Một ít củ cải muối bày cửa sổ.
“Đồng chí Hạ, sẽ chỉ cho cô xem đại khái lượng cơm tương ứng với các loại phiếu cơm khác . Nhà ăn còn phiếu thức ăn, phiếu thịt, phiếu cá, phiếu cơm, phiếu màn thầu, vân vân. Trọng lượng phiếu cũng giống , khi phát đồ ăn và múc cơm cân, đều là dựa cảm giác mà đong, vẫn cần quen kỹ càng.”
Trong lúc Hạ Thanh Thanh theo Quách Mãn học tập, các quân tẩu khác phụ trách múc cơm cũng lượt bếp nhà ăn.
Các nàng thấy Hạ Thanh Thanh đều ngạc nhiên, ghé một chỗ mặc tạp dề đội mũ thì thầm to nhỏ.
“Các cô xem, chẳng là vợ của Cố Doanh trưởng ? Sao cô cũng đến nhà ăn việc?”
“Cô thể đến, chẳng lẽ thể đến , nhà ăn vốn dĩ thiếu nhân sự, thêm giúp đỡ ?”
“ ý đó, là , điều kiện của Cố Doanh trưởng như , cần vợ ngoài việc? Lại còn nhân viên tạm thời ở nhà ăn chẳng bao nhiêu tiền .”
“Nói cũng đúng, mấy chị em chúng trong nhà đều một đám già trẻ lớn bé chờ gửi tiền về, nhà Cố Doanh trưởng tổng cần gửi tiền về chứ?”
“Chẳng lẽ là gia đình đồng chí Hạ tương đối khó khăn.”
“Cô ngốc ! Gia đình cô mà khó khăn, Cố Doanh trưởng chẳng lẽ còn giúp đỡ , ai, Tú Hoa, nhà cô ở gần nhà Cố Doanh trưởng, ngóng gì ?”
Nhà Đinh Tú Hoa ở căn hộ 01 cùng tầng với nhà Cố Dục Hằng, đột nhiên hỏi như , nàng mờ mịt lắc đầu.
“ cũng từng gặp riêng đồng chí Hạ, thể gì chứ? Hơn nữa, gì mà đoán mò, lát nữa trực tiếp hỏi cô chẳng là .”
Một quân tẩu lên vỗ vỗ vai Đinh Tú Hoa: “Tú Hoa, nhiệm vụ tìm hiểu quân tình giao cho cô đấy, dù nhà cô cũng coi như là hàng xóm của nhà cô , dễ chuyện hơn.”
Các quân tẩu mặc xong đồng phục tiến lên chào hỏi Hạ Thanh Thanh và Quách Mãn, đều vị trí của , chờ đợi các chiến sĩ và gia đình quân nhân đến múc cơm.
Quách Mãn một lượt hàng quân tẩu đang ở cửa sổ múc cơm, với Hạ Thanh Thanh: “ sắp xếp cô cạnh kinh nghiệm quan sát một chút, công việc khó, cô xem một là .”
Hạ Thanh Thanh gật đầu, theo sắp xếp của Quách Mãn.
Quách Mãn đang nghĩ xem nên để ai hướng dẫn Hạ Thanh Thanh thì thấy Đinh Tú Hoa chủ động giơ tay.
“Lão Quách, để đồng chí Hạ chỗ xem .”
Nàng nhận nhiệm vụ tìm hiểu quân tình từ đồng nghiệp, cơ hội thành nhiệm vụ chẳng đến ?
“Được, cô cứ theo đồng chí Đinh mà học .”
Hạ Thanh Thanh đến bên cạnh Đinh Tú Hoa, khanh khách : “Chị dâu, phiền chị.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-81-quan-tau-to-mo-chuyen-nu-chinh-di-lam-lao-co-bi-hoi-kho.html.]
Đinh Tú Hoa vẫy vẫy tay với cô: “Có gì mà phiền phức, em còn ? Nhà và nhà em ở cùng tầng khu gia thuộc, tên là Đinh Tú Hoa.”
“Chị dâu Tú Hoa, trùng hợp ? Chúng vẫn là hàng xóm đấy.”
Hạ Thanh Thanh nghĩ, thảo nào từng thấy Đinh Tú Hoa trong bếp, hóa nàng cũng là nhân viên tạm thời ở nhà ăn, nên ít khi xuất hiện ở nhà giờ ăn.
“ , em cũng nghĩ đến việc ở nhà ăn?” Đinh Tú Hoa tự nhiên hỏi vấn đề .
Hạ Thanh Thanh trả lời: “Em chỉ tìm một công việc để , hiện tại công việc thể sắp xếp chỉ nhân viên tạm thời ở nhà ăn.”
“Thì là .” Đinh Tú Hoa gật đầu một cái, hỏi: “Nhà em hẳn là thiếu tiền chứ? Cố Doanh trưởng đồng ý cho em ngoài việc?”
“Em một ở nhà nhàn rỗi cũng chán, tìm một công việc cũng bình thường mà, vì nỡ?” Hạ Thanh Thanh hiểu lắm, tại phụ nữ ngoài việc còn xin phép đàn ông đồng ý.
“Em trẻ như , chúng đều cho rằng Cố Doanh trưởng em ngoài mặt .”
Hạ Thanh Thanh : “Giáo viên , ‘Phụ nữ thể chống nửa bầu trời’, em đây chẳng là hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia , cũng ủng hộ em.”
Đinh Tú Hoa mím môi cảm thán một câu: “Quả nhiên là Cố Doanh trưởng trúng, tư tưởng giác ngộ thật là cao.”
Các chiến sĩ luyện tập xong từ bên ngoài nhà ăn xếp hàng , Hạ Thanh Thanh và Đinh Tú Hoa cũng giao lưu nữa, bắt đầu bận rộn với công việc tay.
Rất nhanh liền phát hiện trong các quân tẩu múc cơm thêm một mới, dù đến cũng sẽ chú ý, cửa sổ mà Đinh Tú Hoa phụ trách lập tức trở nên náo nhiệt.
Những đám lính trẻ ồn ào đó đều chen chúc đến chỗ cô để múc cơm, khiến Đinh Tú Hoa bận tối tăm mặt mũi.
Nga
Đám lính trẻ ngoài miệng thì với Đinh Tú Hoa “Cảm ơn chị dâu”, nhưng mắt thì đều về phía Hạ Thanh Thanh, mãi đến khi Quách Mãn đến đuổi bọn họ sang cửa sổ khác, Đinh Tú Hoa mới thở phào nhẹ nhõm.
“Ai, lão Cố, chẳng là vợ ?”
Triệu Đông Thanh nhà ăn, dùng khuỷu tay huých huých Cố Dục Hằng bên cạnh, hứng thú hỏi .
“Phải, ?” Giọng Cố Dục Hằng vô cùng bình thản, vẻ mặt cũng như một nghiêm túc lạnh lùng.
“ hai sáng sớm cùng cửa chứ? Hóa là đưa vợ .”
Triệu Đông Thanh vuốt cằm , cũng tỏ vẻ khó hiểu về việc Hạ Thanh Thanh việc ở nhà ăn: “Tiền trợ cấp mỗi tháng của còn đủ hai tiêu ? Còn cần vợ ngoài việc?”