Lưu Tuyết Mai mấy đại diện quân tẩu lên đài phát biểu, nào tim cũng đập như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, cho dù sẵn bản thảo cũng đầu váng mắt hoa chữ, náo loạn ít chê , bà sầu c.h.ế.t.
"Chị dâu Tuyết Mai, chuyện gì . Dưới đài đều là các đồng chí giống như chị và em thôi, chị đừng coi họ là đặc biệt, cứ coi như đang chuyện bình thường với bạn bè hàng ngày là ."
"Nói thì đơn giản, nhưng mới khó a! Tiểu Hạ, cơ hội em nhất định dạy chị đấy nhé."
Hạ Thanh Thanh lúm đồng tiền như hoa trả lời: "Không thành vấn đề ạ."
Cố Dục Hằng cũng ngờ Hạ Thanh Thanh thể hiện như , ứng đối tự nhiên với trường hợp thế , còn nhẹ nhàng chuyển dời sự chú ý của sang các nuôi.
Nga
Không nha đầu còn thể mang đến cho bao nhiêu bất ngờ nữa.
Hạ Thanh Thanh cảm thấy chuyện gì đáng kinh ngạc, chẳng qua chỉ là chuyện đám đông mà thôi.
Khi còn blogger, cô từng livestream, lúc cao điểm đến mấy chục vạn xem trực tuyến, cũng từng tham gia các sự kiện offline.
Loại trường hợp chỉ trăm với cô mà , bất quá chỉ là chuyện nhỏ.
Các nuôi và vài quân tẩu đang bưng thức ăn lên cho . Quả nhiên là đảo nhỏ phương Nam, tuy vật tư cũng thiếu thốn như , nhưng cá biển mà phương Bắc hiếm thấy, một loại trái cây nhiệt đới cũng coi như một món ăn bưng lên bàn.
"Tiểu Hạ, loại trái cây em thấy bao giờ đúng ? Đây là đu đủ, nữ đồng chí ăn da lắm, em ăn nhiều một chút."
Lưu Tuyết Mai gắp thức ăn bát cho Hạ Thanh Thanh, kiên nhẫn giới thiệu từng món ăn cho cô.
Hạ Thanh Thanh tự nhiên là nhận tất cả, nhưng cô vẫn vẻ cái gì cũng thấy, cái gì cũng ăn bao giờ. Trong mắt cô lóe lên ánh sáng tò mò, mỗi khi ăn một miếng đều gật đầu khen ngợi ngớt, thỏa mãn lớn lòng hư vinh của Lưu Tuyết Mai.
Chẳng qua điều thực sự Hạ Thanh Thanh kinh ngạc là, cô vốn tưởng ngoài cá còn thể thấy ít hải sản khác, ngờ trừ một món canh nghêu nấu nước thì chẳng còn gì khác.
Nơi chính là hải đảo mà!
Sao thể cua biển, ghẹ, vẹm xanh, hàu, bạch tuộc, mực, nhím biển, bào ngư, ốc biển, hải sâm, sứa...
Hạ Thanh Thanh thầm một tràng tên món ăn trong lòng, thành công chính thèm nhỏ dãi, nhịn nuốt một ngụm nước miếng.
Cố Dục Hằng vốn còn sợ cô ăn quen đồ ăn đảo, định bụng lát nữa bảo nuôi nấu cho cô bát mì.
Ai ngờ nha đầu cái gì cũng ăn , còn ăn say mê, bộ dáng như thèm.
Cố Dục Hằng gắp một miếng thịt cá xương bỏ bát Hạ Thanh Thanh, động tác tự nhiên như thể vô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-53-mat-lanh-binh-vuong-biet-gap-ca.html.]
"Ái chà, hóa Cố Doanh trưởng gọi là 'Mặt lạnh binh vương' cũng thương như !"
Lưu Tuyết Mai mặt treo nụ ý vị thâm trường, chế nhạo Cố Dục Hằng một câu.
"Mặt lạnh binh vương?"
Cái xưng hô gợi lên lòng hiếu kỳ của Hạ Thanh Thanh, trong sách hình như nhắc tới.
"Chị dâu, vì gọi như ?"
Lưu Tuyết Mai ghé tai Hạ Thanh Thanh thấp giọng : "Còn thể vì cái gì? Bởi vì suốt ngày đều lạnh lùng một khuôn mặt chứ . Lão Lý nhà chị giới thiệu cho mấy cô nương, đều lãnh khốc vô tình từ chối thẳng thừng. Cậu liên tiếp bốn năm đều đầu hội thao quân sự quân, cho nên mới c.h.ế.t cái danh hiệu 'Mặt lạnh binh vương' đấy."
Hạ Thanh Thanh liếc khuôn mặt vô cảm của Cố Dục Hằng, che miệng trộm, cũng hạ thấp giọng với Lưu Tuyết Mai: "Chị dâu, chị đừng chứ, cái danh hiệu thật đúng là hợp với ."
Cố Dục Hằng đương nhiên cô và chị dâu Tuyết Mai đang chụm đầu chê biệt danh của .
Cái gì mà "Mặt lạnh binh vương", quá ngốc!
Cố Dục Hằng bộ như thấy gì, chuyên tâm ăn cơm trong bát.
khóe mắt dư quang thoáng thấy ánh mắt cong cong cùng lúm đồng tiền sâu hoắm của Hạ Thanh Thanh khi về phía , tai mạc danh chút nóng lên.
"Cố Doanh trưởng, đồng chí Hạ còn uống nước dừa đảo bao giờ đúng ? cố ý chọn quả to tới cho cô nếm thử đây."
Một giọng thô kệch đột nhiên vang lên. Hạ Thanh Thanh ngẩng đầu , thấy nuôi nãy cầm vá sắt phụ họa đang cạnh bàn, trong tay bưng một quả dừa vỏ xanh đậm và một cái bát .
Qua lời giới thiệu của Cố Dục Hằng, Hạ Thanh Thanh là Lớp trưởng ban cấp dưỡng, tên là Quách Mãn. Bề ngoài vạm vỡ hào sảng, một chút cũng giống quanh năm bạn với nồi niêu xoong chảo trong bếp.
Hạ Thanh Thanh vội dậy cảm ơn: "Đồng chí Quách, cảm ơn chuẩn đồ ăn phong phú như , đều ngon miệng ạ."
Đầu bếp thích nhất chính là khác khen tay nghề của . Quách Mãn hào sảng to hai tiếng, xua tay khiêm tốn : "Đều là mấy món bình thường thôi mà, đáng nhắc tới."
Anh đặt cái bát xuống, nghiêng quả dừa c.h.ặ.t miệng tay, rót nước dừa trong veo bên trong.
"Đồng chí Hạ, cô đừng nước dừa giống nước lã, hương vị ngon lắm đấy!"
Quách Mãn đẩy bát nước dừa đầy ắp đến mặt Hạ Thanh Thanh, nhiệt tình mời cô nếm thử.