Ra Đảo Tuỳ Quân, Quan Quân Càng Nhịn Càng Không Xong - Chương 57: Món quà bất ngờ và lời đồn ác ý

Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:59:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Lưu Tuyết Mai kiên trì như , Hạ Thanh Thanh cũng từ chối nữa: "Được , chị đợi em rửa mặt một chút nhé."

Cô múc nước từ thùng chậu tráng men, nhanh ch.óng giải quyết xong vệ sinh cá nhân. Quay đầu , cô phát hiện Lưu Tuyết Mai đang hứng thú một tờ giấy đặt bàn.

"Tiểu Hạ, Tiểu Cố để giấy nhắn cho em ."

Hạ Thanh Thanh vội bước tới xem tờ giấy , chỉ thấy bên là mấy dòng chữ bằng b.út máy, nét chữ mạnh mẽ, phóng khoáng.

*"Thanh Thanh: Đồ bàn đều là cho em, em tự cất nhé. Hôm qua muộn quá, thấy em cũng mệt nên lấy . Sáp nẻ con sò chắc là tác dụng chữa nẻ da tay cho em đấy, nhớ bôi nhiều . Chị Tuyết Mai hôm nay chắc sẽ sang tìm em, chị , em cứ hỏi chị . Tối nay 6 giờ sẽ về nhà.*

*Cố Dục Hằng"*

Hạ Thanh Thanh thở phào nhẹ nhõm. Chỉ là một tờ giấy dặn dò đơn giản, nội dung gì khiến nghi ngờ quan hệ của hai , bằng giải thích với Lưu Tuyết Mai thì phiền phức to.

Chỉ là Cố Dục Hằng chú ý tới vết nẻ tay cô từ lúc nào...

"Hai thú vị thật đấy, chuyện trực tiếp còn để giấy nhắn nữa."

Lưu Tuyết Mai thấy thần sắc Hạ Thanh Thanh thoáng căng thẳng, còn tưởng cô ngượng ngùng vì để khác thấy chồng thư tay cho , bèn trêu chọc một câu.

Hạ Thanh Thanh rũ mắt vẻ thẹn thùng: "Sáng nay em ngủ say quá, chắc đ.á.n.h thức em."

Lưu Tuyết Mai bộ dạng e lệ của cô cũng trêu nữa, giục: "Mau cất đồ bàn sang nhà chị."

Lúc Hạ Thanh Thanh mới kỹ đống đồ bàn: năm hộp sáp nẻ hình vỏ sò - thứ ở phương Bắc mùa đông dùng nhiều, hiệu quả chống nứt nẻ tay chân cực . Ngoài còn ba hộp sắt tròn đựng kem bảo vệ da hiệu Hữu Nghị, mấy gói bột gội đầu, hai chai nước hoa, một chiếc hộp vải nhung và một phong bì căng phồng.

Hạ Thanh Thanh mở hộp vải nhung xem, bên trong là một chiếc đồng hồ hiệu Thượng Hải mới tinh.

"Ái chà! Cái đồng hồ rẻ nha, hơn một trăm đồng đấy." Lưu Tuyết Mai mắt sắc thấy hộp đồng hồ, kìm cảm thán: "Tiểu Cố đối với em thật đấy!"

Hạ Thanh Thanh , đóng nắp hộp , mở phong bì . Đập mắt là một xấp tiền "Đại đoàn kết" (tờ 10 đồng) xếp ngay ngắn.

Đồng hồ và tiền chắc cũng giống như cuốn sổ phiếu gạo phiếu vải đó, đều là sính lễ mà Cố Dục Hằng chuẩn cho con dâu. Hắn cư nhiên cứ thế đương nhiên giao bộ cho cô, như cô thật sự là vợ .

