Nghĩ cũng đúng, ngủ đất ba ngày , cũng đến lúc thôi.
cảm giác hụt hẫng là nhỉ?
"Vâng ạ."
Hạ Thanh Thanh đáp lời dứt khoát, nhưng đầu cúi thấp xuống.
Cố Dục Hằng đỉnh đầu xù xù của cô, thấy cô đồng ý nhẹ nhàng như , chẳng chút do dự, quả nhiên cô cũng thấy ở chung một phòng tiện.
Hạ Thanh Thanh tắm xong bước khỏi nhà tắm, vẫn thấy Cố Dục Hằng đang đợi bên ngoài.
Cô ủ rũ nghĩ, bóng dáng cao lớn mà quen thuộc , ngày mai sẽ còn thấy nữa.
Trên đường về, Hạ Thanh Thanh im lặng, còn líu lo như mấy ngày .
Cô cứ cúi gầm mặt, khiến Cố Dục Hằng vốn cao hơn cô cả một cái đầu tài nào rõ biểu cảm mặt cô.
Cảm nhận áp suất thấp tỏa từ Hạ Thanh Thanh, Cố Dục Hằng lên tiếng hỏi: "Sao thế? Lại gặp nhóc nào trong nhà tắm ?"
"Không ."
Giọng trầm thấp, nghẹn ngào phát từ miệng Hạ Thanh Thanh, mất vẻ hoạt bát thường ngày.
Cố Dục Hằng hoang mang: "Không gặp nhóc nào em vui?"
"Em vui ."
Hạ Thanh Thanh bước nhanh lên vài bước, tránh né ánh mắt tìm hiểu của Cố Dục Hằng.
Hạ Thanh Thanh thấy tùy hứng, ở lập trường của , cô lấy tư cách gì mà yêu cầu Cố Dục Hằng ở bên cạnh chứ.
Thời gian qua chăm sóc cô đủ nhiều , cô thể voi đòi tiên mà đòi hỏi thêm ở nữa.
Cố Dục Hằng bóng lưng mảnh khảnh của cô gái nhỏ, hồi tưởng quá trình tâm trạng cô chuyển từ nắng sang mưa, dường như nắm bắt manh mối.
"Có em về ký túc xá ở ?"
Nghe Cố Dục Hằng hỏi, bước chân Hạ Thanh Thanh khựng , cô chậm rãi đầu, ánh mắt lấp lửng .
Cô lời nào, chỉ trưng bộ dạng đáng thương vô cùng.
Cố Dục Hằng cô như thì , giống hệt một chú ch.ó nhỏ đang cụp tai cụp đuôi thế .
Không gì nghĩa là ngầm thừa nhận .
"Em sợ bóng tối ?" Cố Dục Hằng hỏi.
Lần Hạ Thanh Thanh im lặng nữa mà gật đầu lia lịa.
Thực cô hẳn là sợ bóng tối, chủ yếu là buổi tối vệ sinh công cộng cô cứ lo trượt chân ngã xuống hố mà ai cứu.
nếu Cố Dục Hằng nghĩ cô sợ bóng tối, thì cô cứ nhận là sợ .
Chẳng Cố Dục Hằng vì lý do mà về ký túc xá nữa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-90-anh-dung-di-co-duoc-khong.html.]
Nói thật, cô chút ỷ Cố Dục Hằng, đàn ông quá đỗi đáng tin cậy, khiến Hạ Thanh Thanh cảm thấy an tâm hơn ở thế giới xa lạ .
Thật hy vọng thể ở thêm vài ngày nữa, ai mà chẳng thích một lính trai cao 1m85 bên cạnh chứ?
Hạ Thanh Thanh thầm nghĩ, thôi thì cứ ích kỷ một , giả vờ đáng thương để thử tranh thủ một chút xem , thì thôi.
"Thế mà lúc nãy hỏi em dám , em còn gật đầu?" Cố Dục Hằng đưa tay xoa xoa mái tóc còn ẩm của cô: "Thôi , ở thêm vài ngày nữa . Đợi chuyển nhà xong, cần ngoài tắm rửa vệ sinh nữa, ở trong nhà thì gì sợ."
"Thật ạ?" Chú ch.ó nhỏ vểnh tai lên, vui sướng vẫy đuôi, đôi mắt xinh bỗng chốc sáng rực như ánh .
"Chẳng lẽ em là giả?"
"Tất nhiên là !"
"Vậy thì là thật."
Thấy Hạ Thanh Thanh vui vẻ hẳn lên, bước chân nhẹ nhàng về phía nhà, Cố Dục Hằng nhếch môi, bất đắc dĩ lắc đầu.
Quả nhiên vẫn là một cô gái nhỏ, thật dễ hiểu.
Về đến nhà, Cố Dục Hằng đưa cho Hạ Thanh Thanh một miếng băng cá nhân mới, bảo cô miếng ướt .
Hạ Thanh Thanh bắt đầu loay hoay với mái tóc của bằng dầu dừa.
Cô đổ một ít dầu dừa mùi thơm đặc trưng lòng bàn tay, tỉ mỉ thoa lên từng sợi tóc, tránh phần da đầu.
Cho đến khi từng sợi tóc đều thấm đẫm dầu dừa, cô mới dùng khăn quấn tóc thành một b.úi đầu, cứ để như một lúc.
Trong thời gian đợi tóc hấp thu dưỡng chất từ dầu dừa, cô cắt tỉa móng tay, móng chân, cắt ngắn và tròn trịa, trông sạch sẽ và gọn gàng.
Khoảng nửa tiếng , cô quấn khăn đầu bước khỏi phòng.
Cửa chính đang mở, ngoài hành lang, Cố Dục Hằng đang giũ một chiếc áo sơ mi nữ hoa nhí màu xanh nhạt, phơi lên dây phơi cạnh cột hành lang.
Nga
Mí mắt Hạ Thanh Thanh giật nảy, chiếc áo đó chẳng là chiếc cô hôm nay .
Nhìn kỹ hơn, dây phơi ngoài quần áo của Cố Dục Hằng, còn cả áo lót và quần đùi nhỏ của cô nữa...
Mặt Hạ Thanh Thanh lập tức đỏ bừng như lửa đốt.
Cố Dục Hằng giặt quần áo cho cô ?!
Chuyện ... đúng là quá "đảm đang" !
"Cố... lão Cố, chẳng em để em giặt , giặt luôn cả... cả đồ của em thế ."
Gương mặt Hạ Thanh Thanh đỏ ửng như thoa phấn, đầy vẻ thẹn thùng của thiếu nữ.
Chưa từng đàn ông nào giặt quần áo cho cô cả. Mấy hôm cô giặt đồ cho Cố Dục Hằng cũng đụng đến đồ lót của , hình như tự giặt lúc tắm.
Cố Dục Hằng nghiêng về phía Hạ Thanh Thanh, đưa tay gạt phẳng quần áo dây phơi. Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng chiếu lên nửa khuôn mặt , góc cạnh rõ ràng, trông thật dịu dàng và tuấn lãng.