Ra Đảo Tuỳ Quân, Quan Quân Càng Nhịn Càng Không Xong - Chương 415: Lão Công, Lão Bà

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:22:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhiệm vụ của họ đến Việt Châu vượt mức thành, ngày hôm , Hạ Thanh Thanh một chuyến đến phòng thông tin cảng thương mại, đăng tải một thông tin về dự án thu hút đầu tư khai phá đảo Minh Quang, cả đoàn liền trở về đảo Minh Quang.

Quách Thụ và những khác đem chuyện ăn thu mua hải sản và trái cây chốt tuyên truyền khắp nơi, còn mặt mày hớn hở kể những điều mới mẻ trải nghiệm ở Việt Châu.

Đặc biệt là quá trình Hạ Thanh Thanh chuyện ăn với Trương Tông Nghĩa, họ miêu tả vô cùng xuất sắc, họ ngoài một chuyến liền kiếm hơn một nghìn đồng, mỗi đều mắt tròn xoe.

Rất nhiều cả đời cũng từng thấy một nghìn đồng tiền bao nhiêu, càng miễn bàn đến việc ô tô con tiệm ăn Cảng Thành ăn cơm, họ đều vô cùng ngưỡng mộ Quách Thụ và những khác.

Rất nhanh, bộ đảo Minh Quang đều Hạ Thanh Thanh ở Việt Châu chốt một mối ăn lớn với một thương nhân Hồng Kông giàu .

Nga

Chuyện thể tránh khỏi mà truyền tai Cố Dục Hằng.

"Thanh Thanh, chúng kết hôn lâu như , em còn uống rượu."

Cố Dục Hằng xong " hùng" sự tích của vợ , đêm đó liền chặn cô giường để chất vấn.

Hạ Thanh Thanh cánh tay rắn chắc của ôm c.h.ặ.t trong lòng, thể động đậy, chu môi nũng với Cố Dục Hằng.

"Em chỉ nhấp một chút thôi mà."

"Ồ? Nhấp một chút thôi?"

Ánh mắt Cố Dục Hằng ánh lên vẻ nghi ngờ, "Quách Thụ và những khác , là em ly tiếp ly , dũng cảm, ngay cả đàn ông bọn họ còn hổ thẹn."

Lông mày lá liễu của Hạ Thanh Thanh dựng lên, vẻ mặt giận dỗi, "Loại lời khoa trương cũng tin ? Bọn họ còn em dám múa đao mặt đại gia Hồng Kông đó! Anh xem em dám ? Sư phụ Quách và bọn họ thêm mắm thêm muối."

Cố Dục Hằng cụp mí mắt, ánh mắt dừng mặt Hạ Thanh Thanh, trầm mặc một lát gật đầu, "Anh thấy em dám."

Hạ Thanh Thanh tức , giơ tay đ.ấ.m n.g.ự.c Cố Dục Hằng, "Trong mắt em chính là một mụ hổ ? Cầm đao múa kiếm, uống rượu như hũ chìm!"

Cố Dục Hằng Hạ Thanh Thanh tức đến hộc m.á.u, cúi đầu hôn vành tai cô, "Thanh Thanh ngốc, đang ghen."

Tay Hạ Thanh Thanh lập tức dừng , đàn ông ít khi chủ động thừa nhận ghen.

Cô vỗ nhẹ lưng Cố Dục Hằng, giọng cũng dịu xuống, "Em là ngoài chuyện ăn, gì mà ghen vô cớ?"

Bên tai Hạ Thanh Thanh vang lên giọng khàn khàn, "Em cùng đàn ông khác uống rượu."

Trong giọng trầm thấp từ đến nay bình tĩnh tự giữ của Cố Dục Hằng, lộ một sự ấm ức khó chịu.

Hạ Thanh Thanh xong quả , cô cố nén ý , "Vậy đây, ăn thì tránh khỏi xã giao mà, nếu ... em cứ ở nhà bà nội trợ, giặt quần áo nấu cơm trông con, phát triển sự nghiệp nữa."

Cố Dục Hằng đang vùi đầu cổ Hạ Thanh Thanh lên tiếng, Hạ Thanh Thanh cố ý trêu , đẩy nhẹ vai , gặng hỏi: "Anh thấy như ?"

Cố Dục Hằng ngẩng đầu lên, bàn tay to khớp xương rõ ràng nắm lấy cằm nhỏ nhắn của Hạ Thanh Thanh, "Không , trừ phi là em tự nguyện, nếu hy vọng em tỏa sáng rực rỡ trong thế giới mà em mong , chỉ là..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-415-lao-cong-lao-ba.html.]

Giọng Cố Dục Hằng ngừng, ngón cái chậm rãi, dịu dàng vuốt ve môi của Hạ Thanh Thanh, "Vạn sự cần cưỡng cầu, bảo vệ bản là quan trọng nhất, gì cần giúp nhất định với ."

Khóe môi Hạ Thanh Thanh cong lên một độ cong kiều mị, "Em đồng ý với , lão công ~"

Giọng điệu Hạ Thanh Thanh ngọt ngào, pha lẫn tiếng .

Cố Dục Hằng chợt Hạ Thanh Thanh gọi như , khuôn mặt tuấn tú lộ vẻ ngơ ngác, "Em gọi là gì?"

"Gọi là lão công nha."

Hạ Thanh Thanh giống như một con hồ ly xảo quyệt, "Em phụ nữ ở Cảng Thành bên đó gọi chồng đều là lão công, nên cũng gọi thử xem, lão, công."

Cố Dục Hằng rõ ràng lắm chuyện , chỉ hai chữ đó từ miệng Hạ Thanh Thanh , mang theo chút mị lực câu dẫn lòng .

"Vậy đàn ông gọi vợ là gì?"

Hạ Thanh Thanh khanh khách trả lời: "Gọi là lão bà."

Ngón tay Cố Dục Hằng tiếp tục vuốt ve môi Hạ Thanh Thanh, giọng trầm thấp từ tính dịu dàng như nước.

"Lão bà."

Lòng Hạ Thanh Thanh nhảy dựng, dùng hàm răng trắng như ngọc trai c.ắ.n ngón tay Cố Dục Hằng, đầu lưỡi lướt nhẹ, chậm rãi khẽ khàng.

Cố Dục Hằng chỉ cảm thấy dường như một dòng điện theo đầu ngón tay chảy về phía trái tim, ánh mắt tối sầm , ánh mắt từ đôi môi hồng nhuận di chuyển, đối diện với đôi mắt hạnh long lanh sóng nước của Hạ Thanh Thanh.

Ôm ấp hương thơm mềm mại trong lòng, Cố Dục Hằng lãng phí đêm .

Ngoài cửa sổ hoa hải đường nở rộ những cánh hoa mềm mại, sương đêm thấm ướt, cánh hoa khẽ run rẩy, những giọt sương hoa ngọt ngào khẽ nhỏ xuống.

Đêm.

Rất dài.

…………………………

Hạ Thanh Thanh trở đảo Minh Quang đó, tính toán dùng tiền kiếm , nhận thầu ba chiếc thuyền đ.á.n.h cá và 40 mẫu vườn cây ăn quả.

Ban đầu phần lớn dân đảo vẫn còn chờ xem, xem hiệu quả cải cách công xã thế nào.

Những dân đảo mới ý định nhận thầu thấy Hạ Thanh Thanh thật sự quản lý thuyền đ.á.n.h cá và vườn cây ăn quả, còn tìm đầu , liền sôi nổi đến hỏi cô kinh nghiệm.

Mọi quan tâm nhất vẫn là thế nào để bán hải sản và trái cây ngoài.

 

 

Loading...