Hạ Thanh Thanh ngoan ngoãn uống lạnh, Cố Dục Hằng bộ dáng lời của cô, càng cảm thấy cô giống như một loài động vật nhỏ nào đó.
"Đi tàu thuyền cần thả lỏng một chút, đừng cố gắng giữ thăng bằng gồng chống sự lắc lư, như sẽ càng khó chịu hơn. Hãy thử để cơ thể hòa hợp với con thuyền, tìm cảm giác 'nước chảy bèo trôi', như thế sẽ ch.óng mặt nữa."
Cố Dục Hằng nghiêm trang truyền thụ phương pháp chống say tàu cho Hạ Thanh Thanh.
Hạ Thanh Thanh thử thả lỏng cơ thể, mặc kệ bản đung đưa theo nhịp lắc của thuyền, quả nhiên cảm giác đỡ ch.óng mặt hơn hẳn.
"Thật sự đỡ hơn nhiều !" Hạ Thanh Thanh cong cong đôi mắt Cố Dục Hằng, sắc mặt cũng hồng hào hơn so với nãy.
"Vậy là ." Cố Dục Hằng cong môi, "Uống xong thì ngủ một lát , ngủ một giấc là đến nơi."
Hạ Thanh Thanh theo sự sắp xếp của , đem chiếc ca rỗng cố định khe lõm bàn gấp, xuống chiếc giường hẹp nghỉ ngơi.
Giấc ngủ của cô kéo dài khá lâu, trong lúc mơ màng cô thấy tiếng còi kéo dài.
"Thanh Thanh, dậy , chúng tới nơi ."
Nghe tiếng Cố Dục Hằng gọi, Hạ Thanh Thanh dụi dụi mắt dậy.
"Nhanh như đến ?"
Vừa mới tỉnh ngủ cô còn chút ngơ ngác, xếp bằng giường, phát hiện thuyền còn lắc lư, bên ngoài khoang tiếng ồn ào náo nhiệt.
"Chạng vạng , còn nhanh gì nữa?"
Cố Dục Hằng thu dọn xong hành lý, kéo cửa khoang . Lúc Hạ Thanh Thanh mới thấy bầu trời vốn trong xanh như ngọc ráng chiều nhuộm thành màu đỏ cam rực rỡ.
Cô lập tức tỉnh táo hẳn, đơn giản chỉnh trang bản , nhận lấy một cái tay nải nhẹ tênh từ tay Cố Dục Hằng, theo lên boong tàu.
Lúc mặt biển gió êm sóng lặng, sóng nước lấp loáng như rát một lớp vàng vụn.
Trừ ngư dân , sống đảo đa sẽ thường xuyên đất liền, một chuyến đều sẽ mua sắm nhiều đồ đạc, cho nên mỗi từ thuyền xuống tay đều xách nách mang bao lớn bao nhỏ.
Còn nhân viên công tác vận chuyển hàng hóa bổ sung cho Cửa hàng Hợp tác xã đảo, đều tất bật chuyển đồ lên xuống.
Hạ Thanh Thanh boong tàu hòn đảo khổng lồ với những dãy núi trập trùng mắt, cùng bóng dáng bận rộn của bên cảng, trong lòng khỏi dâng lên một tia hưng phấn.
Sau khi bà ngoại qua đời, cô từng trở hòn đảo quê hương, lúc phảng phất như trở về nơi chứa đựng ký ức tuổi thơ.
Trên boong tàu, cô thấy mấy thanh niên trí thức . Nam thanh niên tên Phương Quảng An đang đeo một cái tay nải lớn lưng, mỉm thiện với cô.
Hạ Thanh Thanh lễ phép gật đầu chào , dời tầm mắt lên bờ.
Nga
Bên bờ một căn nhà xi măng màu xám tro, tường ngoài dùng sơn đỏ quét dòng chữ "Bến tàu dân dụng đảo Minh Quang".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-47-say-tau-va-den-dao.html.]
Cạnh bến tàu đỗ một chiếc xe Jeep quân dụng màu xanh thẫm, trông cực kỳ nổi bật giữa một dàn xe đẩy tay.
Bên cạnh xe là một chiến sĩ trẻ tuổi mặc quân phục hải quân màu xám, đang kiễng chân ngó nghiêng lên tàu. Bỗng nhiên mắt sáng lên, vẫy tay cao giọng gọi: "Cố Doanh trưởng! Cố Doanh trưởng! Ở đây !"
Giọng to và vang, thu hút ít ánh của .
Cố Dục Hằng sớm thấy , dẫn Hạ Thanh Thanh xuống tàu về phía chiếc xe Jeep.
"Tần Dương, tới đây?"
"Cố Doanh trưởng, đều hôm nay về. Lý Đoàn trưởng mới kết hôn, chắc chắn ít hành lý, nên đặc biệt bảo em lái xe tới đón đấy."
Tiểu chiến sĩ khi chuyện luôn nở nụ , lộ hàm răng trắng bóng, trông vui vẻ.
Cậu nhận lấy hành lý từ tay Cố Dục Hằng bỏ lên xe, ánh mắt dừng Hạ Thanh Thanh.
"Cố Doanh trưởng, vị chính là chị dâu ạ?"
"Ừ, cô là vợ mới cưới của , đồng chí Hạ Thanh Thanh."
Cố Dục Hằng nghiêng , giới thiệu với Hạ Thanh Thanh: "Thanh Thanh, là chiến sĩ của đơn vị , tên là Tần Dương."
Hạ Thanh Thanh tủm tỉm chào hỏi Tần Dương: "Chào đồng chí Tần."
Nụ tươi tắn của cô khiến Tần Dương chút ngượng ngùng, thẹn thùng, giơ tay chào Hạ Thanh Thanh theo kiểu quân đội: "Chào chị dâu!"
Tần Dương phụ trách lái xe, chở Cố Dục Hằng và Hạ Thanh Thanh tiến về khu gia thuộc của bộ đội trú đảo.
Đường đảo đều là đường đất tu sửa đơn giản, xe xóc nảy như đang bạt nhún.
Hạ Thanh Thanh bám c.h.ặ.t lấy tay cầm cửa xe, một khắc cũng dám buông, cảm giác còn kích thích hơn cả tàu .
Cố Dục Hằng vẫn nghiêm chỉnh, một tay vịn lưng ghế phía , chỉ giọng run rẩy kiểm soát khi chuyện với Tần Dương mới Hạ Thanh Thanh cảm thấy và cô đang cùng một chiếc xe.
Tần Dương báo cáo xong công việc gần đây của đơn vị với Cố Dục Hằng, nhắc nhở: "Cố Doanh trưởng, chị dâu, tối nay Đoàn trưởng chuẩn nghi thức chào mừng cho hai ở nhà ăn đơn vị, hai thu xếp xong nhớ qua đó nhé."
"Nghi thức chào mừng?" Cố Dục Hằng nhíu mày, "Không cần phiền phức như chứ?"
Với những việc liên quan đến công tác, từ đến nay đều thích đơn giản, thích mấy trò hình thức màu mè. Giống như loại nghi thức chào mừng , cho rằng cần thiết.
"Phiền phức gì ạ." Tần Dương nắm vô lăng, hì hì : "Lý Đoàn trưởng bảo, chủ yếu là hoan nghênh quân tẩu mới tới khu gia thuộc chúng , còn Cố Doanh trưởng chỉ là nhân tiện thôi."