Cố Dục Hằng chút lúng túng, nhưng che giấu khéo, khiến ngoài thể vẻ bối rối của .
"Đoàn trưởng, chị dâu, hai đừng trêu chọc nữa. lớn hơn Thanh Thanh ít tuổi, cô lặn lội đường xa ngàn dặm cùng đảo, đương nhiên trách nhiệm với cô ."
"Đấy, vợ là khác hẳn ngay, mở miệng là 'Thanh Thanh', ngậm miệng cũng 'Thanh Thanh', mà sến súa kìa!"
Lưu Tuyết Mai vẫn chịu buông tha, tiếp tục trêu chọc Cố Dục Hằng. Lý Vệ Trung đành đích mặt giải vây cho cấp của .
"Được , , Tuyết Mai, em đừng trêu Tiểu Cố nữa. Nếu về cũng gọi em là 'Mai Mai' mặt đấy nhé?"
Lưu Tuyết Mai lườm chồng một cái đầy oán trách: "Vợ chồng già , ông bớt mấy trò buồn nôn ."
Cố Dục Hằng mỉm nhàn nhạt. Vừa đầu , liền thấy cô thiếu nữ mặc váy đỏ đang dắt tay một bé gái, ánh đèn đường mờ nhạt khu nhà gia thuộc, khanh khách vẫy tay về phía bọn họ.
Cáo biệt gia đình ba Lý Vệ Trung, Cố Dục Hằng cùng Hạ Thanh Thanh trở về ký túc xá trong khu gia thuộc.
Ba hộ gia đình khác cùng tầng đều còn sáng đèn, loáng thoáng truyền tiếng chuyện.
Nhà hàng xóm sát vách Cố Dục Hằng là náo nhiệt nhất. Có thể bên trong chỉ một đứa trẻ đang nô đùa ầm ĩ, mà còn cả giọng lanh lảnh của phụ nữ đang mắng con.
Cố Dục Hằng mở cửa phòng, kéo sợi dây công tắc đèn bên cạnh cửa, bóng đèn dây tóc trần nhà chớp nháy vài cái mới sáng lên.
Cho đến khi đóng cửa , những âm thanh hỗn độn từ nhà bên cạnh vẫn còn ong ong truyền qua vách tường.
"Cách vách là nhà Phó doanh trưởng doanh của . Nhà một trai một gái, hai đứa nhỏ khá nghịch ngợm nên sẽ ồn ào một chút."
Cố Dục Hằng giới thiệu đơn giản về hàng xóm cho Hạ Thanh Thanh, trong lòng thầm nghĩ lẽ nên xin Đoàn trưởng cấp một căn nhà riêng biệt lập thì hơn.
Hạ Thanh Thanh gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu, thuận tiện hỏi một vấn đề mấu chốt: "Vậy... tối nay chúng ngủ thế nào?"
"Buổi tối em ngủ trong phòng, ngủ đất ở phòng ngoài. Hành lý của em để bên trong ."
Cố Dục Hằng lấy từ tủ gỗ ven tường một chiếc chiếu trúc, giơ tay giũ trải lên nền xi măng ở phòng khách.
Nhìn lớp chiếu trúc mỏng manh thôi cũng thấy cộm , Hạ Thanh Thanh vẫn chút tự giác của ở nhờ, quan tâm đến "chủ nhà" của một chút.
"Ngủ thế khó chịu lắm, cũng thể cứ ngủ đất mãi chứ?"
"Không , trực tiếp boong tàu còn ngủ mà."
Cố Dục Hằng thật sự coi việc ngủ đất là chuyện to tát gì. Bọn họ lính, cảnh khắc nghiệt nào mà từng nếm trải.
"Ngày mai sẽ xin Đoàn trưởng cấp một căn nhà mới rộng hơn. Tuy nhiên, thủ tục xin nhà cần thời gian. Chờ thêm vài ngày nữa, sẽ dọn doanh trại bộ đội ở, trong đó giường."
Nghe Cố Dục Hằng sắp xếp như , Hạ Thanh Thanh vẫn thấy áy náy, vẻ mặt đầy hối : "Thật ngại quá, chiếm mất giường của ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-55-dem-dau-tien-chung-phong.html.]
"Không gì ngại, em chính là giúp giải quyết một rắc rối lớn đấy."
Cố Dục Hằng cảm thấy Hạ Thanh Thanh hiện tại giống hệt một chú thỏ con đang cụp tai xuống, khiến đưa tay xoa đầu cô.
Đương nhiên chỉ dám nghĩ trong đầu chứ thật, còn kiên nhẫn giải thích cho Hạ Thanh Thanh: "Vốn dĩ cũng ít khi ở đây. Chỉ là vì quan hệ vợ chồng danh nghĩa hiện tại của chúng , nếu lập tức dọn doanh trại ở ngay, e rằng sẽ bàn tán ."
Vợ chồng son mới cưới, chồng bỏ nhà về mà ngày ngày ngủ doanh trại, để vợ một ở khu gia thuộc, chắc chắn sẽ sinh những lời đồn đại .
Bản Cố Dục Hằng thì sợ , nhưng Hạ Thanh Thanh sống đảo mà thoải mái. Cho nên cái "nhà" , vẫn định kỳ trở về.
Hạ Thanh Thanh Cố Dục Hằng ánh đèn. Thân hình cao lớn của gần như che khuất cả nguồn sáng mờ nhạt nhỏ hẹp , cả như mạ lên một viền sáng màu cam ấm áp.
Vững chãi khiến an lòng.
" xách ít nước về, muộn chút nữa là cắt điện đấy."
Trên đảo chỉ một trạm thủy điện nhỏ, ưu tiên điện cho sản xuất và quân nhu. Điện sinh hoạt thì cứ năm ngày cắt một nhỏ, bảy ngày cắt một lớn, buổi tối đúng 9 giờ là ngắt điện.
Thấy Hạ Thanh Thanh còn băn khoăn nữa, Cố Dục Hằng liền xách lên phích nước nóng và một cái thùng sắt cạnh cửa, định ngoài lấy nước.
"Em cũng !"
Hạ Thanh Thanh gọi giật , cùng .
Cố Dục Hằng chút kinh ngạc về phía Hạ Thanh Thanh: "Bên ngoài tối như , em theo gì?"
Cô nhóc nhát gan đến mức dám ở nhà một chứ...
"Em..."
Hạ Thanh Thanh cúi đầu, ngón tay xoắn xoắn vạt áo, chút khó mở miệng : "Em nhà vệ sinh..."
Nga
Lúc nãy ở nhà ăn cô uống nhiều nước dừa quá, giờ đang nhu cầu cấp bách cần giải quyết vấn đề sinh lý.
Nhà vệ sinh công cộng ở vị trí hẻo lánh, bên trong cũng đèn.
Nhìn bộ dạng của Hạ Thanh Thanh, Cố Dục Hằng liền cô chắc chắn là dám vệ sinh một buổi tối. Tuy trong phòng ống nhổ, nhưng đàn ông là ở đây, cô nhóc chắc cũng ngại dám dùng.
Cố Dục Hằng gỡ chiếc đèn bão tường xuống, châm lửa đưa cho Hạ Thanh Thanh: "Trên tường nhà vệ sinh móc treo, lát nữa em treo đèn lên đó."
Hạ Thanh Thanh xách đèn bão, lon ton chạy theo lưng Cố Dục Hằng.
Nhà vệ sinh là loại hố xí tự hoại, hai gian nhà gạch tối om. Tuy ngày nào cũng dọn dẹp nhưng vẫn tránh khỏi mùi khó ngửi.