thực sắp nở hoa vì , nàng kéo tay Hạ Thanh Thanh : “Ôi chao! Vậy thì quá , ngờ thể hàng xóm với đồng chí Hạ, hai nhà chúng thể thường xuyên qua .”
Nga
Lưu Tuyết Mai dáng vẻ hưng phấn của Lương Uyển, chút tò mò hỏi: “Tiểu Uyển, hàng xóm với Tiểu Hạ mà cô vui vẻ đến ? Hai quen cũng mấy ngày mà?”