Ra Đảo Tuỳ Quân, Quan Quân Càng Nhịn Càng Không Xong - Chương 58: Kế hoạch "cải tạo" và chuyện hải sản

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:59:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người phụ nữ tóc ngắn tên là Ngô Mỹ Quyên, chính là hôm qua ở nhà ăn từ chối cá cược với Tôn Xuân Lan về chuyện của Hạ Thanh Thanh.

Vì sống ngay cạnh nhà Tôn Xuân Lan nên cô tránh khỏi việc thường xuyên cái miệng lẻo mép của bà hàng xóm t.r.a t.ấ.n.

Ngô Mỹ Quyên giọng oang oang của Tôn Xuân Lan cho đầu óc ong ong. Cô thầm đảo mắt trong lòng, ôn tồn :

"Xuân Lan , chuyện sinh hoạt vợ chồng nhà , ai giặt quần áo ai nấu cơm thì cần gì cô nhọc lòng? Người mới từ vùng Đông Bắc xa xôi đến đảo, hợp khí hậu nên tối qua ngủ ngon thì ? Cô sống trong nhung lụa thế nào thì cũng là vợ do Cố doanh trưởng tự chọn, cô cứ suốt ngày chê chê nọ gì?"

Tôn Xuân Lan ngờ "chị em " của cùng chung chiến tuyến để "thảo phạt" cô vợ lười biếng Hạ Thanh Thanh. Mụ tức đến mức một tay chống nạnh, một tay chỉ n.g.ự.c :

" chê chê nọ á? đây là hỏng thanh danh phụ nữ khu gia thuộc chúng ! Các quân tẩu ở đây ai mà chẳng đảm đang tháo vát, giờ lòi một cô vợ lười như thế, để chê ?"

Nga

Ngô Mỹ Quyên thở dài thườn thượt, bất đắc dĩ hỏi: "Thế tóm là cô gì với cô "vợ lười" ?"

Tôn Xuân Lan hỏi đến ngớ . Mụ thực cũng chẳng gì, chỉ là cảm thấy phát hiện một mặt của Hạ Thanh Thanh nên ngứa ngáy rêu rao ngay.

mụ đời nào chịu thừa nhận chỉ là kẻ lắm chuyện. Tôn Xuân Lan đảo mắt, với Ngô Mỹ Quyên:

"Cố doanh trưởng vẫn còn quá trẻ, chừng vẻ ngoài hồ ly tinh của Hạ Thanh Thanh mê hoặc . Người như một phụ nữ cần cù chịu khó hầu hạ mới đúng. Chúng liên hợp để cải tạo Hạ Thanh Thanh!"

Ngô Mỹ Quyên phì , Tôn Xuân Lan chọc cho vui vẻ: "Được , cô cứ từ từ mà lên kế hoạch cải tạo nhé. chống mắt lên xem cô cải tạo Hạ Thanh Thanh thành cái dạng gì. Giờ thì mau phơi chậu quần áo của cô , lát nữa nó bốc mùi lên đấy."

Nói xong, Ngô Mỹ Quyên chút khách khí đóng sầm cửa .

Tôn Xuân Lan bĩu môi cánh cửa đóng kín, hậm hực bưng chậu quần áo phơi cửa nhà .

...

Nhà Lưu Tuyết Mai cách khu nhà tầng xa, là một căn nhà trệt sân rộng hơn mười mét vuông. Trong sân trồng một giàn hoa giấy rực rỡ và một cây xoài cành lá xum xuê. Ven tường rào trồng ít rau xanh, còn một cái nhà vệ sinh dựng tạm bằng đá. Trước cửa nhà, sào tre phơi một hàng quần áo, mái hiên treo mấy con cá khô. Bên trong là ba gian phòng rộng rãi, một phòng khách và một bếp.

Hạ Thanh Thanh hâm mộ căn nhà thôi. Không cần dùng chung bếp và nhà vệ sinh với khác, chịu đựng khả năng cách âm cực kém, đóng cửa thể an tâm sống cuộc sống nhỏ của .

So thì cái ký túc xá nhỏ xíu của Cố Dục Hằng chỉ thể coi là chỗ chui chui .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-58-ke-hoach-cai-tao-va-chuyen-hai-san.html.]

Lưu Tuyết Mai tâm tư của Hạ Thanh Thanh, xới cơm sáng cho cô lải nhải: "Thực , Tiểu Cố cũng thể xin một căn nhà trệt. Chỉ là thường xuyên ở khu gia thuộc nên mới chủ động xin căn ký túc xá nhỏ nhất, chê nhất ở phía Tây đấy."

Hạ Thanh Thanh gật đầu, đây đúng là tác phong của Cố Dục Hằng.

Lưu Tuyết Mai gạt tay Hạ Thanh Thanh khi cô định giúp đỡ, bảo cô ngoài chơi với Lý Văn Tĩnh, còn thì bưng bữa sáng lên bàn.

"Tiểu Hạ, nếu em đổi nhà thì cứ bảo Tiểu Cố xin với đơn vị. Bây giờ vẫn còn hai căn nhà trệt trống đấy, tuy cũ một chút nhưng dọn dẹp thì cũng ."

"Cố... ... Dục Hằng hôm nay sẽ xin nhà trệt, hy vọng là phê duyệt."

"Chị bảo mà, Tiểu Cố quả nhiên là thương vợ, em đến là đổi nhà ngay."

Trước lời trêu chọc của Lưu Tuyết Mai, Hạ Thanh Thanh chỉ đáp.

Bữa sáng nóng hổi bưng lên, đồ ăn kèm một đĩa củ cải khô và một đĩa cá cơm phơi khô. Cháo là cháo hải sản nấu lẫn tôm và các loại hải sản nhỏ, tươi ngon. Hạ Thanh Thanh ăn đến ngon lành.

"Chị Tuyết Mai, tay nghề của chị quá! Lần đầu tiên em ăn bát cháo ngon thế ."

Lưu Tuyết Mai khiêm tốn: "Chỉ là cơm rau dưa bình thường thôi, ăn nhiều là quen mà."

Hạ Thanh Thanh nhân cơ hội hỏi vấn đề thắc mắc từ hôm qua: "Chị Tuyết Mai, đây em sách thấy bài về việc biển bắt hải sản, thấy thú vị lắm. Người ở đây bắt hải sản chị?"

"Có chứ, rảnh rỗi đổi món thì . mà cũng chẳng bắt thứ gì . Mấy c.o.n c.ua to, bề bề, bạch tuộc nhỏ đem ủ phân tưới ruộng thôi."

Hạ Thanh Thanh suýt nữa thì phun ngụm cháo trong miệng : "Ủ phân?! Đó chẳng đều là hải sản tươi sống ?"

"Không ai ăn em ơi. Chế biến thì phiền phức, luộc lên thì nhạt toẹt tanh, chẳng chút nước béo nào, ăn bao nhiêu cũng chẳng no bụng. Bán thì ai mua, để một ngày là thối um lên. Người đảo sớm ăn chán . Ngư dân trừ khi bắt cá, còn mấy thứ hải sản hoặc là vứt , hoặc là nộp lên cho nông trường công xã thức ăn cho gà vịt heo dê."

Lưu Tuyết Mai với giọng điệu bình thản, cảm thấy đây là chuyện phí phạm của trời, bởi vì ở đảo Minh Quang, hải sản vỏ cứng là thứ thức ăn ít chào đón nhất.

 

 

Loading...