Ra Đảo Tuỳ Quân, Quan Quân Càng Nhịn Càng Không Xong - Chương 442: Sa Lưới, Sự Thật Phũ Phàng Cho Lục Vân Thành

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:23:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngón tay thon dài, rõ khớp xương vuốt ngược mái tóc ướt trán , lộ một khuôn mặt trưởng thành, tuấn lãng.

"Tiểu... tiểu cữu? Sao là chú?"

Chu Điềm Điềm thấy gương mặt , nỗi sợ hãi trong lòng dần tan biến, đó là sự hoang mang tột độ.

Tại Cố Dục Hằng tốn công giả Chu Cương để dọa ?

Đối mặt với sự thắc mắc của Chu Điềm Điềm, Cố Dục Hằng hề giải thích, chỉ giơ tay vẫy nhẹ, giọng lạnh lùng như băng vang lên:

"Chu Điềm Điềm, cô nghi ngờ liên quan đến vụ án g.i.ế.c hại cha ruột là Chu Cương. Hiện tại cô cảnh sát đảo Minh Quang tạm giữ để điều tra. Hy vọng cô phối hợp, khai báo trung thực tất cả những gì cô đầu năm 1975."

Lời Cố Dục Hằng dứt, hai viên cảnh sát chờ bên cạnh lập tức tiến về phía Chu Điềm Điềm.

Chu Điềm Điềm ngây những lời Cố Dục Hằng , hai viên cảnh sát kéo dậy từ góc tường, đôi cổ tay khóa bằng một chiếc còng bạc sáng loáng.

" ... ..."

Lúc nàng mới hậu tri hậu giác nhận sập bẫy, một cái bẫy do Hạ Thanh Thanh và Cố Dục Hằng liên thủ giăng .

" g.i.ế.c ! Chuyện qua lâu như , các lấy bằng chứng gì để chứng minh g.i.ế.c Chu Cương?!"

Chu Điềm Điềm giãy giụa thoát khỏi sự khống chế của cảnh sát, khăng khăng phủ nhận chuyện mới thừa nhận cách đây lâu.

"Chu Điềm Điềm, cô mới chính miệng thừa nhận hành vi phạm tội của , tất cả ở đây đều là nhân chứng. Cô nhất nên thành thật theo chúng ."

Một viên cảnh sát giữ c.h.ặ.t Chu Điềm Điềm đang ngừng vặn vẹo, nghiêm giọng cảnh cáo.

Chu Điềm Điềm thể ngờ , mới dọn đến nhà Hạ Thanh Thanh đầy mười ngày, cuộc sống của đảo lộn thế .

"Điềm Điềm, chú Chu thật sự là do cô g.i.ế.c ?"

Một giọng nam quen thuộc vang lên từ phía xa. Chu Điềm Điềm kinh hoàng ngước mắt , thấy Lục Vân Thành – đáng lẽ ở trong doanh trại – xuất hiện trong sân từ lúc nào, đang nàng với ánh mắt đầy chấn động.

"Anh Vân Thành..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-442-sa-luoi-su-that-phu-phang-cho-luc-van-thanh.html.]

Chu Điềm Điềm lẩm bẩm gọi một tiếng. Khi thấy sự thất vọng tràn trề trong mắt , nàng vội vàng tìm cách bào chữa:

"Em ! Đều là họ cố ý dọa em! Em vì quá sợ hãi nên mới lung tung, đêm đó ba em uống say nên tự trượt chân ngã xuống sông, cái c.h.ế.t của ông liên quan gì đến em cả!"

"Chu Điềm Điềm, chuyện khuất tất thì sợ ma gõ cửa." Hạ Thanh Thanh lạnh lùng Chu Điềm Điềm vẫn còn đang chối cãi, "Cô chỉ vì vài lời thật giả lẫn lộn của trẻ con mà sợ đến mức nửa đêm lén lút đốt tiền giấy. Thậm chí chẳng cần mặt là ai khai hết chuyện. Không chỉ một thấy cô chính tay đẩy Chu Cương xuống sông . Có gì thì cô cứ đồn cảnh sát mà , họ sẽ liên hệ với cảnh sát huyện Tân bên để lật vụ án và phối hợp điều tra."

Chu Điềm Điềm căm hận Hạ Thanh Thanh, nghiến răng mắng: "Hạ Thanh Thanh! Có đây là chủ ý của chị ? chị sớm ngứa mắt , chỉ chị mới dùng cách hèn hạ để trả thù ! Chị sẽ báo ứng!"

"Câm miệng!" Cố Dục Hằng quát lớn một tiếng, cắt ngang lời c.h.ử.i rủa của Chu Điềm Điềm.

"Báo ứng chỉ xảy với những kẻ việc thiện. Chu Điềm Điềm, cuộc sống lao tù của cô mới chính là báo ứng."

Chu Điềm Điềm Cố Dục Hằng quát đến mức nên lời. Đáy lòng nàng hiểu rõ, e rằng khó lòng thoát tội.

Cố Dục Hằng với hai viên cảnh sát: "Mang cô , đừng để cô gào nửa đêm ảnh hưởng đến hàng xóm nghỉ ngơi."

Một viên cảnh sát đẩy nhẹ lưng Chu Điềm Điềm, nàng theo phản xạ bước về phía . Nàng thấy ngoài cổng viện vài đang vây quanh, vẻ là hàng xóm thấy động tĩnh nên chạy sang xem náo nhiệt.

Đối mặt với những ánh mắt dò xét, Chu Điềm Điềm lập tức lao về phía Lục Vân Thành.

"Anh Vân Thành, em là vợ của mà! Anh thể để họ mang em đồn cảnh sát như . Chuyện năm đó em cố ý, em... em chỉ là nhất thời trượt tay, cẩn thận đẩy ba xuống sông thôi, em g.i.ế.c ông !"

Ánh mắt Lục Vân Thành như đang một xa lạ. Anh đỡ lấy cánh tay Chu Điềm Điềm, đẩy nàng xa , vẻ mặt đầy đau đớn.

"Chu Điềm Điềm, cô sớm còn là Điềm Điềm đơn thuần mà từng thích nữa . Bao nhiêu năm qua vẫn luôn tự lừa dối , thừa nhận cô đổi. luôn cố tìm hình bóng cô gái thiện lương năm xưa cô, mà rằng cô trở nên độc ác như . thật quá ngu ngốc, cô lừa hết năm sang năm khác... thật sự thể tin nổi, cô thể tay độc ác với chính cha ruột của ..."

Nga

Nói đến cuối, giọng Lục Vân Thành run rẩy.

"Điềm Điềm, hãy nhận tội . Cô phạm tội g.i.ế.c tày đình. Chú Chu đối xử với cô như , bao nhiêu năm qua chẳng lẽ cô thấy c.ắ.n rứt lương tâm chút nào ?"

Chu Điềm Điềm hất tay Lục Vân Thành , khuôn mặt xinh xắn trở nên vặn vẹo: "Tại c.ắ.n rứt? Chu Cương đáng c.h.ế.t! Tiền thì chẳng kiếm bao nhiêu, vợ kế thì bỏ theo khác khiến ông nhạo. Đã thế còn trộm linh kiện trong xưởng bán lậu, sắp bắt tù. Ngoài hút t.h.u.ố.c, uống rượu, đ.á.n.h bài thì chẳng tích sự gì. Có một cha như là nỗi sỉ nhục của !"

 

 

Loading...