Hạ Thanh Thanh giỏi trong việc cổ vũ khác, cô bưng bát lên uống một ngụm lớn nước dừa thơm ngon, vẻ mặt như kinh diễm.
"Ngon quá! Còn ngon hơn cả nước ngọt vị quýt nữa!"
Hạ Thanh Thanh nhiều năm kinh nghiệm blogger ẩm thực, rõ ràng biểu hiện thế nào mới khiến cảm nhận sự yêu thích của cô đối với đồ ăn. Cho dù là món nước dừa cô uống từ nhỏ đến lớn, cô cũng thể khen đến nở hoa.
Quách Mãn để quả dừa rót hết nước, tâm hoa nộ phóng trở về bếp .
Trong lòng cộng thêm vài điểm đ.á.n.h giá cho Hạ Thanh Thanh. Vị quân tẩu mới tới là gu, thưởng thức đồ ăn hải đảo.
Không giống mấy nhà từ phương Bắc tới, chê nước dừa mùi lạ, chê cá biển tanh, chê chê nọ, đúng là vẻ!
Nghi thức chào mừng cũng kéo dài quá muộn, 7 giờ tối là tan tiệc.
Một bộ phận quân nhân trở về doanh trại, trong khu gia thuộc cũng đều dìu già dắt trẻ về nhà.
Là nhân vật chính của buổi lễ, Cố Dục Hằng và Hạ Thanh Thanh nán đến cuối cùng, giống như một đôi tân nhân tiễn khách tiệc cưới, nhận thêm một đợt chúc phúc của .
Mấy nữ binh cùng rời . Trong tiếng chúc phúc ríu rít, Hạ Thanh Thanh giọng nãy đề nghị cô phát biểu.
"Cố Doanh trưởng, chúc mừng , chúc và đồng chí Hạ bách niên hảo hợp."
Hạ Thanh Thanh về phía nữ binh chuyện. Cô làn da màu lúa mạch khỏe khoắn, mặc quân phục vẫn giấu hình phập phồng quyến rũ, đôi mắt sáng ngời thần đang chăm chú Cố Dục Hằng.
Lời chúc phúc cũng mấy phần thật lòng.
Cố Dục Hằng đối xử bình đẳng lễ phép cảm ơn: "Đồng chí Kiều, cảm ơn lời chúc của cô."
Nữ binh chào hỏi riêng với Hạ Thanh Thanh, chỉ gật đầu chào cô một cái, trong ánh mắt mang theo ý vị xem xét nồng đậm.
Hạ Thanh Thanh ngoài mặt gật đầu đáp lễ, nhưng trong lòng điên cuồng phun tào: Được thôi! Vị đồng chí Kiều nhất định là một trong những " hâm mộ" của Cố Dục Hằng . Ánh mắt , hơn phân nửa là cam lòng đây mà. Lấy sổ nhỏ ghi nhớ , tránh xa một chút.
Sau khi đám nữ binh rời , Hạ Thanh Thanh buồn bực lặng lẽ liếc xéo Cố Dục Hằng một cái.
Xem cho dù đầu quân cho vị đại lão , thành công nhảy cốt truyện chính, cũng thể mất cảnh giác a!
Cố Dục Hằng cảm ơn xong một chiến hữu, bỗng nhiên nhận thấy điều gì đó, rũ mắt về phía Hạ Thanh Thanh bên cạnh.
Chỉ thấy mặt cô nhóc nụ vẫn ngọt ngào như cũ, bới tật nào.
Cố Dục Hằng buồn bực, là ảo giác ? Vừa giống như nha đầu trừng mắt một cái...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-54-tinh-dich-va-co-be-hang-xom.html.]
Nhà ăn nhanh chỉ còn vài nuôi, Cố Dục Hằng và Hạ Thanh Thanh cáo từ bọn họ bước lên con đường về khu gia thuộc. Đoàn trưởng Lý Vệ Trung và Lưu Tuyết Mai cũng cùng bọn họ.
Bên cạnh Lưu Tuyết Mai một bé gái tú khí đáng yêu theo, là con gái 6 tuổi của bà và Lý Vệ Trung, tên là Lý Văn Tĩnh, tên ở nhà gọi là Lẳng Lặng (Tĩnh Tĩnh).
Cô bé tựa hồ tràn ngập tò mò đối với Hạ Thanh Thanh, đôi mắt to tròn như quả nho đen từ lúc ăn cơm cứ chằm chằm cô.
"Mẹ ơi, chị xinh sẽ ở đây với chúng ?"
Lý Văn Tĩnh dùng giọng mềm mại hỏi .
Lưu Tuyết Mai xoa đầu con gái: " , chị xinh kết hôn với chú Cố của con, sẽ cùng sống với chúng ."
Hạ Thanh Thanh khóe môi giương lên, bạn nhỏ xưng hô với cô và Cố Dục Hằng lệch vai vế , chị dâu Tuyết Mai cũng sửa cho bé.
Lý Văn Tĩnh nắm tay Lưu Tuyết Mai lắc qua lắc , cao hứng : "Vậy con thể tìm chị xinh chơi ?"
Lưu Tuyết Mai còn kịp trả lời, Hạ Thanh Thanh dẫn đầu với cô bé: "Được chứ, chị hoan nghênh em tới tìm chị chơi, chỗ chị còn kẹo, bánh quy thể chia cho em ăn đấy!"
Nga
Mắt Lý Văn Tĩnh sáng lên, cô bé lập tức buông tay Lưu Tuyết Mai , bước những bước chân ngắn ngủn chạy tới, dùng bàn tay nhỏ mềm mụp nắm lấy tay Hạ Thanh Thanh.
"Chị xinh chị thật ! Sau chị chính là bạn của em."
Nói xong cô bé liền kéo Hạ Thanh Thanh tung tăng nhảy nhót về phía .
Ba hai cô nàng bỏ phía , mặt đều treo nụ bất đắc dĩ sủng nịch.
Cố Dục Hằng hai bóng dáng một lớn một nhỏ ánh trăng, trong lòng thế nhưng dâng lên một cảm giác năm tháng tĩnh hảo.
"Chị dâu Tuyết Mai, ban ngày em đều ở doanh trại, Thanh Thanh đây là đầu tiên rời xa nhà, cô tuổi nhỏ, mới tới đảo cái gì cũng lạ lẫm, còn nhờ chị chiếu cố nhiều hơn một chút."
Từ ngày mai Cố Dục Hằng bắt đầu khôi phục sinh hoạt quân nhân hải quân bình thường: học tập, huấn luyện, trực ban, khi còn biển mười ngày nửa tháng thấy mặt mũi . Phải phó thác Hạ Thanh Thanh cho tin tưởng nhất mới thể yên tâm.
Lưu Tuyết Mai một lời đáp ứng: "Cậu yên tâm, Tiểu Hạ đứa nhỏ hợp ý chị, chị sẽ chăm sóc cô thật ."
Lý Vệ Trung chắp tay lưng sải bước bên cạnh ha hả : "Tiểu Cố, cái giọng điệu của , giống hệt lúc nhờ trông nom con bé Lẳng Lặng thế nhỉ?"
Lưu Tuyết Mai ngẫm , cũng cấm tiếng: "Cũng ! Nếu , chỉ sợ còn tưởng đang nhờ trông con gái thật chứ."