Cố Dục Hằng mặt vô cảm gật đầu: " ."
Trần Quang Diệu sang mấy nhà đầu tư khác, khí thế phần dọa của Cố Dục Hằng: "Có gì thể thẳng ở đây ? Tại giữ ?"
Hạ Thanh Thanh cũng tới, dùng ánh mắt dò hỏi Cố Dục Hằng.
Cố Dục Hằng giải thích với cô, đầu với Phương Quảng An: "Đồng chí Phương, cứ đưa các ông chủ khác lên xe về nhà khách , vài lời riêng với ông chủ Trần."
Phương Quảng An tuy khó hiểu nhưng vẫn theo lời Cố Dục Hằng.
"Mấy vị ông chủ, chúng lên xe , ông chủ Trần sẽ tới ngay thôi."
Trương Tông Nghĩa và những khác càng là kiểu "việc liên quan đến thì treo cao", chẳng thèm hỏi han Trần Quang Diệu lấy một câu, ai nấy đều dẫn theo của lên xe.
Trần Quang Diệu bọn họ yên vị xe, cuống cuồng hô to: "Này ! Các trượng nghĩa thế hả? Bỏ ở đây !"
Trần Quang Diệu cùng tên vệ sĩ tùy đuổi theo mấy chiếc xe , nhưng Cố Dục Hằng lách chắn ngay mặt , mặt trầm như nước.
"Ông chủ Trần, chẳng mượn một bước chuyện ?"
Trần Quang Diệu vòng vây binh lính xung quanh, mạc danh cảm thấy áp lực đè nặng: "Cố Đoàn trưởng, hai chúng gì để chứ? Cái tư thế của giống chuyện t.ử tế!"
Hạ Thanh Thanh tiến lên kéo tay áo Cố Dục Hằng: "Lão Cố, rốt cuộc là chuyện gì ?"
Cố Dục Hằng bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của Hạ Thanh Thanh, những đường nét lạnh lùng khuôn mặt lập tức dịu : "Thanh Thanh, đảo Minh Quang chúng kêu gọi đầu tư thì cũng khảo sát tư cách của nhà đầu tư chứ. Nếu nhân phẩm nhà đầu tư gì, đối với chúng cũng là một mối nguy hiểm, đúng ?"
Hạ Thanh Thanh hiểu Cố Dục Hằng đột nhiên những lời , ngơ ngác gật đầu: "Anh đúng."
Tầm mắt Cố Dục Hằng chuyển hướng sang Trần Quang Diệu: "Ông chủ Trần, phiền ông nhắc những lời ngày hôm qua ông về vợ ."
Mí mắt sưng húp của Trần Quang Diệu giật giật: "Cố Đoàn trưởng, đang cái gì ? Hôm qua nào gì về cô Hạ , nhầm ."
Cố Dục Hằng thấy Trần Quang Diệu còn già mồm, liền mở miệng một câu tiếng Quảng Đông rõ ràng từng chữ.
Hạ Thanh Thanh kinh ngạc đến mức trừng lớn mắt, trong mắt tràn đầy vẻ thể tin nổi về phía Cố Dục Hằng. Bản cô hiểu tiếng Quảng Đông vì kiếp cô từng sống ở Thâm Quyến nhiều năm, nhưng cô ngờ Cố Dục Hằng cũng tiếng Quảng Đông.
Hơn nữa câu còn chẳng lời ý gì... Thô tục vô cùng.
Hôm nay đến doanh trại, Cố Dục Hằng liền tìm đồng đội hiểu tiếng Quảng Đông, câu ghi nhớ cho đó , nhờ dịch giúp.
Lúc , đồng đội vẻ mặt khó , ghé tai thì thầm ý nghĩa của câu đó, ngọn lửa giận trong lòng Cố Dục Hằng bùng lên dữ dội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-434-co-doan-truong-noi-gian.html.]
Người mà nâng niu trong lòng bàn tay, thể để kẻ khác dùng những lời lẽ bẩn thỉu như xúc phạm.
Cố Dục Hằng chằm chằm Trần Quang Diệu, bỏ sót vẻ kinh ngạc trong mắt : "Ông chủ Trần, câu , chính là những lời ngày hôm qua ông về vợ , đúng ?"
Ánh mắt Hạ Thanh Thanh "vút" một cái quét về phía Trần Quang Diệu. Cái gã béo đầu trọc , cư nhiên dám lưng cô bằng những lời lẽ khó như , đúng là cho mặt mũi mà giữ!
Trần Quang Diệu còn định giảo biện: "... , đừng mà vu oan cho !"
Cố Dục Hằng cúi đầu, áp sát mắt Trần Quang Diệu: "Ông chủ Trần, lời mà cũng dám nhận, ông còn là đàn ông ?"
Trần Quang Diệu kéo tên vệ sĩ mặt, chắn tầm mắt bức của Cố Dục Hằng: "Anh quản đàn ông gì! Cho dù thì ? Miệng mọc mặt , gì thì ! Cô Hạ cũng mất miếng thịt nào."
"Phải, cô sẽ mất miếng thịt nào, nhưng thì RẤT - KHÔNG - VUI!"
Cố Dục Hằng , đưa tay túm lấy vai tên vệ sĩ, mạnh mẽ ném sang một bên.
Tên vệ sĩ cũng là võ, nhưng gã cảm nhận tuyệt đối đối thủ của Cố Dục Hằng, chỉ đành vẻ mặt xin Trần Quang Diệu.
"Đồ vô dụng! Tao nuôi mày đúng là tốn cơm tốn gạo! Đại ca mày bắt nạt mà mày cứ trơ mắt thế ?!"
Trần Quang Diệu tức hộc m.á.u mắng tên vệ sĩ, bắt đối diện trực tiếp với Cố Dục Hằng đang sắc mặt cực kỳ tồi tệ.
Hắn thể cảm nhận đàn ông mặt đang tức giận, cực kỳ tức giận. Vợ gã đàn ông khác năng như , quả thực khó nuốt trôi cục tức .
Trần Quang Diệu nhớ tới lời Trương Tông Nghĩa với hôm qua, sắc mặt thoáng chốc trở nên xanh mét.
Nga
Tên , sẽ thật sự ném xuống biển cho cá mập ăn đấy chứ!
Cố Dục Hằng giơ tay xem đồng hồ cổ tay, giọng trầm vang lên: "Thời gian còn sớm nữa, đưa ông chủ Trần bọn họ lên đường ."
Lời là với bốn lính đang chờ bên cạnh.
Bốn phản ứng nhanh ch.óng, lập tức tiến lên, mỗi bên hai kẹp c.h.ặ.t lấy Trần Quang Diệu và tên vệ sĩ.
Họ dùng tư thế áp giải tội phạm, chỉ giữ c.h.ặ.t cánh tay khiến hai thể cử động.
Trần Quang Diệu thấy bốn chữ "đưa lên đường", trong lòng lập tức hoảng loạn: "Các gì?! là nhà đầu tư do các mời đến đấy! Nếu xảy chuyện gì, nhất định sẽ khiến các ăn hết gói đem về! Thả !"