Nhà ăn rộng lớn thế , Cố Dục Hằng cũng chẳng là ai đang trêu chọc.
Anh đưa mắt lạnh lùng quét qua một vòng, những tiếng xì xào lập tức im bặt. Lúc mới chỉnh mũ quân đội, sải bước dài về phía cửa sổ múc cơm của Hạ Thanh Thanh.
Hạ Thanh Thanh gọi Cố Dục Hằng , liền cầm muỗng múc cơm khay cho .
Mặc dù Quách Mãn dặn dò, múc cơm công bằng, đừng để mấy nhóc cô nàng dẻo miệng mê hoặc mà múc thêm thức ăn cho thêm miếng thịt.
Hạ Thanh Thanh vẫn khéo léo trong phạm vi khó phát hiện, múc cho Cố Dục Hằng mỗi món nhiều hơn một chút, còn nén thêm một muỗng cơm thật đầy, lấy muỗng ấn cho thật c.h.ặ.t.
Cố Dục Hằng thản nhiên động tác của Hạ Thanh Thanh, giọng điệu bình thản hỏi: "Gọi đây chuyện gì?"
Chẳng lẽ chỉ để múc thêm cho chút cơm ?
Hạ Thanh Thanh nở nụ xinh với : "Tối nay cũng ăn ở nhà ăn đúng ? Lúc về giúp em mang ít vỏ dừa về nhé, một em xách nổi."
Hạ Thanh Thanh cảm thấy và Cố Dục Hằng chung sống khá , thể tự nhiên nhờ vả giúp đỡ.
Chủ yếu là tính cách Cố Dục Hằng hề lạnh lùng như cô tưởng tượng, chỉ là ít thôi, thực chất là một nhiệt tình và chân thành.
Cố Dục Hằng gật đầu: "Biết ."
Cứ tưởng chuyện gì to tát, hóa là .
Anh bưng khay cơm, tùy ý tìm một chỗ trống xuống.
Vô ánh mắt từ bốn phương tám hướng khẽ liếc khay cơm của , ai cũng xem vợ xinh của Cố Doanh trưởng thiên vị, dành sự chăm sóc đặc biệt nào cho chồng .
Triệu Đông Thanh từ chui , bưng khay cơm ăn dở của , vẻ mặt tinh quái xuống đối diện Cố Dục Hằng.
"Cứ tưởng đồng chí Hạ để dành cho món gì ngon lắm, hóa cũng giống chúng thôi."
Triệu Đông Thanh đảo mắt tìm kiếm trong khay cơm của Cố Dục Hằng, thấy món gì đặc biệt, lượng thức ăn vẻ nhiều hơn một chút nhưng cũng quá đáng.
Cố Dục Hằng lười phản ứng với , lẳng lặng ăn cơm.
Triệu Đông Thanh đột nhiên hắc hắc, giọng điệu chút trêu chọc: "Cậu thế còn chẳng bằng . Nghe hôm nay vợ món mới cho nhà ăn, hải sản trộn sốt cay, lúc đến gần hết , xem cô cũng chẳng để dành riêng cho nhỉ."
Đôi đũa tay Cố Dục Hằng khựng , ngước mắt vẻ mặt đắc ý của Triệu Đông Thanh, bình thản đáp: " ăn chán , hai hôm ở nhà Lý Đoàn trưởng, cô cả một nồi to."
Triệu Đông Thanh vốn định trêu chọc em mặt sắt một chút, ngờ đáp trả thật.
"Hắc! Cậu đang khoe khoang với đấy ?"
Cố Dục Hằng đáp, lúc cúi mắt xuống liền nhanh tay đưa đũa gắp mất miếng thịt ốc béo ngậy cuối cùng trong khay của Triệu Đông Thanh.
Triệu Đông Thanh kịp phản ứng, giữ cũng , bực bội : "Cậu bảo ăn chán mà? Còn cướp của gì?!"
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-85-anh-giup-em-mang-vo-dua-ve-nhe.html.]
Cố Dục Hằng nhướng mày, mặc kệ , tiếp tục ăn phần của .
Triệu Đông Thanh nản lòng và miếng cơm, thuận miệng hỏi: "Vợ tìm việc gì thế?"
"Không gì, bảo tối nay giúp cô mang ít vỏ dừa từ nhà ăn về."
"Cô lấy vỏ dừa gì?"
"Không ."
Triệu Đông Thanh em cũ với ánh mắt đầy ẩn ý, thâm trầm : "Lão Cố, thấy từ khi kết hôn đúng là chút khác xưa đấy."
Cố Dục Hằng nhướng mí mắt, dùng ánh mắt hỏi Triệu Đông Thanh khác chỗ nào?
"Cảm giác đây cứ như gai , lạnh lùng lắm, đối với ai cũng chỉ là việc công xử theo phép công, giờ thì thấy chút hơn ."
Triệu Đông Thanh gật gù: "Chắc đây là ảnh hưởng của đồng chí Hạ đối với ."
Đôi đũa của Cố Dục Hằng dừng , trong giọng điềm tĩnh mang theo chút thắc mắc tự chủ: "Trước đây khó gần lắm ?"
Triệu Đông Thanh trợn mắt to như chuông đồng: "Chứ còn gì nữa? Cậu còn tưởng dễ gần lắm chắc?"
………………
Buổi tối, khi Hạ Thanh Thanh mang hai sọt vỏ dừa về nhà, Cố Dục Hằng mượn một cái đòn gánh ở nhà ăn, quẩy hai sọt tre đầy ắp về phía khu gia thuộc.
Bước chân nhanh vững, dù vai đè nặng đòn gánh trĩu nặng, sống lưng vẫn hề cong chút nào, hai tay một một giữ lấy dây thừng thô, cánh tay rắn chắc ẩn hiện những đường gân xanh mạnh mẽ.
Hạ Thanh Thanh bên cạnh với vẻ áy náy: "Có nặng quá ? Hay là để một sọt mai mang về cũng ."
"Không nặng, gánh nổi , hà tất hai chuyến. Mà em lấy nhiều vỏ dừa thế gì?"
"Em lấy cùi dừa bên trong."
"Cùi dừa ăn ngon lắm ."
Cái đó còn tùy cách ăn nữa chứ. "Em dùng nó để nấu dầu dừa dưỡng tóc."
Cố Dục Hằng ngạc nhiên liếc Hạ Thanh Thanh một cái: "Cái cũng là xem trong sách ?"
Hạ Thanh Thanh chột gật đầu.
Cũng may Cố Dục Hằng hỏi thêm gì nữa, chẳng hề thở dốc chút nào, gánh hai sọt vỏ dừa về thẳng nhà.