Hạ Thanh Thanh cất sáp nẻ, kem dưỡng da, nước hoa trong tủ. Còn phong bì tiền, sổ phiếu và 120 đồng mà Triệu Diễm Bình cho, cô gom một chỗ, giấu kỹ gầm giường. Số tiền sẽ trở thành vốn liếng khởi nghiệp của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-57-mon-qua-bat-ngo-va-loi-don-ac-y.html.]

Riêng chiếc đồng hồ thì cô đeo trực tiếp lên cổ tay. Đồng hồ quý giá như thực cô cũng cất , nhưng đối với một đến từ thế kỷ 21 quen dùng điện thoại di động như cô, công cụ xem giờ quả thực là một sự t.r.a t.ấ.n.

Hạ Thanh Thanh cầm mấy viên kẹo trái cây và mấy cái bánh quy cho Lý Văn Tĩnh, cuối cùng đội chiếc nón lá che nắng lên, với Lưu Tuyết Mai: "Chị Tuyết Mai, em xong , chúng thôi."

Lưu Tuyết Mai dậy khỏi ghế: "Đi nào!"

Hạ Thanh Thanh khóa cửa phòng, đầu thấy dây phơi cửa treo vài bộ quần áo ướt, đúng là bộ đồ Cố Dục Hằng mặc khi tắm hôm qua.

nhíu mày. Người đàn ông sáng sớm tinh mơ tự giặt quần áo ? Không thỏa thuận là cô phụ trách giặt giũ, nấu cơm, dọn dẹp để đổi lấy chỗ ăn ở ?

Nga

"Cố chủ" hết việc , sẽ khiến cô - "nhân viên tạm thời" trông quá thiếu trách nhiệm.

Hạ Thanh Thanh để bộ quần áo hôm qua ở trong phòng, nếu để bên ngoài, khéo Cố Dục Hằng cũng mang giặt nốt mất.

Nghĩ đến đây cô thấy nóng mặt, cúi đầu theo Lưu Tuyết Mai xuống cầu thang.

"Ui chao, đồng chí Hạ dậy đấy ? Đây là định cùng chị Tuyết Mai thế?"

Tôn Xuân Lan bưng một chậu quần áo lên lầu, chạm mặt ngay Hạ Thanh Thanh và Lưu Tuyết Mai, liền nhiệt tình chào hỏi.

"Xuân Lan , chị dẫn Tiểu Hạ về nhà ăn sáng. Cô mới tới đảo, hôm nay chị đưa cô quen một chút."

Lưu Tuyết Mai giới thiệu Tôn Xuân Lan với Hạ Thanh Thanh. Hạ Thanh Thanh hòa nhã gọi một tiếng: "Chào chị Xuân Lan."

"Ừ, chào em. Về chúng là hàng xóm , chuyện gì cứ sang tìm chị." Khi Tôn Xuân Lan câu , ánh mắt dán c.h.ặ.t chiếc đồng hồ mới coóng cổ tay Hạ Thanh Thanh, suýt chút nữa mặt đồng hồ dây đeo sáng loáng lóa mắt.

Lưu Tuyết Mai và Hạ Thanh Thanh , Tôn Xuân Lan quần áo cũng chẳng buồn phơi, đặt chậu cái "bịch" xuống đất chạy sang gõ cửa nhà hàng xóm bên trái.

Một phụ nữ tóc ngắn bế con mở cửa, hai miếng môi mỏng của Tôn Xuân Lan lập tức hoạt động hết công suất.

"Mỹ Quyên, cô sáng nay thấy cái gì ? thấy Cố doanh trưởng tự giặt quần áo! Vợ là Hạ Thanh Thanh ngủ đến tận bây giờ mới dậy, cơm sáng cũng tự nấu, còn sang nhà Lý đoàn trưởng ăn chực! Trên cái cổ tay trắng bóc còn đeo một chiếc đồng hồ to đùng mới tinh! Cô xem Cố doanh trưởng cưới vợ, đây là rước một bà tổ tông sống trong nhung lụa về thờ thì !"

 

 

Loading...