Hạ Thanh Thanh bóng lưng Tôn Xuân Lan, tự hỏi lẽ là do quen với cuộc sống áo cơm vô ưu, thật sự hiểu thói quen sinh hoạt của dân thời đại .
Trước khi cô và Cố Dục Hằng chuyển nhà, những hành vi nghi ngờ là phô trương lãng phí vẫn nên hạn chế một chút thì hơn.
Nghĩ một chút về bản , Hạ Thanh Thanh liền về nhà bổ quả sầu riêng .
Là một yêu thích sầu riêng, cô cho phép bất kỳ quả sầu riêng nào thể nguyên vẹn qua đêm trong tay .
Trong nhà tìm thấy găng tay, Hạ Thanh Thanh đành dùng khăn bông bọc những chiếc gai nhọn của sầu riêng, lấy một cái kéo cắm giữa đường vân đáy vỏ sầu riêng, vặn qua vặn để tạo một vết nứt đường nối của vỏ ngoài, dùng d.a.o mở rộng vết nứt đó.
Mùi sầu riêng nồng nặc độc đáo lập tức ập mặt, Hạ Thanh Thanh thích cảm giác "mở hộp mù" .
Sau khi bộ vỏ sầu riêng mở , những múi thịt quả vàng óng, mập mạp liền lộ .
Đây tuyệt đối là một quả sầu riêng "báo ân"! Vỏ mỏng thịt dày, hương vị nồng đậm.
Hạ Thanh Thanh bẻ một múi sầu riêng nhỏ như chiếc gối con nếm thử một miếng, vị ngọt ngào mềm mại như bơ tràn ngập khoang miệng, ngon đến mức khiến sung sướng.
Vô cùng thỏa mãn ăn hai múi sầu riêng, phần còn Hạ Thanh Thanh cũng bẻ hết, một cô ăn hết, bẻ dễ hỏng.
Chỉ là Cố Dục Hằng ăn sầu riêng , tối nay một món bánh sầu riêng cho nếm thử.
Vẫn đến giờ ăn trưa, Hạ Thanh Thanh Cửa hàng hợp tác xã mua một ít dụng cụ dùng để bắt hải sản.
Giày cao su, găng tay, kìm, xẻng con, giỏ mây linh tinh.
Sau chắc chắn sẽ thường xuyên bắt hải sản, những dụng cụ cần thiết nhất định chuẩn đầy đủ.
Chảo gang trong bếp vẫn thể dùng , giữa trưa cô liền cầm phiếu cơm Cố Dục Hằng cho và một cái cặp l.ồ.ng nhôm nhà ăn múc cơm ăn.
Hạ Thanh Thanh phơi nắng quá đen, chỉ cần ban ngày ngoài đều sẽ đội nón lá.
Mặc dù cô ăn mặc giản dị, nhưng cô là gương mặt mới đảo, dung mạo xuất chúng, hầu như đến cũng khiến ngoái .
Trên đường đến nhà ăn, Hạ Thanh Thanh gặp một đội lính đang xếp hàng dùng cơm, dẫn đầu chính là Tần Dương, quân nhân trẻ tuổi hôm đó bến tàu đón cô và Cố Dục Hằng.
Tần Dương thấy Hạ Thanh Thanh xong, lập tức nghiêm, lớn tiếng hô một tiếng “Chào chị dâu”.
Những lính theo phía cũng học theo, đồng loạt hô “Chào chị dâu”.
Giọng quân nhân khí thế rộng rãi, dọa Hạ Thanh Thanh giật .
Cô gật đầu với Tần Dương và , đáp một câu “Chào các đồng chí”, lúc mới vội vàng nhà ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-76-sau-rieng-thom-lung-hang-xom-tu-choi-den-khi-nem-thu.html.]
Cũng may khu vực múc cơm của gia đình quân nhân trong nhà ăn ở cùng chỗ với các quân nhân, Hạ Thanh Thanh cần chào hỏi với các binh lính nhiệt tình.
Một ăn hết quá nhiều đồ, cô còn hai múi sầu riêng lót bụng, vì thế cũng chỉ lấy một món mặn một món chay và hơn hai lạng cơm.
Trước khi rời nhà ăn, Hạ Thanh Thanh liếc một lượt trong đám quân nhân mặc quân phục đang dùng cơm.
Cô Cố Dục Hằng giữa trưa cũng ăn cơm ở nhà ăn, chỉ là lúc ở trong đám quân nhân .
Chỉ thoáng qua như cũng chẳng thấy gì, Hạ Thanh Thanh liền bưng cặp l.ồ.ng cơm khỏi nhà ăn.
Cô càng rằng, Cố Dục Hằng đang ở một bàn nào đó trong nhà ăn sớm thấy cô, vẫn luôn dõi theo cô từ lúc cô đến cho đến khi rời .
Ăn xong bữa trưa, Hạ Thanh Thanh nghỉ ngơi một lát, liền đến nhà Lưu Tuyết Mai.
Hôm qua bàn cơm, khi chuyện về việc học chữ, Lưu Tuyết Mai cũng như Hạ Thanh Thanh, thỉnh thoảng thể sách, học hỏi kiến thức.
nàng chữ nhiều lắm, đây tìm giúp một bản thảo phát biểu mà còn ấp úng, nên nhờ Hạ Thanh Thanh thời gian sẽ dạy nàng nhận mặt chữ.
Hạ Thanh Thanh vặn cũng hỏi thăm về công việc ở nhà ăn.
Hạ Thanh Thanh xách hai múi sầu riêng mang đến nhà Lưu Tuyết Mai. Cô cảm thấy quả sầu riêng chọn hề “mùi hôi”, ăn ngon, đáng để giới thiệu cho chị dâu Tuyết Mai, đặc biệt chiếu cố .
Cổng viện nhà Lưu Tuyết Mai mở rộng, nàng đang cùng Lý Văn Tĩnh tưới rau trong vườn.
Trên đảo nhà trẻ, chỉ một trường học 5 năm, các bé đều đến bảy tuổi thì trực tiếp học, đương nhiên tiền đề là lớn trong nhà đồng ý cho con học.
Trước bảy tuổi, các bé đảo đều lên núi xuống biển chơi đùa. Lý Văn Tĩnh vì sinh non nên từ nhỏ thể yếu, Lưu Tuyết Mai mới luôn một tấc cũng rời mà mang bé theo bên , cũng là hao hết tâm lực.
“Chị dâu Tuyết Mai.” Hạ Thanh Thanh ở cổng viện gõ gõ cửa.
Nga
Lưu Tuyết Mai ngẩng đầu thấy cô, nhiệt tình vẫy tay: “Em gái Thanh Thanh, gõ cửa gì, mau .”
Sau một ngày ở chung hôm qua, cách xưng hô của nàng với Hạ Thanh Thanh từ “Tiểu Hạ” biến thành “em gái Thanh Thanh” thiết hơn.
“Chị dâu, em mang chút trái cây cho chị và Lẳng Lẳng ạ.”
Hạ Thanh Thanh giơ giơ quả sầu riêng tay lên, Lưu Tuyết Mai cái cục to kỳ quái đầy gai đó, vẻ mặt lập tức trở nên vi diệu.
“Thanh Thanh… em mua cái ?”