Ra Đảo Tuỳ Quân, Quan Quân Càng Nhịn Càng Không Xong - Chương 431: Lão Cố Sủng Vợ

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:23:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đồ c.h.ế.t tiệt! Mày đang cái gì thế hả?! Tao đá c.h.ế.t cái thằng phản chủ nhà mày!"

Trần Quang Diệu tức giận đến mức giơ chân định đá tên vệ sĩ.

Cố Dục Hằng hiệu bằng mắt cho bốn lính, bọn họ liền áp giải Trần Quang Diệu và tên vệ sĩ về phía cổng khu quân sự.

Hạ Thanh Thanh thấy tình hình thể vãn hồi, đầu hỏi Cố Dục Hằng: "Lão Cố, định đưa bọn họ ? 'Đưa lên đường' là ý gì? Anh sẽ thật sự định đem bọn họ ..."

Hạ Thanh Thanh đưa tay lên cổ, động tác cứa cổ.

Cố Dục Hằng đôi mắt hạnh sáng lấp lánh của vợ đang trợn tròn, dọa .

Vẻ mặt nghiêm nghị chính trực mặt rốt cuộc giữ nữa, giơ tay xoa đầu Hạ Thanh Thanh, khẽ: "Sao thể chứ, chỉ để hù dọa thôi. Anh cho áp giải rời khỏi đảo ngay lập tức. Loại nhà đầu tư tôn trọng khác như , đảo Minh Quang chúng cần cũng ."

Hạ Thanh Thanh thầm thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần g.i.ế.c diệt khẩu là .

chớp mắt hỏi Cố Dục Hằng: "Lão Cố, câu tiếng Quảng Đông nghĩa là gì thế?"

Cố Dục Hằng cũng Hạ Thanh Thanh hiểu tiếng Quảng Đông, hỏi một câu như liền chột .

Anh mặt lạnh nhạt : "Cái đó cũng thể cho em , những lời trẻ con ."

"Ai là trẻ con chứ! Anh mau cho em mà ~"

Hạ Thanh Thanh chịu buông tha, quấn lấy Cố Dục Hằng, cùng khỏi khu quân sự.

Trần Quang Diệu nhà khách nữa, chỉ ông chủ Hoàng hỏi thăm một câu về tình hình của . Hạ Thanh Thanh chỉ việc gấp cần xử lý nên rời đảo .

Tuy rằng bọn họ đều quá tin lời Hạ Thanh Thanh, nhưng cũng chẳng ai hỏi thêm gì nữa.

Thương nhân mà, chỉ cần ảnh hưởng đến lợi ích của , biến mất thêm vài ông chủ Trần nữa cũng chẳng ai quan tâm.

Mấy ngày đó việc diễn khá thuận lợi, Hạ Thanh Thanh và Phương Quảng An cùng các nhà đầu tư thảo luận thêm nhiều chi tiết về việc khai thác đảo Minh Quang.

Trương Tông Nghĩa và những khác đều là những con cáo già lăn lộn nhiều năm thương trường, kiến thức rộng rãi, quả thực đưa ít kiến nghị khả thi cho việc phát triển đảo.

Một ngày khi các nhà đầu tư rời đảo, dự án khai thác cuối cùng cũng chốt .

Nga

Trương Tông Nghĩa và ông chủ Hoàng đều ý định đầu tư. Trương Tông Nghĩa nguyện ý bỏ vốn lớn hơn, ông chủ Hoàng cũng cam tâm tình nguyện cổ đông thứ hai.

Trương Tông Nghĩa đầu tư 40 vạn, ông chủ Hoàng đầu tư 10 vạn, hai tổng cộng bỏ vốn 50 vạn.

Lần kêu gọi đầu tư diễn hữu kinh vô hiểm, đều ngờ thể lập tức nhận khoản đầu tư lớn như , vượt xa tưởng tượng ban đầu của nhóm Hạ Thanh Thanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-431-lao-co-sung-vo.html.]

Điều cũng chứng minh những thương nhân Hồng Kông quả thật tài đại khí thô, sở hữu khối tài sản mà phần lớn dân trong đất liền thể tưởng tượng nổi.

Tiễn các nhà đầu tư , dây thần kinh căng thẳng mấy ngày nay của Hạ Thanh Thanh rốt cuộc cũng thả lỏng.

Đêm đó, khi tắm xong, cô thoải mái sấp giường, hưởng thụ Cố Dục Hằng mát xa lưng cho .

Lực tay của Cố Dục Hằng vặn, qua một phen Hạ Thanh Thanh chỉ đạo, hiện tại kỹ thuật mát xa của chẳng kém gì các chuyên gia mát xa cao cấp ở đời .

Hạ Thanh Thanh lim dim mắt, phát tiếng than thở thoải mái: "Lão Cố, chờ về hưu, mở một tiệm mát xa, nhất định ngày nào khách cũng chật ních, sướng quá mất!"

Cố Dục Hằng ấn dọc theo xương bả vai Hạ Thanh Thanh xuống : "Chờ về hưu thì thành ông già , ngày nào cũng ấn cho em đủ mệt, sức mà ấn cho khác."

"Anh về hưu chắc chắn cũng là một ông già lão, kiểu mà các bà các cô thấy là nổi chứ."

"Vậy còn em, thấy nổi ?"

"Em chắc chắn là . Em ngày nào cũng gặp , nếu mà nổi, chẳng chỉ nước tàn phế, cũng bắt cõng ."

Cố Dục Hằng rũ mắt, đường cong tuyệt lưng vợ, trầm thấp: "Anh sẵn lòng cũng bế em, cõng em, chỉ sợ đến lúc đó tay chân già yếu, bế nổi nữa thôi."

Hạ Thanh Thanh nghiêng đầu, liếc Cố Dục Hằng: "Mới , với cái thể chất của , cho dù đến một trăm tuổi cũng thể bế bổng em lên ."

Cố Dục Hằng ấn cơ eo của Hạ Thanh Thanh, sủng nịch : "Được, sẽ bế em đến năm một trăm tuổi."

Hạ Thanh Thanh dỗ dành đến mức khúc khích, bao nhiêu mệt mỏi vì bận rộn mấy ngày liền tan biến sạch sẽ.

hưởng thụ thêm một lát, đột nhiên nhớ tới chuyện cấp bách của Chu Điềm Điềm.

Việc kêu gọi đầu tư kết thúc thuận lợi, Chu Điềm Điềm vẫn còn đang trốn trong phòng cô, cũng nên chuyện cô gây cho Cố Dục Hằng . Dù cũng là cháu dâu của Cố Dục Hằng, việc cho Lục Vân Thành , vẫn nên để quyết định thì hơn.

"Lão Cố, em với một chuyện."

Giọng điệu Hạ Thanh Thanh bỗng trở nên trịnh trọng.

Cố Dục Hằng giọng vợ đúng, tay khựng : "Chuyện gì?"

Hạ Thanh Thanh xoay dậy, kể chuyện rắc rối mà Chu Điềm Điềm gặp đêm đó cho Cố Dục Hằng .

Từ lời kể của nhân viên phục vụ nhà khách với Chu Điềm Điềm hôm đó, Hạ Thanh Thanh xâu chuỗi bộ quá trình sự việc.

Chu Điềm Điềm cuộc giao lưu gì với Trương Tông Nghĩa từ lúc nào, Trương Tông Nghĩa ám chỉ hoặc thẳng rằng buổi tối cô thể đến nhà khách tìm .

 

 

Loading...